Đang phát: Chương 305
Bước men theo bãi cỏ, khóe miệng bộ trưởng Trâu khẽ nhếch lên, chế giễu.Giữ bí mật để qua mặt Đế Quốc? Thật nực cười!
Liên Bang sợ mất mặt nên không dám công khai chuyện này.Từ chính phủ đến người dân, ai tin Mạch Đức Lâm, vị nghị viên đáng kính, lại là nhân vật chính trong vụ việc này?
Chính phủ và người dân đều chọn cách che đậy.Đây có lẽ là cái gọi là “Ý chí Liên Bang” mà Kiều Trì Tạp Lâm từng nhắc đến.
Ý chí này sẽ che đậy sự thật.Như lời thượng tướng Mại Nhĩ Tư, Mạch Đức Lâm đã chết dưới tay khủng bố.
Ngoài dinh tổng thống, thượng tướng Mại Nhĩ Tư mở cửa xe quân dụng, chờ bộ trưởng Trâu.
Ánh mắt thượng tướng kiên quyết, nhìn bộ trưởng Trâu:
– Không ai dám nhắc đến chuyện đó, đặc biệt là ngài.Nhưng tôi muốn nói Hứa Nhạc đã lập công lớn cho Liên Bang.Chúng ta không thể làm lính mà phải mất mặt, một ông già như tôi cũng vậy.
…
Đoàn xe quân dụng lướt trong đêm, tiến về phía tây Đặc khu Thủ Đô.Ban ngày, đoàn xe này sẽ thu hút mọi ánh nhìn, nhưng giờ chỉ có công nhân vệ sinh liếc nhìn rồi dạt sang hai bên.
Bộ trưởng Trâu không ngồi xe riêng mà ngồi xe chống đạn của thượng tướng Mại Nhĩ Tư.Hai nhân vật quan trọng của quân đội thì thầm bàn bạc.
– Cái bút trước mặt tổng thống có ý nghĩa gì, ngài hiểu rõ hơn ai hết.Hứa Nhạc giết Mạch Đức Lâm vì lý do gì không quan trọng, hắn đã làm được việc này, có công với Liên Bang.Hắn còn chế tạo thành công robot MX mới.Quan trọng hơn, nếu hắn chết, đó sẽ là tổn thất lớn cho Liên Bang.
Dưới ánh đèn đêm, những sợi tóc bạc trên lông mày thượng tướng Mại Nhĩ Tư lấp lánh.Ông nhíu mày cười:
– Cuốn băng đã được nghiên cứu kỹ.Đám nhóc con cũng đang diễn tập, nghiên cứu.Ngài xem qua chưa?
– Một lần.
Bộ trưởng Trâu im lặng:
– Chuyện liên quan đến bí mật Liên Bang, xem nhiều càng khó bảo mật.
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư cười, nói:
– Bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn cẩn thận như vậy.Ông chuyển cuốn băng đến căn cứ huấn luyện rồi thì còn giấu tôi làm gì?
Bộ trưởng Trâu lắc đầu cười, không nói gì.
– Quân nhân Liên Bang kiên cường bất khuất, vậy mà để một người cẩn thận như ngài làm bộ trưởng bộ Quốc Phòng, chắc chẳng ai ngờ nổi.
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư quay sang, dịu giọng:
– Nhưng tôi nhớ, lần viễn chinh thứ hai, nếu không nhờ ông kiên quyết bắt Hạm đội hạ cánh, liên đội của tôi đã hi sinh hết rồi.
– Ông lúc đó giơ súng lục, hét vào bộ đàm rằng nếu Hạm đội không hạ cánh, ông sẽ giết hết người của căn cứ hậu cần.Ai dám cãi lời ngài chứ?
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư nói nhỏ, như hai người lính già cùng nhau nhớ về chiến trường năm xưa.
Lúc đó, thượng tướng Mại Nhĩ Tư là nhân vật quan trọng của một quân đoàn, còn Trâu Ứng Tinh chỉ là chủ quản hậu cần.Địa vị của hai người rất khác biệt.
Ai ngờ nhiều năm sau, họ lại là hai vị đại lão quân đội ngang hàng.
Quan trọng hơn, tổng thống Mạt Bố Nhĩ và phu nhân không biết rằng hai vị lão đại quân đội này có mối quan hệ rất thân tình.
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư quay lại tư thế cũ, lạnh lùng:
– Quay lại chuyện chính, Hứa Nhạc vẫn là quân nhân, sao lại chết trong tay đám người đó được? Vì che giấu sự thật mà để con cháu chúng ta làm vật thế mạng sao?
– Tên tiểu tử này nếu được rèn luyện trong quân đội, tương lai sẽ tạo ra bất ngờ.
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư hồi tưởng lại những hình ảnh trong cuốn băng, nới lỏng quân phục, thở dài:
– Không biết bao giờ mới lại xuất hiện một người mạnh mẽ như vậy? Ngay cả Lý Phong cũng không thể tấn công Cơ Kim Hội giết Mạch Đức Lâm…Ngài nghĩ xem, nếu là Sư trưởng thì sao?
Vị Sư trưởng ông nhắc đến là Sư trưởng Sư đoàn thiết giáp 17, Quân Thần Lý Thất Phu.
– Sư trưởng đương nhiên là không thành vấn đề.
Nhưng thượng tướng Mại Nhĩ Tư lật lại quan điểm:
– Nhưng trận đại chiến tới, lại chờ Sư trưởng sao? Đám nhãi nhép chúng ta sẽ xấu hổ mà tự sát mất.
Bộ trưởng Trâu im lặng lắng nghe, chỉ nhìn ra hai bên đường.Đôi mắt ông lóe sáng rồi biến mất.
– Nếu tôi không nhầm thì con gái ngài hình như là người của hắn…vậy mà ngài không ra mặt?
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư dựa vào ghế, nhắm mắt nói.
Bộ trưởng Trâu chỉ cười, không giải thích.Sau cái ôm với Hứa Nhạc ở nghĩa trang, ông hiểu cả hai sẽ phải gánh vác rắc rối cho nhau.
Thượng tướng Mại Nhĩ Tư không ngạc nhiên khi không nhận được câu trả lời.Ông biết con người này từ khi còn làm công tác hậu cần.Cả đời binh nghiệp, ông luôn cẩn thận, nghiêm nghị, không dễ dàng nói ra suy nghĩ của mình.Bây giờ làm bộ trưởng rồi, sự cẩn thận ấy vẫn không thay đổi.
Ông nhắm mắt:
– Hứa Nhạc là nhân tài, không thể chết được.
…
Tầng thượng tổng bộ Ngân hàng Liên hợp Tam Lâm như viên kim cương khổng lồ, chói lòa trong đêm.
Gia chủ Lợi gia, Lợi Duyên Cung, đội mũ quả dưa màu đen, mệt mỏi ngồi trên ghế cổ, tạo nên cảnh tượng trái ngược với căn phòng xa hoa.
Điện thoại đã ngắt, nhưng nếp nhăn trên trán ông vẫn chưa giãn ra.
– Hội nghị ở dinh tổng thống đã kết thúc.Nghị viên Mạch Đức Lâm là gián điệp của Đế Quốc.
Lợi Duyên Cung nhấc mũ, chua chát:
– Thật nực cười, lần đầu tiên Lợi gia ủng hộ tranh cử tổng thống lại là cho gián điệp.
Liên Bang không có bí mật tuyệt đối.Thân phận của Mạch Đức Lâm chỉ được biết trong vòng vài chục người, nhưng không thể giấu được Thất đại gia tộc.
Lợi Tu Trúc cúi gằm mặt trước cha, như đứa trẻ mắc lỗi.Nghe thấy câu nói này, hắn càng cúi sâu hơn.
– Tổng thống Mạt Bố Nhĩ là người thông minh, ông ta sẽ không vạch trần chuyện này.Nhưng những người ủng hộ Mạch Đức Lâm như chúng ta sẽ càng khó coi hơn.
Lợi Duyên Cung ho nhẹ:
– Con đừng tự trách mình.Cả Liên Bang còn bị Mạch Đức Lâm lừa, huống chi hai cha con mình.Đừng tự đánh giá mình cao quá.
– Con hiểu, thưa cha.
Lợi Tu Trúc cúi đầu:
– Hứa Nhạc mất tích năm tháng nay, hình như cái chết của Mạch Đức Lâm có liên quan đến hắn.
– Mạch Đức Lâm…là người đáng khâm phục.Vậy mà cũng bị Hứa Nhạc giết chết.
Lợi Duyên Cung đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng:
– Xét về một phương diện nào đó, hắn là anh hùng của Liên Bang.Đáng tiếc, hắn mãi mãi chỉ là phần tử khủng bố, bị đóng lên cột ô nhục của lịch sử.
– Cha?
Lợi Tu Trúc chỉ gặp Hứa Nhạc vài lần.Nhưng một năm qua, hắn đã làm quá nhiều việc mà người khác không thể tưởng tượng.Hắn sợ Hứa Nhạc, nhưng khi nghe cha nói, hắn giật mình.Người lập công lớn cho Liên Bang sẽ phải nhận kết cục bi thảm như vậy sao?
– Nhìn cái chết của Mạch Đức Lâm, có thể thấy Hứa Nhạc quá ngang tàng, quá tàn nhẫn…Liên Bang không thể chứa chấp một người đơn thương độc mã như hắn.
Lợi Duyên Cung bước ra khỏi văn phòng, giọng nói già nua vẫn còn quanh quẩn:
– Dám giết người chỉ vì tâm lý, suy nghĩ của mình.Để người như thế tồn tại, không biết Liên Bang sẽ có bao nhiêu người ăn không ngon ngủ không yên? Người cha vô dụng của con cũng nghĩ như vậy…Thử nghĩ xem, nếu một ngày Hứa Nhạc cho rằng cha đáng chết, hắn phải giết cha…thì cha nên sống thế nào?
0O0
Mạch Đức Lâm rất giỏi.Một người giỏi như vậy lại chết vô lý ngay tại đại bản doanh, trong tay Hứa Nhạc.
Sự thật này khiến nhiều người giật mình.Ngoài vui mừng vì sự an toàn của Liên Bang, họ còn sợ Hứa Nhạc hơn.
Cổ ngữ Liên Bang có câu “Thất phu nhất nộ, thiên hạ lưu huyết”.Lý Thất Phu đã ra ven hồ ngắm cảnh, nhưng Liên Bang lại xuất hiện thêm một vị thất phu nữa.Hơn nữa, vị thất phu trẻ tuổi này lại hành động không theo nguyên tắc nào.
Giống như lời mỉa mai của Lợi lão gia, hắn lập công trạng vì đánh nhầm.Cho hắn sống hay thả hắn ra cũng chỉ thành mối nguy hiểm.
Trừ quân đội, bao gồm cả Nội các Chính phủ, Nghị Viện và Thất đại gia tộc đều không muốn Hứa Nhạc tồn tại.Họ im lặng nhìn Liên Bang che giấu câu chuyện của Mạch Đức Lâm, chờ đợi Hứa Nhạc bị phán quyết là phần tử khủng bố rồi chết.
Chỉ cần “tiểu nhân vật” này chết, thế giới sẽ trở về quỹ đạo cũ.Ngươi tốt ta tốt, mọi người đều tốt.Tương lai của Liên Bang sẽ tốt đẹp hơn.
Nhưng tương lai này lại quá bi thương đối với Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải.
oOo
Tại trang viên phía sau núi Mạc Sầu
Trầm Cách mệt mỏi day trán.Xử lý hết văn kiện, ông mới để ý thấy ký hiệu mail nhấp nháy.Đọc mail, ông đưa ra quyết định.Chỉnh trang quần áo, ông đi qua hành lang dài, lên tầng ba.
Đứng bên ngoài căn bếp, cầm văn kiện, Trầm Cách nhìn phu nhân, nhẹ giọng:
– Bạch Ngọc Lan muốn quay về.Một người bạn sắp kết hôn, hắn không muốn bỏ lỡ dịp này.
Phu nhân đang cắt hành tây, đột nhiên dừng lại, suy nghĩ:
– Việc nhỏ như vậy, cậu tự xử lý đi.
– Tôi sợ hắn quay về sẽ đụng phải Hứa Nhạc.
Trầm Cách trầm giọng.
Phu nhân không trả lời, vẫn cắt hành tây.Bà đeo kính bảo vệ nên không bị chảy nước mắt, nét mặt lạnh lùng.
Không ai hiểu được sự phẫn nộ và tâm trạng lạnh lẽo của bà.
Hứa Nhạc là người bà nâng đỡ, nhưng với bà, hắn vẫn là chàng trai trẻ không thích bị khống chế, cố gắng thoát ra ngoài cửa sổ mà không sợ bị xe cán chết.
Cảm giác này làm bà nhớ lại nỗi buồn thời thơ ấu, nên bà không thể cho Hứa Nhạc sống tiếp.Không ai thay đổi được quyết định này.
Phu nhân không quan tâm đến ý kiến khác nhau của Chính phủ, cũng không đoán xem ai đã chuyển hắn từ Tổ Hồ Ly về nhà giam quân sự, rồi chuyển cuốn băng đó đến căn cứ huấn luyện để khơi gợi hứng thú của quân nhân.
Không cần đến cái chết của Mạch Đức Lâm, bà vẫn giữ bí mật của hắn.Chỉ cần bà muốn, Hứa Nhạc sẽ phải chết ngay lập tức.Chỉ là bà muốn chờ, xem kẻ đang hô mưa gọi gió phía sau kia là ai.
Nghe thấy câu nói này, Trầm thư ký hiểu Hứa Nhạc sẽ không sống sót ra khỏi Nhà giam Quân sự nên rời đi, thở phào nhẹ nhõm.
oOo
Hứa Nhạc không hề hay biết thân phận của mình đang bị giằng co giữa anh hùng và khủng bố.Hắn không có linh cảm sinh tử.Trong ngục Khuynh Thành, hắn vẫn nhìn ra đám cỏ tươi tốt, rồi cúi xuống chà xát còng tay, chờ đợi thời cơ.
Đại thúc từng dạy hắn không được phó thác mạng sống cho người khác, nên hắn đã lên kế hoạch tự cứu mình, không cần đợi Từ Tùng Tử mang tin tức mơ hồ rằng có người tìm cách cứu hắn.
Chỉ tiếc nhà giam canh phòng quá nghiêm ngặt, còn “thứ già nua” kia lại không đáp lại lời thỉnh cầu vượt ngục của hắn.
Hứa Nhạc biết phu nhân muốn hắn chết nên mới mạo hiểm vượt ngục.Phu nhân đang giữ bí mật lớn nhất của hắn, bí mật có thể giải trừ Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương.Ai sở hữu bí mật này cũng đều phải chết, bất luận là tổng thống hay thường dân.
Cơn đau nhức dưới da kéo Hứa Nhạc ra khỏi suy nghĩ.Vị máu tươi trong miệng nghe ngọt.Những hình ảnh mơ hồ tập trung lại để Hứa Nhạc nhìn ra nhân viên lạnh lùng của cục Điều Tra Liên Bang.
Đây là Phòng thẩm vấn.Hắn đang phải tiếp nhận một cuộc thẩm tra đáng sợ.
Nhân viên cục Điều Tra chỉnh lớn dòng điện lưu, nhìn những cái kim dính máu đang giật không lớp da đầu của Hứa Nhạc, mỉm cười hỏi:
– Anh gia nhập Phiến Quân từ bao giờ?
