Đang phát: Chương 3047
“Cái này…” Thấy cảnh này, Siêu ca ngẩn người.
“Lúc nãy, thừa lúc mọi người bỏ chạy, tôi đã bí mật bố trí một vài trận pháp đặc biệt, thêm chút huyết nhục và Hỏa Dược Nham.Riêng từng thứ thì chẳng đáng gì, nhưng kết hợp lại sẽ tạo ra hiệu quả bất ngờ.” Hạ Thiên cười nói.
Mọi người đều giơ ngón cái khen ngợi Hạ Thiên, quá tài, trong tình huống đó mà vẫn nghĩ ra được.
“Mấy thứ đó không gây sát thương lớn, nhưng đủ làm đối phương rối loạn đội hình, kéo dài thời gian để chúng ta vào khu bảo tàng.Đến đó rồi, họ khó mà tìm được chúng ta.” Hạ Thiên giải thích.
Nghe vậy, ai nấy đều gật đầu.Kế này của Hạ Thiên quả thực hiệu quả.
“Điền huynh đệ, Tráng Ngưu và Linh Nhi đều do ngài chỉ dạy à?” Siêu ca đột nhiên hỏi Hạ Thiên.
Hôm nay, Tráng Ngưu và Lâm Lâm Linh thể hiện rất tốt, thậm chí còn hơn cả Gia Luật Thiên Hồ và Thanh Thiên mà anh ta đã chỉ dạy.Bình thường, Gia Luật Thiên Hồ và Thanh Thiên mạnh hơn Tráng Ngưu và Linh Nhi, nhưng sau khi được anh ta chỉ dạy lại không thắng được.
“À, chỉ bảo thì không hẳn, chỉ là cùng nhau bàn bạc thôi.” Hạ Thiên nói.
“Xem ra Điền huynh đệ cũng là cao thủ.” Siêu ca nói.
“Tôi không phải cao thủ gì, tôi học mấy thứ này thôi.” Hạ Thiên không muốn lộ thân phận trong đội này.Nhưng từ khi Siêu ca xuất hiện, anh đã định không ở lại.Đội này đang mạnh lên, nội gián cũng bị tìm ra, có Siêu ca giúp đỡ thì không gặp nguy hiểm lớn.
“Ồ? Học ở đâu?” Siêu ca hỏi.
“Chính Nghĩa học phủ.” Hạ Thiên đáp.
“Điền huynh đệ cũng là người quý tộc?!” Siêu ca nói thẳng.
Họ nghĩ chỉ con nhà quý tộc mới được vào Chính Nghĩa học phủ.
“Tôi không phải, tôi được người dẫn vào, học ở khu học viên cấp thấp, mà tôi lại hứng thú với mấy thứ này nên hiểu biết hơn thôi.” Hạ Thiên giải thích.
“À, ra vậy.” Siêu ca gật đầu.
“Siêu ca, anh sẽ ở trong đội này luôn chứ?” Hạ Thiên hỏi.
“Đúng vậy, chỉ cần Linh Nhi còn ở đây, tôi sẽ luôn ở đây.” Siêu ca nói nghiêm túc, anh muốn bảo vệ Lâm Lâm Linh.
“Vậy thì tôi yên tâm.Có anh thì đội này không cần luyện đan sư như tôi nữa.Tôi định đến khu bảo tàng rồi tách ra.” Hạ Thiên nói thẳng.
“Cái gì?” Mọi người ngạc nhiên, nhất là Tráng Ngưu, vì anh ta thân với Hạ Thiên nhất.
Nhưng những người khác cũng quý mến Hạ Thiên, và đã quen có anh trong đội.Có Hạ Thiên thì đội không buồn tẻ, và anh luôn giúp đỡ họ vào thời khắc quan trọng.Tinh thần không biết xấu hổ của anh cũng khiến họ nể phục.
“Điền tiên sinh, nếu vì tôi mà ngài đi thì tôi áy náy lắm.” Siêu ca vội nói, anh hiểu rằng mình có thể gia nhập đội và bảo vệ Lâm Lâm Linh là nhờ Hạ Thiên tạo cơ hội.Nếu Hạ Thiên rời đi vì anh thì Lâm Lâm Linh càng ghét anh hơn.
“Anh đừng nghĩ nhiều, tôi vốn có việc riêng, mà tôi cũng đang bị truy sát, không dám chắc khi nào họ đuổi kịp.Nếu họ đến thì tôi sẽ liên lụy đến các huynh đệ.” Hạ Thiên nói về Thiên Triệu, Thiên Hộ, Thiên Tuế và Tham Lang.
Họ đều là cao thủ thực lực cường hãn.Nếu những huynh đệ này chết vì anh thì Hạ Thiên sẽ ân hận cả đời.
“Điền huynh đệ, chúng tôi không sợ, chúng ta đã cùng nhau vượt qua hoạn nạn.” Thanh Thiên nói.
“Đúng vậy, có nạn cùng gánh.” Tráng Ngưu nói.
“Cảm ơn mọi người, nhưng kẻ thù của tôi khác.Tôi rất vui khi được ở bên mọi người thời gian qua, cảm ơn mọi người, mọi người đều là huynh đệ tỷ muội của tôi.Trước đây tôi đã muốn đi, nhưng không yên tâm về mọi người.Giờ có Siêu ca rồi thì tôi yên tâm hơn.Không có Tất Tứ, người Đạo gia muốn bắt mọi người chẳng khác nào mò kim đáy biển.Tất nhiên, mọi người cũng phải cẩn thận, đừng gây náo động quá, và phải cẩn thận Tất Tứ, hắn hiểu rõ từng người trong số mọi người.Tôi lo nhất là hắn ra tay trên đường về, vì vậy mọi người phải chuẩn bị kỹ càng.” Hạ Thiên nhắc nhở.
Tất Tứ là sư huynh đồng môn của họ, nên biết đường về.Chỉ cần Tất Tứ chặn đường thì chắc chắn có thể diệt sát họ.
“Yên tâm đi, Điền huynh đệ, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho họ.” Siêu ca nói.
“Nhất định phải đi sao? Ta vẫn còn chờ ngươi chỉ điểm.” Lâm Lâm Linh nói.
“Nhất định phải đi, mà ta cũng chỉ có thể chỉ điểm ngươi có hạn.Sau khi ta đi, ngươi cũng đừng như vậy Siêu ca, dù sao người cả đời này không thể tất cả cho người khác mà sống, nếu không thật rất mệt mỏi, ngươi bây giờ còn rất trẻ, là hẳn là tự mình làm quyết định tuổi tác, tuổi trẻ nha, chính là muốn điên cuồng một thanh, lại không điên cuồng ngươi liền muốn già rồi.” Hạ Thiên khuyên giải nói.
Anh là người sống vì người khác, nhưng anh khác Lâm Lâm Linh.Gia tộc Lâm Lâm Linh vì lợi ích, vì xâm lược, vì tài phú và quyền lợi mà lôi kéo cô vào cuộc.Còn Hạ Thiên là vì bảo vệ người thân và người yêu, và muốn tìm cha mẹ và vợ mình.
Lâm Lâm Linh im lặng.
“Siêu ca, hai người chúng ta nhất định sẽ gặp lại.” Hạ Thiên cười bí ẩn.
“À, nhất định sẽ.” Siêu ca gật đầu, nhưng không hiểu ý Hạ Thiên.
Hạ Thiên nhìn mọi người: “Các huynh đệ, hữu duyên gặp lại.”
“Ừm, hữu duyên gặp lại.” Dù không nỡ, nhưng họ thấy thái độ kiên quyết của Hạ Thiên nên chắp tay từ biệt.
Sưu!
Hạ Thiên chạy thẳng vào trong.
“Người kỳ lạ.” Siêu ca tò mò nhìn theo bóng lưng Hạ Thiên.
“Hắn chắc chắn là nhân vật phi thường!” Lâm Lâm Linh nói chắc chắn.
Lúc này, Hạ Thiên đang chạy nhanh về phía trước, vì trước mặt anh là khu bảo tàng: “Bảo tàng, ta đến đây.”
Anh chạy ròng rã nửa giờ.
Oanh!
Lúc này, vạn trượng quang mang đột ngột xuất hiện trước mặt Hạ Thiên, cách anh chưa đến một ngàn mét.
