Truyện:

Chương 30 La Trân Oai Phong

🎧 Đang phát: Chương 30

Như vậy chẳng những có thể trốn tránh trách nhiệm bỏ chạy, mà còn có thể để Tào Định Phong dẫn quân cản đường, kéo dài thời gian cho mình trốn thoát.
Quan trọng hơn cả là, biết Dương Khánh đích thân dẫn quân đến, Viên Chính Côn vẫn dám dẫn quân nghênh chiến, biết đâu sự trung thành và dũng cảm này lại được cấp trên khen ngợi, biến chuyện xấu thành chuyện tốt cũng không biết chừng.
Có nhiều lợi ích như vậy, Viên Chính Côn không do dự mà làm theo kế của Lý Tín.
Bảy con long câu phi lên đỉnh Tây Lĩnh, Tào Định Phong thấy dưới chân núi là một khoảng đất trống bằng phẳng rộng rãi, rất thích hợp để chặn đánh quân địch, liền vung trường thương dẫn quân tiến lên, ra lệnh cho mọi người ẩn nấp trong rừng rậm giữa sườn núi.
Mọi người mai phục đã lâu, Miêu Nghị mặt mày ủ dột mới cưỡi Hắc Thán chậm rãi đi tới.
Tào Định Phong liếc nhìn Hắc Thán mà Miêu Nghị đang cưỡi, nhưng không nói gì.
Đúng lúc này, trong rừng đối diện có một con long câu lao nhanh xuống núi, một tu sĩ Mi Tâm trên long câu tỏa ra ánh sáng hình một đóa hoa sen trắng hai cánh, cầm thương quan sát xung quanh, vừa quan sát vừa tiến về phía trước.
Tào Định Phong vừa nhìn đã biết là kẻ dò đường, xem ra đối phương rất cẩn thận, như vậy dù mình có mai phục cũng vô ích.
Bỗng y quay đầu lại hỏi:
– Giết được ai hay người đó, ai ra tay trước lập công đầu?
– Ta đi!
La Trân không chút do dự nói, tay cầm trường đao, điều khiển long câu lao thẳng xuống núi.
– Phu nhân…
Diêm Tu đưa tay ngăn cản nhưng không kịp, toàn thân cứng đờ.
Mọi người đều kinh ngạc, không ngờ Thập Hàng phu nhân lại là người ra tay đầu tiên.
Miêu Nghị cũng kinh hãi, lời Diêm Tu dặn dò, hắn đều nghe theo, còn phu nhân của lão thì lại không nghe.
Hắn không biết La Trân đã chịu đựng đủ lâu rồi, đã quá mệt mỏi với cái danh Thập Hàng phu nhân, không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
Từ khi Viên Chính Côn cổ vũ mọi người, La Trân đã quyết định, bà đã chịu đủ nhục nhã rồi.
Con long câu đang chạy xuống đột ngột dừng chân, đưa La Trân thoát khỏi núi rừng, nhảy cao trăm thước, lao xéo về phía khoảng đất trống phía trước.
Tu sĩ đối phương giật mình kinh hãi, không kịp quay đầu long câu tránh né, vội vàng nhảy lên cao khoảng hai mươi thước.
Thông thường, tu sĩ sẽ dùng hai loại binh khí, một dài một ngắn, bình thường dùng binh khí ngắn để phòng thân, khi cưỡi long câu sẽ dùng binh khí dài để nghênh địch.
Y cũng dùng trường đao, nhảy lên không trung bổ một đao từ trên trời xuống long câu, nhưng khi nhảy lên giữa không trung thấy rõ tu vi Bạch Liên tam phẩm trên Mi Tâm La Trân, nhất thời có chút hoảng hốt.
La Trân gào thét xông tới đã nhanh chóng xoay người đâm một đao, gạt đao đối phương đang bổ xuống, đồng thời thi triển pháp lực phong tỏa đối phương.
Bị pháp lực cao hơn nhắm vào, phản ứng của người kia lập tức chậm lại không ít, lộ vẻ hoảng sợ.
Rầm… Giáp cốt cứng rắn của long câu La Trân cưỡi húc thẳng vào ngực đối phương.
Phụt… Máu tươi từ miệng đối phương phun ra, ngực đã bị húc lõm xuống.
Tại sao tu sĩ thích cưỡi long câu? Bởi vì loại linh thú này thực sự rất mạnh, sức chở nặng và lực va chạm đều rất lớn.Ngay cả tu sĩ cấp Thanh Liên cũng không dám để long câu trưởng thành húc mình một cái.
Nhất là tốc độ của long câu, một khi chạy hết tốc lực, tu sĩ cấp Thanh Liên cũng khó đuổi kịp, cho dù có thể đuổi kịp cũng chỉ trong khoảng cách ngắn, nếu đường dài thì tuyệt đối không thể so sánh với tốc độ và sức bền của long câu.
Thử nghĩ dưới tình huống tốc độ và lực lượng như vậy, thêm vào pháp lực của tu sĩ, lực công kích của tu sĩ gần như tăng gấp đôi, cho nên phần lớn tu sĩ rất thích long câu.
– Chết đi!
Trong lúc đối phương ngửa mặt phun máu, La Trân quát lớn, hai tay vung đao chém ra một loạt đao ảnh.
La Trân điều khiển long câu gào thét rơi xuống đất, vung đao nhìn về phía Tào Định Phong ở giữa sườn núi, vừa đối mặt đã giết chết một tu sĩ tu vi Bạch Liên nhị phẩm.
Trong núi đột nhiên nổi gió, cỏ xanh biếc như sóng lớn nhấp nhô, càng làm nổi bật khí thế của La Trân.
Long câu của tu sĩ kia phát ra tiếng kêu thảm thiết, chạy đến cạnh thi thể chủ nhân, không chịu rời đi.
Miêu Nghị nhìn La Trân uy phong lẫm liệt phía dưới mà không nói gì, dường như bị vẻ uy mãnh của La Trân làm cho chấn động.
Hắn không khỏi nghi ngờ, một tu sĩ tu vi Bạch Liên nhị phẩm không chịu nổi một đòn của tu sĩ Bạch Liên tam phẩm, mình chỉ có tu vi Bạch Liên nhất phẩm bước ra chẳng phải là chịu chết sao?
Yết hầu Diêm Tu giật giật vài cái, dường như cũng không biết nên nói gì cho phải.
Tào Định Phong giữa sườn núi tỏ ra vui vẻ, vuốt cằm nói:
– Giỏi! Sau này ai dám gọi Thập Hàng phu nhân nữa, chính là đối nghịch với Tào Định Phong ta!
Y quay đầu lại cảnh cáo đồng bọn.
Đúng lúc này, trong núi đối diện vang lên âm thanh kỳ dị.Mọi người nhanh chóng nhìn lại, chỉ thấy năm con long câu chở năm người giống như La Trân lúc trước, nhảy cao trăm thước lao thẳng về phía La Trân đang một mình một ngựa giữa khoảng đất trống.
Diêm Tu nắm chặt song phủ, La Trân cũng giật mình kinh hãi, nhanh chóng thúc ngựa tránh né.
– Giết!
Tào Định Phong quát lạnh một tiếng, giơ thương dẫn đầu xông ra, mọi người lập tức theo sau xông xuống, giải vây cho La Trân.
Trong bảy người bọn họ có năm người từ giữa rừng bay lên không, gia nhập vào vòng chiến.Trong nháy mắt, long câu hai bên xông qua lại, pháp lực cuồng trào khuấy động, đánh nhau một mất một còn.Chém giết pháp lực tràn ngập như vậy, người bình thường đến gần cũng sẽ khó thở.
Hắc Thán mà Miêu Nghị cưỡi không gào thét xông ra, mà vó nó trượt mấy lần, có vẻ sợ hãi chậm rãi chạy xuống chân núi.
Miêu Nghị mơ hồ cảm nhận được tâm tình của Hắc Thán, dường như đang nói “Sợ quá, có muốn tìm chỗ trốn không?”
Miêu Nghị muốn cầm thương đâm chết súc sinh này, tối đa ta cũng chỉ nghĩ đến chuyện đầu hàng sau khi thất bại, ngươi lại muốn bỏ trốn khi chưa phân thắng bại sao?!
Diêm Tu không tham gia vào vòng chiến, sóng vai chạy chậm với Miêu Nghị, đây là phong cách của lão từ trước đến nay, an toàn là trên hết.
Đồng thời, lão kéo Miêu Nghị đang kích động, nhìn Hắc Thán mà hắn cưỡi rồi lắc đầu.
Trong lúc hai bên chém giết, không có long câu để mượn lực, đối thủ cưỡi long câu chạy như gió, rất khó đánh trúng.Với tốc độ của Hắc Thán, xông lên cũng chỉ là chịu chết.
Phía đối diện mơ hồ có động tĩnh, khiến Diêm Tu đột ngột nhìn lên đỉnh núi đối diện.
Chỉ thấy một nữ tử y phục trắng như tuyết, xinh đẹp lạnh lùng ngồi trên một con long câu màu đỏ sẫm hùng tráng, lưng đeo cung tên, tay cầm trường thương xà mâu, Mi Tâm có một đóa Bạch Liên năm cánh.
Sau lưng nàng còn có bốn tu sĩ cưỡi long câu xếp hàng, đều có tu vi Bạch Liên tam phẩm.
– Tần Vi Vi!
Con ngươi Diêm Tu co lại, thất thanh nói:
– Không tốt! Chúng ta bị Viên Chính Côn lợi dụng rồi!
Kẻ hay đầu hàng đương nhiên tinh thông chuyện này, lão lập tức hiểu ra mọi người đã mắc bẫy Viên Chính Côn.
– Nàng là Tần Vi Vi sao? Không phải chia quân làm hai đường, chuẩn bị giáp công từ bên kia sao, sao lại xuất hiện ở đây?
Miêu Nghị cũng ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi đối diện, hắn chưa hiểu chuyện gì, không biết vì sao lại mắc bẫy Viên Chính Côn.
Diêm Tu không kịp giải thích, nhanh chóng dùng pháp thuật truyền âm cho La Trân, nhưng hiện trường chém giết pháp lực hỗn loạn, truyền âm căn bản vô hiệu.
Lúc này, trên đỉnh núi đối diện, Tần Vi Vi giơ tay chỉ xuống chân núi, bốn tu sĩ sau lưng nàng lập tức lao xuống, gia nhập chiến trường.
Bốn tu sĩ Bạch Liên tam phẩm, năm tu sĩ Bạch Liên nhị phẩm, chín người vây quanh sáu người Tào Định Phong tấn công điên cuồng.
Bên Tào Định Phong chỉ có Tào Định Phong và La Trân là Bạch Liên tam phẩm, bốn người còn lại đều là Bạch Liên nhị phẩm, lập tức rơi vào thế hạ phong, bị áp đảo.
Đồng thời, họ bị cuốn lấy, không ai có thể thoát thân.
Đối thủ chọn chiến pháp xảo diệu, một tu sĩ Bạch Liên tam phẩm giữ chân Tào Định Phong, ba tu sĩ Bạch Liên tam phẩm vây quanh tấn công La Trân điên cuồng, khiến La Trân sắc mặt trắng bệch, gần như không có sức đánh trả.
Ngực Diêm Tu phập phồng, song phủ trong tay rốt cục giơ lên.
Vợ mình gặp nguy hiểm, dù lão luôn giữ mình nhưng giờ phút này không thể không bất chấp tất cả, xông ra cứu viện.
Nhưng long câu của lão vừa cất vó đã dừng lại, Diêm Tu trợn to mắt.
Miêu Nghị cũng trợn to mắt, Hắc Thán đạp loạn bốn vó, mất bình tĩnh.
Một thanh trường thương đâm vào lưng La Trân, hai tay La Trân múa đao không kịp đỡ, không kịp nhìn mũi thương xuyên ra trước ngực mình, máu tươi đầm đìa, đã bị một tu sĩ Bạch Liên tam phẩm đuổi kịp vung đao chặt đứt đầu.
Thi thể không đầu vẫn phun máu trên lưng long câu đang chạy nhanh.
Trường thương hất thi thể La Trân bay đi, ba tu sĩ Bạch Liên tam phẩm giết La Trân lập tức thúc ngựa quay đầu, vây công Tào Định Phong.
Ánh mắt Miêu Nghị lạnh lùng nhắm vào tu sĩ chém đầu La Trân, ngân thương từ từ giơ lên.
Hắc Thán ngửa mặt lên trời hí dài, hai mắt nhìn thi thể La Trân, không ngừng khịt mũi, bốn vó giẫm xuống đất, dường như muốn xông lên, tâm tình nóng nảy bất an, Miêu Nghị cảm nhận được sự điên cuồng của Hắc Thán.
Diêm Tu chộp vào xúc tu nối giữa Miêu Nghị và Hắc Thán, xúc tu là nhược điểm của long câu, lão muốn ngăn Miêu Nghị xông ra mạo hiểm.
– Tại sao?
Miêu Nghị quay đầu nhìn Diêm Tu, lạnh lùng nói:
– Bọn họ giết phu nhân lão, lão không muốn báo thù sao?
Diêm Tu bi phẫn nói:
– Đối phương mạnh, chúng ta không báo thù được, xông lên chỉ có chết, giữ lại thân mình mới có hy vọng báo thù!
Lão nói không sai, nhưng… đột nhiên Tào Định Phong rống giận:
– Viên Chính Côn!
Hiển nhiên, y cũng nhận ra mình đã mắc bẫy Viên Chính Côn, nhưng đã muộn, bị bốn tu sĩ Bạch Liên tam phẩm vây công, phát hiện quá muộn, không kịp đầu hàng, bị chém ngang hông, nửa thân trên bay lên không trung.
Hai tu sĩ Bạch Liên nhị phẩm may mắn còn sống thấy bại cục đã định, vội vàng hô to đầu hàng, buông vũ khí nhảy xuống long câu, bị người dùng đao kề cổ trói lại.
Thắng bại đã phân, thủ hạ của Tần Vi Vi nhìn Diêm Tu và Miêu Nghị co rúm một bên, không dám động.
Lúc này, trên đỉnh núi đối diện vang lên tiếng vó ngựa rầm rập, mấy trăm tu sĩ cưỡi long câu xuất hiện sau lưng Tần Vi Vi, nhanh chóng bày trận thành một hàng, khí thế kinh người.
Tần Vi Vi xoay người, chắp tay hành lễ với một tu sĩ mặc khôi giáp bạc ở giữa.
Tu sĩ giáp bạc này chính là sơn chủ Thiếu Thái sơn, Dương Khánh, mày rậm mắt to, uy vũ bất phàm, lạnh lùng nhìn xuống chiến trường.
Thực tế, Dương Khánh gần như gặp mặt Miêu Nghị một lần, khi Hồng Trần tiên tử xuất hiện ở cổ thành, Dương Khánh là người nghênh đón.Lúc đó, Miêu Nghị ẩn thân trên cây liễu, Dương Khánh đứng trên đầu thành, hai người ở rất gần, nhưng không nhìn thấy nhau.
Thấy tình cảnh này, Diêm Tu vội đẩy Miêu Nghị, ném búa đi, nhảy xuống long câu giơ hai tay lên:
– Hàng!
Đây là lần đầu hàng thứ mười một của lão!
Miêu Nghị không quan tâm trên đỉnh núi có bao nhiêu người, chỉ nhìn nửa thân người Tào Định Phong giật giật trên đất.
Từ khi tu luyện xong rời núi, hắn quen bốn người: Trần Phi, Tào Định Phong, La Trân và Diêm Tu.Bây giờ, hai người chết trước mắt, còn hắn đứng xem.
Lúc thấy người khác chết, hắn không có cảm xúc lớn, nhưng khi thấy bằng hữu chết thảm, hắn cảm nhận được sự tàn khốc của giới tu hành.
Hắn tự trách mình đã sai, lão Nhị và lão Tam đang sống tốt, hắn lại đưa họ vào hiểm cảnh, sau này làm sao gặp lại dưỡng phụ mẫu trên trời?!
Hắn hại đệ đệ muội muội, trơ mắt nhìn bằng hữu chết thảm mà không làm gì!
Hắn đáng chết!
Miêu Nghị tự xử tử mình trong lòng, ngân thương từ từ giơ lên, chỉ vào hung thủ đối diện.
– Ngươi làm gì vậy? Mau đầu hàng đi!
Diêm Tu kêu mấy tiếng, thấy Miêu Nghị không phản ứng, sắc mặt hắn dữ tợn, Mi Tâm nổi lên ảo ảnh một đóa hoa sen trắng một cánh, lập tức chạy tới kéo Miêu Nghị xuống.
Miêu Nghị vung thương chỉ vào ngực Diêm Tu, trầm giọng nói:
– Cút ngay!
Người trên núi nhìn động tác của Miêu Nghị.
– Giết!
Miêu Nghị vung thương giận quát.
Hắc Thán rên rỉ, nâng vó trước đá loạn.
Vó trước vừa chạm đất, nó lao tới nhanh như chớp.

☀️ 🌙