Chương 304 Nhẫn

🎧 Đang phát: Chương 304

Trong hoàng cung ở kinh thành Tần vương triều.
Trong hậu hoa viên, hoàng đế Tần Chính của Tần vương triều mặc long bào, lặng lẽ ngồi bên ao cá, tay cầm cần câu, bất động.
Một lúc sau…
Dây câu khẽ động đậy, Tần Chính mỉm cười, giật mạnh, một con cá chép lớn bị kéo lên.Ông vung tay, một luồng chân khí bao lấy con cá, đưa nó đến một vũng nước cạnh đó.Chân khí gỡ lưỡi câu ra khỏi miệng cá, rồi thả lưỡi câu xuống ao.
Thái giám đứng hầu Tần Chính từ xa, không dám lại gần vì sợ làm phiền.
Đột nhiên —
– Hoàng thượng, hoàng thượng!
Một cung nữ chạy đến, hớn hở kêu lớn.
Tần Chính cau mày, đặt cần câu xuống.
– Chúc mừng hoàng thượng, thái y vừa khám cho Liên quý phi, nói…Liên quý phi đã có thai!
Cung nữ vô cùng phấn khích.
Tần Chính vừa bực mình, nghe tin này lập tức vui mừng:
– Liên phi có thai rồi? Tốt, tốt!
Trước đây, Ô Không Huyết chiến đấu với Minh Lương chân nhân khiến nhiều hoàng tử chết, nên hoàng tộc Tần rất coi trọng con cháu mới sinh.Nhiều người trong tộc còn cưới thêm thiếp để có thêm con.
– Tần Chính!
Một giọng nói bình thản vang lên, bất ngờ khiến đám thị vệ kinh hãi.Tần Chính bình tĩnh quay lại nhìn.
Người đến cũng mặc áo bào màu vàng, màu dành riêng cho hoàng gia.
Nếu Tần Vũ ở đây, hẳn sẽ nhận ra đó là sứ giả Long tộc – Ngao Phụng.Ngao Phụng là Kim Long, nên thích màu vàng kim.
– Ngươi là ai?
Tần Chính cau mày hỏi, cảm nhận được người trước mặt không tầm thường.
– Ta là ai ngươi không cần biết, hơn nữa…phàm nhân như ngươi không có tư cách biết.Ngươi chỉ cần biết, nếu ngươi chống đối ta…cả hoàng cung này sẽ bị giết.
Ngao Phụng cười nhạt.
Tần Chính giật mình.
– Có người, có thích khách, hộ giá, hộ…
Thái giám bên cạnh Tần Chính hét lớn, nhưng lập tức “Oanh” một tiếng, nổ tung thành tro bụi.
Tần Chính vận chân khí ngăn tro bụi bay vào người.
– Đừng kêu nữa, người bên ngoài không nghe thấy đâu.
Ngao Phụng lạnh nhạt nói, hắn đã cách ly khu vườn này với bên ngoài, nên không lo lắng.
Tần Chính kinh hãi, người này rất mạnh, vô cùng mạnh.
– Ngươi nên hy vọng tam đệ của ngươi ngoan ngoãn hợp tác với ta.
Ngao Phụng cười nhạt, vung tay, một luồng năng lượng nhập vào người Tần Chính.
– Ngươi làm gì trong người ta?
Tần Chính hỏi.
Ngao Phụng cười:
– Tần Chính, ngươi nên hiểu rõ một điều, đừng chống cự, ngoan ngoãn nghe ta nói.Còn ta đã đặt gì vào người ngươi ư? Nhìn đi, cô bé kia cũng bị ta nhập một đạo năng lượng, ngươi xem cô ta sẽ biết hậu quả của việc không hợp tác.
Cung nữ run rẩy, cố gắng chống cự.
– Xuy xuy…
Toàn thân cô ta bốc khói vàng, một cô gái tươi tắn biến thành tro bụi trong chớp mắt.
Tần Chính rùng mình.
– Đừng lo, ngươi sẽ không đau đớn đâu.Vì lúc thi triển chiêu này, linh hồn của ngươi sẽ bị diệt, nên khi thân thể hóa thành tro bụi, ngươi sẽ không cảm thấy gì.
Ngao Phụng nói.
– Đi theo ta.
Ngao Phụng bay lên không, Tần Chính cảm thấy một luồng năng lượng bao lấy mình, ông không tự chủ được cũng bay lên.
Đám thị vệ, cung nữ ngây ngốc nhìn, không biết phải làm gì.Nhưng họ biết một điều…kẻ thần bí kia quá mạnh, ít nhất cũng là thượng tiên.
Nhưng họ không hề biết, thượng tiên của họ chỉ mới là Kim Đan kỳ, còn Ngao Phụng lại là yêu vương cấp một.Chênh lệch quá lớn, không thể tưởng tượng được.
Trong một đình viện bên trong hoàng cung ở kinh thành.
Tần Chính, Tần Đức, Tần Phong đang ngồi cùng nhau, bên cạnh là Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan và Dư Lương.
– Ngao Phụng, ngươi không biết đâu, thằng nhãi Tần Phong đó rất cứng đầu.Biết ta muốn dùng hắn để uy hiếp Tần Vũ, hắn định tự sát.Nhưng trước mặt ta, tự sát đúng là chuyện nực cười.
Đỗ Trung Quân cười lớn.
Yêu vương cấp một không cho tự sát, Tần Phong làm sao thành công được?
– Haiz, lão già Tần Đức cũng vậy, cũng muốn tự sát.Xem ra người nhà Tần đúng là gan dạ.Chả trách thằng nhãi Tần Vũ chưa tới trăm năm đã có thành tựu như thế.
Hoa Nhan tán thưởng.
Dư Lương cũng gật đầu.
Dù là tu chân giả, người không sợ chết cũng không nhiều.
– Hừ, đám các ngươi không dám đối mặt với tam đệ của ta, lại dùng thủ đoạn này.Ta thấy hổ thẹn thay cho các cao thủ như các ngươi.
Tần Phong lạnh lùng nói.
Người nhà Tần đều có dòng máu nóng, sao lại sợ chết chứ?
– Phong nhi, câm miệng!
Tần Đức giận dữ truyền âm.
Tuy nguyên anh bị chế trụ, nhưng việc truyền âm không liên quan đến nguyên anh, mà chỉ là linh hồn chi lực.
– Phụ vương, con sai rồi.
Tần Phong biết mình đã lỗ mãng, biết mình đang trong tay địch, nếu chọc giận chúng, có thể bị giết.
Dù giết hắn, vẫn còn Tần Đức và Tần Chính để uy hiếp Tần Vũ.
– Ngao Phụng huynh, huynh đã báo tin cho Tần Vũ chưa?
Hoa Nhan hỏi.
Ngao Phụng từ từ lấy truyền tấn lệnh ra:
– Hoa Nhan huynh, đừng gấp.Bây giờ người nhà hắn trong tay ta rồi, chúng ta đã đặt cấm chế trong người họ.Chỉ cần ta ra lệnh, họ sẽ chết ngay.Dù Lan Phong tới cũng không làm gì được chúng ta.
Truyền tấn lệnh được kích hoạt, tin tức được truyền đi.
– Tần Vũ, ngoan ngoãn một mình về hoàng cung Tần vương triều đi.Ta cùng với Hoa Nhan huynh, Đỗ Trung Quân huynh và Dư Lương đang đợi ngươi ở đó.Phụ thân và hai huynh đệ của ngươi cũng đang ở bên cạnh.
Ngao Phụng trực tiếp báo tin cho Tần Vũ.
Giữa không trung, Tần Vũ cưỡi cực phẩm tiên kiếm bay đi.Thần kiếm “Phá Thiên” chưa đến lúc nguy hiểm, nên Tần Vũ chưa cần dùng đến.Tâm trạng hắn rất tốt, chuyến đi Nghịch Ương cảnh đã thành công mỹ mãn.
– “Phụ vương và con cháu Tần tộc đang sống yên ổn ở phàm nhân giới, giờ ta về liền bế quan tĩnh tu đến khi đột phá rồi phi thăng luôn.Phàm nhân giới…ta không còn gì luyến tiếc nữa.”
Vẻ mặt Tần Vũ hiền hòa.
Đột nhiên —
– Hử?
Tần Vũ lấy truyền tấn lệnh ra.Vừa nhìn, sắc mặt Tần Vũ liền đại biến, sát khí bùng lên từ mắt.
Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan, Dư Lương.
Ánh mắt Tần Vũ lạnh lẽo.
Trước đây ở Nghịch Ương cảnh, Tần Vũ không coi bọn Ngao Phụng ra gì, nên không thèm giết.Không ngờ chúng lại bắt người nhà hắn làm con tin.
Có Kiếm tiên Khôi Lỗi cửu cấp kim tiên, giết bọn Ngao Phụng dễ như ăn kẹo.Tần Vũ không hề để ý đến đám chuột nhắt này.
– Dám bắt người nhà ta làm con tin, vậy thì đừng trách ta độc ác.
Sát cơ bùng lên trong lòng Tần Vũ.
Lúc vượt Thanh Vân lộ ở Nghịch Ương cảnh, bọn Ngao Phụng, Hoa Nhan liên tục truyền tin kêu hắn đi qua đã khiến Tần Vũ tức giận rồi, giờ hắn đã muốn giết chết chúng.
Trong lòng máy động, Tần Vũ hiểu rõ mọi chuyện.
– Bắt mình đơn thân độc mã ngoan ngoãn quay về? Vì sợ Lan Phong ư? Hừ, bất quá…các ngươi có lẽ không biết Kiếm tiên Lan Phong không hề tồn tại, ông ta chỉ là Kiếm tiên Khôi Lỗi của ta mà thôi.Ta quay về cũng giống như Kiếm tiên Lan Phong quay về thôi.
Tần Vũ cố nén sát ý.
Hắn hiểu rõ, tình huống bây giờ, đối phương có lẽ đã thi triển cấm chế trong người thân nhân.Nếu không cẩn thận làm họ chết, dù giết hết đối phương cũng không tránh khỏi hối hận.
Tần Vũ tăng tốc.
Biến thành một tia chớp, bay hết tốc lực về Tiềm Long đại lục.
Trong đình viện ở hoàng cung, kinh thành Tần vương triều.
Bốn người Hoa Nhan đang lặng lẽ uống trà, gần như đồng thời ngẩng đầu nhìn lên, thấy một đạo quang hoa nhanh chóng hạ xuống, hóa thành một người, chính là Tần Vũ vừa mới bay hết tốc lực về tới.
– Tiểu Vũ!
– Vũ nhi!
Ba người Tần Đức thấy Tần Vũ, không kìm được liền gọi.Tần Vũ nhìn thấy phụ vương, đại ca, nhị ca, với công lực hiện tại, hắn có thể thấy trong người họ đều có cấm chế.
Chỉ cần đối phương ra lệnh, thân nhân của hắn sẽ chết ngay lập tức.
Sát ý trong lòng Tần Vũ không ngừng dâng lên, hắn muốn giết chết bốn kẻ trước mặt.
Nhẫn, nhẫn, nhẫn!
Tần Vũ cố nén, nhưng mặt hắn vẫn đanh lại.
– Ngao Phụng, bốn người các ngươi muốn gì?
Mắt Tần Vũ lộ ra hàn quang.
– Vũ nhi, con không cần phải vì bọn ta mà chịu uất ức.Tần tộc chúng ta chỉ cần có con tồn tại thì không thể xem là diệt vong, đừng để ý tới bọn ta, biết không?
Tần Đức trịnh trọng nói.
– Câm miệng!
Đỗ Trung Quân quát, một đạo khí kình bắn tới Tần Đức.
Tần Vũ lập tức xuất hiện trước mặt Tần Đức, chặn đạo khí kình đó.
Trên người Tần Vũ xuất hiện một bộ chiến giáp màu tím sậm, đây là cực phẩm tiên khí.
Bình thường chỉ dùng cực phẩm tiên khí, lúc nào nguy hiểm lắm mới dùng thần kiếm “Phá Thiên” và thần khí chiến y “Hắc Ngưng Tuyết”.
– Đỗ Trung Quân, các ngươi mà tiếp tục động thủ, ta dám đảm bảo sư thúc Lan Phong và Lan thúc sẽ lập tức xuất hiện ở đây.
Tần Vũ nghiến răng nói.
Lan Phong, Lan thúc?
Trong lòng bọn Hoa Nhan chấn động, chúng biết rõ sự lợi hại của Lan Phong, sau lưng Lan Phong còn có một Lan thúc lợi hại hơn nữa.
– Đỗ Trung Quân, nhẹ nhàng chút.
Ngao Phụng bảo.Đỗ Trung Quân lập tức cười:
– Tần Vũ huynh đệ, vừa rồi ta không khống chế được bản thân.Ta bảo đảm tuyệt đối không có chuyện như vừa rồi nữa.
Thực ra, không chỉ Tần Vũ sợ thân nhân bị giết, mà bọn Hoa Nhan cũng sợ Tần Vũ phá hỏng kế hoạch của chúng.
Chúng muốn về tiên ma yêu giới còn phải bố trí trận pháp, còn Lan Phong muốn tới chỉ cần thi triển đại na di, có lẽ chỉ phút chốc là tới.Chúng muốn trốn chắc chắn không kịp.
– Tần Vũ huynh đệ, thực ra yêu cầu của bọn ta không cao, ngươi cũng biết…bọn ta từ tiên ma yêu giới hạ phàm, hao phí vô số tâm lực là vì cái gì chứ? Chính là thần khí.
Ngao Phụng than thở.
– Nhưng mà hiện tại bọn ta chẳng có lấy một món.
– Ồ, các người muốn thần khí?
Tần Vũ cau mày.
– Đúng, Tần Vũ huynh đệ, ngươi ở trong Cửu Trọng Thiên rốt cuộc lấy được mấy kiện thần khí vậy? Có thể nói cho bọn ta biết không?
Hoa Nhan hỏi.
Lúc này, ba người Tần Đức, Tần Phong, Tần Chính kinh hãi trước cuộc đối thoại giữa Tần Vũ và đối phương.
Tiên ma yêu giới hạ phàm?
Thần khí?
Tới bây giờ, bọn Tần Đức đã biết rất nhiều chuyện của tu chân giới, tiên khí cũng biết, đó đã là mức cao lắm rồi.”Thần khí” đúng là không dám tưởng tượng tới, lại còn từ tiên ma yêu giới hạ phàm?
– Mấy kẻ này là người hạ phàm ư?
Tần Đức nhìn bọn Ngao Phụng, Hoa Nhan mà trong lòng thầm kinh hãi.
– Ta lấy được ba kiện thần khí.
Tần Vũ nói thẳng.
– Kiện thứ nhất là thần khí “Phá Thiên”.
– “Phá Thiên” ta biết, đó là thần khí cực kỳ lợi hại mà năm xưa Nghịch Ương tiên đế tung hoành tiên ma yêu giới, công kích cực kỳ lăng lệ.
Hai mắt Hoa Nhan sáng rực.
– Đó là thần khí thích hợp nhất cho Kiếm tiên, sử dụng phối hợp với “Phá Thiên kiếm quyết” đúng là hoàn mỹ, không có khuyết điểm.
Tần Vũ nói tiếp:
– Kiện thần khí thứ hai là “Hắc Ngưng Tuyết”, là một bộ thần khí chiến y.
Thần khí phòng ngự?
Mục quang của bọn Ngao Phụng như phát ra lửa.
– Còn kiện cuối cùng các người cũng đã biết, chính là “Mê Thần đồ quyển”, được xưng là bảo vật đệ nhất của tiên ma yêu giới.
Tần Vũ bình thản nói.
Bọn Ngao Phụng run rẩy trong lòng.
– Tần Vũ huynh đệ, trên người ngươi có thần khí không?
Hoa Nhan hỏi đầu tiên.
Tần Vũ lắc đầu:
– Không có, ta đã đưa toàn bộ thần khí cho sư thúc.Ta sắp phi thăng rồi, đến tiên ma yêu giới mà mang theo thần khí thì rất nguy hiểm.
– Nói láo!
Đỗ Trung Quân quát lên đầu tiên.
– Ngươi lấy được ba kiện thần khí, mà bằng lòng đưa hết cho sư thúc sao?
– Không tin thì ngươi cứ hỏi Man Càn và Tông Quật.Lúc ta đưa đồ cho sư thúc, bọn họ cũng có mặt ở đó.Ồ, Man Càn vừa dùng một loại trận pháp thông giữa tiên ma yêu giới và phàm nhân giới quay về rồi.
Tần Vũ nói rất tự nhiên.
Man Càn quay về rồi?
Trong mắt bọn Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân lóe lên một tia hâm mộ.Cùng là sứ giả hạ phàm, nhưng Man Càn đã lấy được thần khí quay về, bọn họ lại phải chơi trò “đi dây thép”.
Có điều, bọn họ đều hiểu rõ, thực lực nhất cấp kim tiên ở tiên ma yêu giới căn bản chẳng là gì cả, chỉ có lấy được thần khí, địa vị của bọn họ mới được nâng lên một tầm cao mới.
Tần Vũ nhìn mấy người trước mặt, trong lòng run lên vì giận.
Nhưng hiện tại chỉ biết nhẫn nhịn.
Lúc bọn Hoa Nhan thả thân nhân của hắn ra để bắt lấy hắn, chính là lúc hành động.Trong lòng Tần Vũ đã phán lệnh tử hình cho mấy người này, có điều chưa thi hành mà thôi.

☀️ 🌙