Đang phát: Chương 303
Vĩnh Đông Chi Vực, ai ngờ ta lại bại lộ cấp bậc hồn hoàn chỉ vì một kỹ năng nhỏ.Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ lắng nghe, trong lòng tĩnh lặng đến lạ kỳ.Trước sức mạnh tuyệt đối của Mục lão, mọi giãy giụa đều vô nghĩa? Thôi thì cứ nghe cho hết, rồi chờ đợi số phận an bài.Dù sao, linh giác mách bảo hắn rằng, tuy Mục lão vạch trần thân phận, nhưng lại không hề có ác ý.
Mục lão thở dài, giọng trầm ngâm:
– Lão phu tu luyện cả đời, tung hoành đại lục hai trăm năm, gặp vô số hồn sư, chứng kiến muôn vàn vũ hồn.Nhưng trường hợp như con, quả thật là lần đầu tiên.
– Để thấu triệt đặc tính vũ hồn thứ hai của con, lão phu không ngại lặn lội đến tận Cực Bắc, bắt một con Băng Bích Hạt.Quả nhiên, vũ hồn của con mang khí tức Băng Bích Hạt, nhưng lại không hoàn toàn giống.Đuôi của nó đâu chỉ có năm mấu, màu sắc đâu chỉ xanh biếc đơn thuần.Lão phu quan sát kỹ lưỡng, mới phát hiện, Băng Bích Hạt càng mạnh, màu xanh biếc trên đuôi càng thêm đậm đà.Từ đó, ta dám khẳng định, vũ hồn Băng Bích Hạt của con, nếu thuộc tộc Băng Bích Hạt, ắt phải là vương giả.Thậm chí…còn có thể là Băng Bích Đế Hoàng Hạt, đứng thứ tám trong Thập Đại Hung Thú, một trong Tam Đại Thiên Vương Cực Bắc trong truyền thuyết.
Nỗi kinh hoàng tột độ trào dâng trong lòng Hoắc Vũ Hạo.Chỉ để xác định vũ hồn của hắn, Mục lão đã thân chinh đến Cực Bắc, nghiên cứu sâu về tộc Băng Bích Hạt, và những suy đoán của lão, không sai lệch một ly.Giờ phút này, hắn có cảm giác như mình đã bị Mục lão lột trần truồng.
Mục lão tiếp tục:
– Sau khi trở về, lão phu cẩn thận phân tích tình huống của con lần nữa.Chỉ có một đáp án hợp lý duy nhất: con đã có được hồn hoàn và hồn cốt mười vạn năm.Thật ra, lão phu đã đến Tinh La Thành, xem các con thi đấu, đặc biệt là những trận quan trọng.Khi đối mặt đối thủ mạnh, thực lực thật sự của con khó tránh khỏi việc bại lộ.Hơn nữa, khi con sử dụng kỹ năng lĩnh vực, hồn cốt thân thể sẽ đặc biệt nổi bật.Nhờ vậy, ta càng thêm chắc chắn với phán đoán của mình.Kỹ năng Mô Phỏng của con quả thực lợi hại, che giấu quá tốt, đến cả lão phu cũng bị nó đánh lừa.
– Đã năm mươi năm rồi, chưa có chuyện gì khơi gợi sự tò mò của ta đến vậy.Ta rất tò mò, không hiểu tại sao một đứa bé mười mấy tuổi như con lại có thể chịu đựng được hồn hoàn hơn hai mươi vạn năm, không những thế, còn biến nó thành vũ hồn của mình.Ngay cả ở học viện Sử Lai Khắc, chắc cũng chỉ có năm người làm được.Nhưng họ đều đã có chín hồn hoàn, giới hạn cao nhất của hồn sư bình thường.Chúng ta không phải là hồn sư song sinh vũ hồn, dù có giết được Băng Bích Đế Hoàng Hạt, cũng không thể dung hợp nó thành hồn hoàn.
– Sau đó, ta phát hiện năng lượng của Băng Bích Đế Hoàng Hạt vẫn còn tồn tại trong cơ thể con.Chẳng qua, nó đã bị phong ấn.Cái phong ấn này từ đâu mà ra? Tên nhóc nhà ngươi, thật sự đã khiến lão phu tò mò suy nghĩ suốt nửa tháng trời.Sau cùng, miễn cưỡng suy đoán được, có lẽ ngày đó, khi con đến Cực Bắc, đã gặp phải Băng Bích Đế Hoàng Hạt vừa thất bại trong việc đột phá bình cảnh.Trước khi chết, một cường giả như nó không cam tâm, nên đã phong ấn năng lượng, hóa thành vũ hồn thứ hai của con.Hơn nữa, còn tặng cho con hồn hoàn và hồn cốt.Đây có lẽ là lời giải thích hợp lý nhất.
– Nhưng nó lại kéo theo vấn đề khác: tại sao vũ hồn của con có thuộc tính tinh thần, mà con lại đến tận Cực Bắc tìm hồn hoàn? Băng Bích Đế Hoàng Hạt kia phong ấn năng lượng để một đứa trẻ như con có thể chịu đựng được, nhưng nó làm cách nào để trở thành vũ hồn của con? Đây là hai câu hỏi mà ta nghĩ mãi không ra đáp án.
Hoắc Vũ Hạo mím môi, không dám hé răng nửa lời.Những lời Mục lão vừa nói, tuy chỉ là suy đoán, nhưng lại gần sát sự thật đến đáng sợ.
Mục lão khẽ cười, bình thản nói:
– Trên người con có rất nhiều điều bất thường.Nếu không phải ta đã tỉ mỉ kiểm tra cơ thể con, chắc chắn con là con người, có khi ta đã nghi ngờ con là hồn thú trùng tu.Tuy nhiên, mỗi người đều có cơ duyên của riêng mình.Tuy ta không tìm được đáp án chính xác, nhưng ta cảm nhận được sự chân thành và thật thà ở con, đặc biệt là những gì con thể hiện trong cuộc thi vừa rồi, khiến lão phu rất vui mừng.Nếu một ngày nào đó, con sẵn lòng chia sẻ, thì trước khi lão phu rời xa cõi đời này, lão phu luôn mong muốn được biết đáp án.Nhưng ta sẽ không ép con trong chuyện này.
– Ngài…không hỏi thật sao?
Câu nói cuối cùng của lão, khiến Hoắc Vũ Hạo kinh hãi hơn cả những suy đoán trước đó.
– Ừ.Ta tin vào phán đoán của mình, dù không đúng, cũng không sai quá nhiều.Con có cơ duyên tốt như vậy, thân là trưởng bối, ta vui mừng cho con còn không kịp.Từ lúc ta chắc chắn con là con người, ta thậm chí còn mong con gặp được nhiều cơ duyên hơn nữa.Đừng quên, con đã là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái, trên người con sớm đã có dấu ấn của học viện Sử Lai Khắc.Ta đây già rồi, những thắc mắc đó, không nhất thiết phải biết như các người trẻ tuổi nữa.Ha ha.
Hoắc Vũ Hạo ngẩn người một lát, hít sâu một hơi, nói:
– Cám ơn ngài đã tin tưởng con.Con nhất định sẽ không để ngài phải thất vọng.
Mục lão nói:
– Nhìn thấy những đầu lâu kia không? Đó là đầu lâu của một loại hồn thú, Khủng Cụ Ma Long.Khủng Cụ Ma Long là một loại Á Long thuộc hệ Địa Long, thực lực chiến đấu không mạnh, nhưng lại là long tộc hiếm hoi có thuộc tính tinh thần.Sau khi chết, một phần tinh thần lực vẫn còn bám trong xương sọ, rất lâu không suy yếu.Giết loại hồn thú này không khó, nhưng khó nhất là thu thập đầu của nó.Trong phòng này, có hơn một ngàn cái sọ Khủng Cụ Ma Long.Đây là thành quả tích lũy suốt tám trăm năm của học viện.
– Chờ lát nữa, ta sẽ giải phóng hơi thở tinh thần của chúng.Lúc đó, con sẽ phải chịu một áp lực rất lớn.Tuy nhiên, trong quá trình này, tinh thần lực của con sẽ dần tăng lên.Đó là thứ cực kỳ hữu ích với vũ hồn Linh Mâu của con.Ta hy vọng, trong quá trình tu luyện này, con có thể tìm được con đường đi đúng đắn cho bản thân mình.
Giọng nói của Mục lão tắt lịm, hơi thở cũng tan biến, đồng thời, áp lực tinh thần tăng lên đột ngột.Tinh thần hải của Hoắc Vũ Hạo dậy sóng, dao động tinh thần tăng quá nhanh, khiến hắn không kịp ứng phó.
Bên ngoài đại sảnh.
Mục lão vẫn lặng lẽ nằm trên chiếc ghế tựa quen thuộc.Bên cạnh lão, Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi đứng im phăng phắc.
Ngôn Thiểu Triết thấp giọng:
– Lão sư, thật sự không cần hỏi rõ sao?
Mục lão lắc đầu:
– Không cần.Nó thật sự là con người, huyết mạch cũng không phải của người Nhật Nguyệt Đế Quốc.Nó có thể thỏa mãn hai điều kiện này, thì những thứ còn lại không quan trọng.Hơn nữa, nó vẫn còn bé, rất dễ thay đổi.Chúng ta không thể nghi ngờ, khiến trái tim nó lạnh lẽo.
Ngôn Thiểu Triết nhíu mày:
– Nhưng nếu chẳng may nó là gian tế thì…
Tiên Lâm Nhi hừ một tiếng, cắt ngang:
– Nếu là ngươi, ngươi có phái một người có vũ hồn cực hạn đi làm gian tế không? Hơn nữa, ta đã điều tra rất kỹ lưỡng.Khi nó mới vào học viện, thực lực cũng tầm thường, sau này mới đột nhiên tăng mạnh.Rõ ràng, trong kỳ nghỉ đó, nó đã gặp được kỳ ngộ.Nếu đổi lại là ngươi, ngươi sẽ nói cho người khác biết sao?
Ngôn Thiểu Triết không hề tức giận trước giọng điệu của Tiên Lâm Nhi, ngược lại, có vẻ suy ngẫm:
– Lâm Nhi, những gì ngươi nói, dĩ nhiên ta hiểu.Nhưng ngươi không nghĩ, tại sao ngay khi nó có vũ hồn Băng Bích Đế Hoàng Hạt, thì vũ hồn Linh Mâu cũng có được kỹ năng Mô Phỏng? Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy? Giống như có ai đó đã sắp đặt sẵn.
Tiên Lâm Nhi lạnh nhạt:
– Ta chỉ biết, nếu ta phái người làm gian tế, dù thế nào, nếu người đó đột nhiên có vũ hồn cực hạn, ta sẽ lập tức gọi trở về, dốc hết sức bồi dưỡng.Đồng thời, ta cũng không dại gì phái một đứa trẻ làm gián điệp.Trẻ con thì biết cái gì? Ngôn Thiểu Triết, cái tính hẹp hòi này của ngươi, mãi mãi là một khuyết điểm chết tiệt.
– Ngươi…
Ngôn Thiểu Triết bị Tiên Lâm Nhi nói đến đỏ bừng mặt, nhưng ngại có Mục lão ở đây, nên không dám bùng nổ.
Mục lão mỉm cười:
– Được rồi, hai con cứ ồn ào như thế này mấy chục năm chưa chán sao? Chuyện của Vũ Hạo, ta đã sớm có quyết định.Nó xứng đáng để học viện chúng ta dốc lòng bồi dưỡng.Không phải tiên tổ Đường Tam năm xưa cũng có rất nhiều bí mật hay sao?
Ngôn Thiểu Triết gật đầu:
– Dạ lão sư.Vậy tiếp theo, chúng ta sắp xếp bọn nhỏ thế nào đây?
Mục lão nói:
– Cho bọn chúng bế quan ở đây một thời gian, sau đó thì trở về ngoại viện.Dù sao, bọn chúng vẫn còn nhỏ, áp lực nhiều quá, lại phản tác dụng.
– Con cẩn thận chú ý bốn đứa nhỏ kia thì hơn, tạo mọi điều kiện, trợ giúp chúng tu luyện.Đồng thời, phải đảm bảo chúng có thể vào được nội viện, đương nhiên, sát hạch cũng không được ngoại lệ.Khi vào nội viện, thì cho chúng đến đây tĩnh tâm một lần.Thêm cả việc Bản Thể Tông xuất hiện lần trước, ta nghĩ trong thời gian tới, sẽ còn có chuyện nữa, hai con phải cẩn thận đề phòng.
– Dạ.
Đường Nhã thu dọn đồ đạc xong xuôi, nhìn thoáng ra bầu trời bên ngoài.Gương mặt tươi cười thường thấy, giờ không còn nữa, thay vào đó là vẻ cô đơn, buồn phiền.Vầng trán khẽ nhíu lại, nàng cúi đầu bước ra khỏi phòng học.
