Chương 301 Ta lớn như vậy cái Ma Hoàng liền..

🎧 Đang phát: Chương 301

“Vực sâu, cuối cùng cũng trở về!” Lâm Thần ngước nhìn bầu trời đỏ thẫm, hít sâu hương vị quen thuộc, gầm lên một tiếng đầy phấn khích.
Đám người xung quanh: …
Thằng cha này bị làm sao vậy?
Hét cái gì mà như cháy nhà thế, chưa ăn cơm à?

Lâm Thần thấy ánh mắt quái dị của mọi người, vội lảng đi, lảng đi.
Phải đi đăng ký cái đã.Rồi thuê một phòng, vẫn đắt lòi mắt như xưa.Một năm một trăm triệu.Mẹ kiếp, cắt cổ!
“Ê, nhóc con, về mà không thèm chào hỏi một tiếng hả?” Thương Hi Manh đột ngột xuất hiện trong biệt thự của Lâm Thần.
“Ối mẹ ơi!” Lâm Thần giật mình suýt nhảy dựng, nhìn Thương Hi Manh với vẻ ngạc nhiên.
“Thành chủ đại nhân, cô rảnh quá hay sao?” Lâm Thần bất đắc dĩ hỏi.Vừa về đến nơi, bà cô này đã lù lù xuất hiện.
“Chẳng lẽ cậu quên, lần này cậu đến đây không phải với tư cách tự do, mà là bị phạt.Hồ sơ của cậu ở chỗ tôi cả đấy.” Thương Hi Manh chậm rãi nói, nở nụ cười nhìn Lâm Thần.
Lâm Thần: …
“Rốt cuộc cậu gây ra chuyện gì mà bị tống vào đây vậy?” Thương Hi Manh tò mò hỏi.
“Cô không biết à?” Lâm Thần ngạc nhiên.
“Tôi biết thế nào được? Liên Bang chỉ đưa danh sách cho tôi thôi, còn nguyên nhân cụ thể thì ở vực sâu này, tôi làm sao biết chuyện gì xảy ra ở Liên Bang?” Thương Hi Manh bực bội nói.
“Chẳng qua là tranh giành địa bàn với một gia tộc lớn, tiện tay thịt luôn vài đứa thôi.” Lâm Thần nhếch mép, nói nhẹ bẫng.
“Chỉ đơn giản vậy thôi á?” Thương Hi Manh nghi hoặc nhìn Lâm Thần.
“Không lẽ thế là xong? Nếu chỉ có thế thì với thân phận của cậu chắc không thành vấn đề.” Thương Hi Manh lẩm bẩm.
“À, tiện thể diệt luôn hơn trăm quý tộc cao cấp nữa, tính không?” Lâm Thần ngẫm nghĩ rồi nói.
“Thế thì còn nghe được.” Thương Hi Manh nhìn Lâm Thần, bảo sao thằng cha này lại bị đày đến đây.
“Vừa hay cô đến.Có muốn cùng tôi vào sâu trong vực sâu chơi không?” Thương Hi Manh mắt sáng rực nhìn Lâm Thần.
“Vào sâu trong vực sâu á?” Lâm Thần nhìn Thương Hi Manh.
“Đại lão, cô nghiêm túc đấy à? Tôi mà vào đấy, cô chắc tôi không bị dính đòn AOE chết bất đắc kỳ tử à?” Lâm Thần tức giận nói.
Sâu trong vực sâu, nơi lũ Ma Hoàng chiếm cứ.
Thêm vào đó, sau mỗi cuộc huyết chiến, thực lực tổng thể của vực sâu lại tăng lên một bậc.
Ở đó, Ma Hoàng không hề ít, thậm chí Ma Hoàng đỉnh phong cực hạn cũng không phải là không có.
“Sợ gì chứ? Không phải có tôi ở đây sao? Với lại đâu chỉ có chúng ta, còn có người khác nữa.” Thương Hi Manh thản nhiên nói.
“Người khác?” Lâm Thần nhìn Thương Hi Manh.
“Đến lúc rồi, sau huyết chiến, chúng ta đi thu lại những lãnh địa đã mất.Mỗi cuộc huyết chiến là một cơ hội tốt.” Thương Hi Manh trầm giọng nói.
“Thanh toán?” Lâm Thần ngơ ngác.
“Giống như vực sâu phát động huyết chiến, chúng ta phát động thanh toán, cũng là đạo lý tương tự.Vực sâu phát động huyết chiến để thúc đẩy sự sinh trưởng của ác ma cao cấp, còn chúng ta phát động thanh toán để dọn dẹp những ác ma chưa vững chắc thực lực.Như vậy mới duy trì được sự cân bằng của vực sâu.” Thương Hi Manh giải thích.
Lâm Thần: …
“Vậy vầng huyết nguyệt kia có cách giải quyết không?” Lâm Thần hỏi.
“Cậu mà cũng biết vầng huyết nguyệt có vấn đề à, chậc chậc, không đơn giản.Yên tâm, vầng huyết nguyệt đó cơ bản vô dụng, không có thời gian một năm càng bản không khôi phục lại được.” Thương Hi Manh xua tay nói.
“Vậy rốt cuộc nó là cái gì?” Lâm Thần hỏi.
“Cậu không phải đã biết rồi sao?” Thương Hi Manh cười bí hiểm.
Lâm Thần: …
Biết cái con khỉ, chỉ biết đó là một con mắt to đùng, chứ cụ thể là cái gì thì Lâm Thần thực sự không biết, đến cùng là Ma Thần vực sâu, hay Đại Quân vực sâu, hay là sinh vật gì khác.
Dù sao cũng là một tồn tại cấp độ sinh mệnh cực cao.
“Vậy cậu có đi không?” Thương Hi Manh hỏi.
“Đi, đương nhiên đi.” Lâm Thần gật đầu, đã có đế quốc khác liên thủ, lại không có huyết nguyệt quấy nhiễu, cái này giảng đạo lý.
Chính là nghiền ép.
Trừ phi xảy ra vấn đề gì.
Chắc là sẽ không có vấn đề…A?
Lâm Thần đi theo Thương Hi Manh ra ngoài.
Đến bến cảng hạm đội khổng lồ của Quang Minh Thành.
Từng chiếc từng chiếc phi thuyền vũ trụ đáng sợ xuất hiện trước mắt Lâm Thần.
Sự lãng mạn của đàn ông, ngoài việc cao to ra, có lẽ chính là những món đồ chơi này.
“Đây là Thanh Long hạm đội của Quang Minh Thành.” Thương Hi Manh giới thiệu.
Mắt Lâm Thần sáng lên nhìn những hạm đội này.
Nhân loại tung hoành Tinh Hải, không thể bỏ qua công lao của những hạm đội này.
Ngự thú sứ là tăng lên đơn thể, nhưng khoa học kỹ thuật, chính là tăng lên toàn thể.
“Đi thôi.” Thương Hi Manh nói, dẫn Lâm Thần vào chiếc chủ chiến hạm lớn nhất của Thanh Long hạm đội.
“Thanh Long hạm đội xuất phát, bắt đầu lên không!” Giọng nói trí năng lạnh lùng vang lên khắp chiến hạm.
Từng người mặc đồng phục trắng bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng.
Thương Hi Manh đưa Lâm Thần đến một căn phòng, nơi có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
Nhìn cảnh tượng này, lòng Lâm Thần dâng lên sự kích động và nhiệt huyết.
Hạm đội mới là sự lãng mạn của đàn ông, tìm một cơ hội, mình cũng muốn làm một hạm đội chiến hạm như vậy.
Dù sao chuyện này cũng không phải là không thể.
“Thành chủ, các chiến hạm tập thể lên không, xin chỉ thị.” Một giọng nói truyền đến.
“Kết nối với các chiến hạm khác, mục tiêu, sâu trong vực sâu.” Thương Hi Manh ra lệnh.
Từng chiếc từng chiếc chiến hạm, lên đường, phần đuôi phun ra ánh sáng xanh trắng.
Như những thanh kiếm sắc bén xuyên qua không trung.
Hạm đội của các đế quốc khác cũng nối liền.
“Đã đến mục tiêu.Xin thành chủ hạ lệnh.”
“Tấn công!” Thương Hi Manh thản nhiên nói.
Từng cột sáng màu xanh đậm từ không trung giáng xuống.
Phủ trùm không phân biệt, mặt đất.
Một tôn Ma Hoàng kinh khủng bạo khởi, ma trảo khổng lồ đánh thẳng về phía Thanh Long hạm đội.
Trán Lâm Thần đổ mồ hôi lạnh, Ma Hoàng này, tuy chỉ là Kim Cương cấp, nhưng khác xa đám gà mờ như Amers.
“Nhanh vậy đã không nhịn được.” Thương Hi Manh khinh miệt nói.
“Hạm đội tiếp tục tấn công.” Thương Hi Manh thản nhiên nói, thân ảnh biến mất trong chiến hạm.
“Chết!” Ánh sáng chói mắt rơi xuống.
Xé nát thân ảnh Ma Hoàng.
“Chết rồi?” Lâm Thần trợn mắt.
Một con Ma Hoàng to lớn như vậy cứ thế mà chết?
“Đây chính là sự khác biệt giữa Kim Cương phổ thông và Kim Cương đỉnh phong cực hạn sao?” Lâm Thần nhìn Thương Hi Manh trở lại chiến hạm như không có chuyện gì xảy ra.
Khóe miệng không khỏi co giật.

☀️ 🌙