Đang phát: Chương 305
Thủy Dực thành, đúng như tên gọi, nước là yếu tố chủ đạo.Đương nhiên, nước ở đây cũng chỉ là một dạng nguyên khí đặc thù của đất trời, tương tự như ngũ hành ở nhân gian, nhưng có điểm giống mà cũng có điểm khác.
Vừa bước vào Thủy Dực thành, ba người Tần Vũ đều cảm nhận được linh khí nồng đậm và hài hòa, tinh thần chấn động.Tình Nhi vui vẻ nhảy nhót, kéo tay Tần Vũ đi về phía trước, vừa đi vừa nhận xét:
“Vũ ca ca, nơi này thật thoải mái!” Cô bé hào hứng nhìn hai bên đường, những cây cao lớn không biết tên che kín cả bầu trời, tạo cảm giác như bóng râm bao phủ toàn thân.
Tần Vũ mỉm cười, chưa kịp nói gì thì phía sau lưng đã có giọng nói thành khẩn vang lên: “Nếu Tình Nhi tiểu thư muốn tham quan nơi này, tại hạ sẽ cho người chuẩn bị một trang viên cho các vị!”
Tần Vũ nhíu mày, quay lại thì thấy đúng là Thủy Dực thành chủ, Thủy Dực Thiên vương.Hắn ta đang tươi cười nhìn ba người Tần Vũ với vẻ mặt rất thành khẩn và thiện ý.
“Đa tạ ý tốt của thành chủ, chúng ta đã có chỗ nghỉ chân rồi.Chỉ mong thành chủ đừng để lệnh công tử quấy rầy chúng ta, nếu không lỡ có gì tổn thương đến hắn thì thật khó ăn nói với thành chủ!” Tần Vũ lạnh lùng từ chối, chắp tay cười nói: “Chúng ta còn có việc, sau này gặp lại!”
Thủy Dực Thiên vương không hề tỏ vẻ tức giận, vẫn cười như một người bạn cũ: “Tần tiên sinh, mời!”
Tần Vũ gật đầu, mặt không biểu lộ cảm xúc, dắt Tình Nhi và Mục Thiên đi về hướng thành Bắc.
Thủy Dực thành chia làm bốn khu.Khu phía Đông là phủ thành chủ của Thủy Dực thành chủ, nơi ở của các thiên nhân có địa vị cao.Khu phía Nam là nơi đóng quân chủ yếu, lực lượng phòng hộ chính trên mặt đất.Khu phía Bắc là nơi sinh sống của các thiên nhân bình thường, khá hỗn tạp.
Bọn Cam Vân đang ở khu phía Bắc này.Vài năm trước, sau khi rời khỏi thảo nguyên, bọn Tần Vũ đã chia nhau ra tiến vào các thành lớn.Cam Vân được phân tới thành trì hỗn loạn này.
Thần thức Tần Vũ tỏa ra bao trùm phạm vi năm dặm, nhanh chóng nắm rõ đường đi lối lại trong Thủy Dực thành.Ba người chậm rãi đi nửa canh giờ mới tìm được dấu hiệu đã để lại trên người Cam Vân, hiện đang ở trong một trang viên.
Hai chữ “Cam Phủ” rất lớn được khắc trước cửa trang viên.Hai cánh cửa cao lớn dường như chắn hết ánh mặt trời.Tần Vũ dùng thần thức dò xét thì phát hiện Cam Vân đang bí mật tu luyện bên trong một trận pháp.Một giọng nói truyền vào tai hắn: “Cam Vân, chúng ta tới rồi!”
Cam Vân đang tu luyện nghe thấy thanh âm thì toàn thân chấn động, kinh hãi đứng dậy, kích động nói: “Đại nhân, các người cuối cùng cũng đã tới!”
Lời còn chưa dứt, hắn đã xuất hiện trước mặt ba người, phía sau là sáu bảy tên thiên nhân cung kính theo sau hai bên.Xem ra mấy năm nay Cam Vân có địa vị không nhỏ ở Thủy Dực thành, nếu không sao có thể thu phục được nhiều người như vậy.
Tần Vũ liếc mắt quan sát bảy thiên nhân theo sau Cam Vân, bốn người có ba cánh, ba người còn lại có hai cánh.Ánh mắt Tần Vũ bình tĩnh, sâu thẳm và uy nghiêm khiến tất cả thiên nhân đều cúi đầu không dám nhìn thẳng.
“Đại nhân, Cam Vân đợi ngài thật khổ cực!” Cam Vân nhìn Tần Vũ, đột nhiên quỳ xuống đất, kích động nói: “Mấy năm nay Cam Vân ngày đêm mong đại nhân sớm ngày trở lại, hôm nay cuối cùng cũng đã tới!”
Tần Vũ mỉm cười, phất tay nâng Cam Vân lên, nhẹ giọng nói: “Chúng ta vào trong nói chuyện.”
Cam Vân gật đầu, nhìn Tình Nhi và Mục Thiên mỉm cười, sau đó mới tiến vào trong trang viên.Bảy thiên nhân phía sau thấy Cam Vân quay lại vẫn còn đang cúi đầu hành lễ với Tần Vũ, đều không dám nhúc nhích, cho đến khi Tần Vũ đi ngang qua mới phản ứng lại.
Vào trong sân, Cam Vân vội vàng sai thuộc hạ chuẩn bị rượu thịt tiếp đãi ba người.Bốn người vừa uống rượu vừa nói chuyện trong hoa viên.
“Đại nhân, Tử Dực thành không có người ngài muốn tìm sao?” Cam Vân thấy xung quanh chỉ còn Tình Nhi và Mục Thiên thì thoải mái hỏi Tần Vũ.
Mục Thiên buồn bực đáp: “Đừng nhắc nữa, đại nhân và chúng ta đã xới tung cả Tử Dực thành lên rồi mà vẫn không tìm được ai!”
Cam Vân “à” một tiếng, nâng chén rượu lên cung kính nói: “Ngày dài tháng rộng, đại nhân nhất định sẽ tìm được bọn họ!” Vừa nói hắn vừa uống một ngụm rượu.
Tần Vũ mỉm cười, cũng nâng chén rượu lên uống.Sau đó, Tình Nhi hưng phấn kể lại những chuyện xảy ra ở Tử Dực thành.Cam Vân khi thì lo lắng, khi thì hưng phấn, nhất là khi nghe được Tử Dực Thiên vương và Thủy Dực Thiên vương có thái độ cực kỳ cung kính đối với Tần Vũ, hắn càng tự hào vì được đi bên cạnh Tần Vũ.
Ánh sáng dần bị màn đêm nuốt chửng, sắc trời ảm đạm.Tình Nhi vẫn liên tục kể chuyện, khiến mọi người rất buồn cười.
Lúc này, tại Tử Thành cũng bắt đầu có chuyện vui.
Tại chỗ ở của Lãnh Diễm Phỉ, Hồng Quân và Huống Thiên Minh rốt cục cũng không chịu nổi sự nhàm chán.Hai người nóng lòng muốn biết tình hình của Tu La giới, nên khi trời vừa nhá nhem đã lôi kéo Lãnh Diễm Phỉ đi đến ngã tư đường điều tra tình hình Tử Thành và Tu La giới.
Đêm qua uống rượu suốt đêm với Thượng Phổ thành chủ, Dạ Sắc và Dạ Xoa gần như ngủ mê man đến giờ mới tỉnh lại.Dạ Sắc tỉnh lại thì thấy một mỹ nữ Tu La tộc đang ngủ say trong lòng ngực hắn.Mái tóc dài theo bả vai buông xuống như mây xanh trên trời, làn da trắng nõn mềm mại khiến Dạ Sắc lại nổi lên dục vọng.
“Nơi này là phủ của Thượng Phổ thành chủ!” Lãnh Diễm Phỉ dẫn hai người đi, cố gắng tránh những trạm gác, nhanh chóng đứng trước sân của một tòa nhà lớn, ngón tay như ngọc chỉ vào khuôn viên phía trước, nhẹ giọng nói: “Nơi này canh phòng nghiêm ngặt, dường như không thể dễ dàng lẻn vào!”
Hồng Quân và Huống Thiên Minh nghe vậy liền dùng thần thức dò xét mọi hành động trong khu vực.
Hai người nhận thấy phía sân sau có một tiểu viện rất đẹp.Một gã Tu La nhân đang vui vẻ hưởng lạc với một người đàn bà diễm lệ.
Huống Thiên Minh đỏ mặt xấu hổ nhìn Hồng Quân, nhưng phát hiện nét mặt hắn không thay đổi, vẫn bình thản như cũ.
Thấy ánh mắt Huống Thiên Minh có chút kỳ lạ, Hồng Quân không nhịn được cười hỏi: “Nhìn ta làm gì? Ngươi không phải cũng đang quan sát tình hình trong sân sao?”
Huống Thiên Minh mặt lại đỏ lên, lạnh lùng nói: “Chúng ta làm thế nào vào đây?”
Hồng Quân trừng mắt nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Ít nhất cũng có năm cách để lẻn vào đây một cách vô thanh vô tức, chỉ là, chúng ta cần phải vào sao?”
Huống Thiên Minh nhìn Lãnh Diễm Phỉ đang kinh hãi, biết nàng căm hận Thượng Phổ thành chủ vì bị hắn vũ nhục và truy sát.Trong lòng hắn đột nhiên nảy ra ý định muốn giúp nàng ta trả thù.
“Hay là vào đó tìm hiểu một phen, như vậy chúng ta có thể hiểu đôi chút về Tu La giới!” Huống Thiên Minh trầm giọng nói với Hồng Quân.
Hồng Quân liếc nhìn Huống Thiên Minh, lại thấy vẻ cảm kích của Lãnh Diễm Phỉ trước lời nói của Huống Thiên Minh, không nói gì nữa, vỗ trán thở dài: “Xem ra Thiên Minh có chút quan tâm đến người con gái này, vì huynh đệ chắc phải tiến lên thăm dò một phen rồi!”
Vỗ trán đến đau, Hồng Quân trầm ngâm nói: “Nếu như vậy chúng ta đi thăm dò một phen, dù sao bây giờ cũng không có việc gì!”
Huống Thiên Minh biết Hồng Quân vì hắn mới đồng ý tiến vào nơi nguy hiểm này, vội vàng cao hứng nói: “Không bằng như vậy đi, Tiểu Quân ngươi và nàng ta ở đây tiếp ứng, ta một mình đến đó thăm dò rồi quyết định!”
Nói xong hắn liền tiến lên phía trước, Hồng Quân kéo vai Huống Thiên Minh đẩy hắn đến bên cạnh Lãnh Diễm Phỉ nói: “Xét về công lực chúng ta có lẽ ngang nhau, nhưng về thủ đoạn ngươi còn kém ta rất xa! Thôi đi, ngươi ở đây bảo vệ Lãnh Diễm Phỉ, ta một mình đến đó tìm hiểu một phen, với tu vi của ta không có bao nhiêu người có thể phát hiện ra ta!”
Nói xong không đợi hai người phản ứng, thân ảnh Hồng Quân lóe lên đã biến mất.
Huống Thiên Minh nhìn đôi mắt sáng ngời và vẻ mặt vui mừng của Lãnh Diễm Phỉ thì vỗ trán, cười khổ thầm mắng Hồng Quân không có nghĩa khí lại đẩy hắn vào chỗ này.
Lãnh Diễm Phỉ không để ý đến suy nghĩ phức tạp của Huống Thiên Minh, nàng đang rất hưng phấn, nhìn nam tử anh tuấn thường ngày lạnh lùng nhưng nội tâm lại ấm áp, trong lòng không khỏi si mê.
Phía trước hai người chỉ là một mảng đen kịt yên tĩnh, chỉ có những bóng người chớp động, đó chính là những hộ vệ đang đi tuần tra, cẩn thận bảo vệ sự tôn quý của những người trong tiểu viện kia.
Huống Thiên Minh liếc nhìn Lãnh Diễm Phỉ rồi lại nhìn về phía sân sau, lo lắng cho Hồng Quân.Dù sao hai người cũng mới đến Tu La giới, chưa rõ về người Tu La, không biết có thể phát hiện ra người xâm nhập hay không!
