Đang phát: Chương 3
Hắn khựng lại một chút, thấy Lạc Vân Thường khao khát học hỏi như người sắp chết khát, chợt nhớ đến những đệ tử từng theo mình, khẽ mỉm cười.
“Thiên Tinh sa thuộc tính thủy, có thể trung hòa hỏa tính của Xích Luyện Đồng.Vì thế, càng nhiều Thiên Tinh sa, lực hòa tan Diệu Kim càng kém.”
“A!”
Mắt Lạc Vân Thường ánh lên vẻ kích động.
“Ra là vậy! Chẳng trách ta không thành công.Vậy phải làm sao?”
Lý Vân Tiêu cười:
“Đơn giản thôi, coi Thiên Tinh sa là tạp chất, loại bỏ nó đi.”
“A!”
Lạc Vân Thường lại kêu lên.
“Sao mình ngốc thế! Chuyện đơn giản vậy cũng không nghĩ ra!”
Cô nhanh chóng tính toán, hình ảnh luyện chế lướt qua trong đầu, rồi dừng lại.Ánh mắt cô bừng sáng, mặt rạng rỡ.
“Hả? Lý Vân Tiêu đâu?”
Cô vừa cảm kích, vừa kinh ngạc.Tên công tử bột, kẻ bị coi là phế vật, lại giỏi luyện thuật hơn cô một bậc!
Với thiên phú luyện thuật thế này, tương lai còn sáng hơn cả luyện võ.Học sinh như vậy mà là đồ bỏ đi sao?
Cô nhớ lại những chuyện về Lý Vân Tiêu, tự trách mình.Là chủ nhiệm lớp mà không nhận ra học sinh xuất sắc như vậy.
“Hắn, hắn vừa ra ngoài…”
Một học sinh rụt rè nói, nhìn Lạc Vân Thường với ánh mắt kỳ lạ.
“Hả?”
Lạc Vân Thường nhíu mày, giận dữ:
“Đi học mà không xin phép, tự ý ra ngoài là sao?”
Cậu học sinh vội cúi mặt, ấm ức:
“Không phải cô nói ai trả lời đúng câu hỏi thì được nghỉ học sao? Nếu là em, em cũng đi.”
Ầm!
Lạc Vân Thường đập tay xuống bục giảng thép, để lại một dấu tay sâu hoắm.Học sinh cả lớp giật mình, nín thở.
“Ai nghe tôi nói thế?”
Ánh mắt cô sắc như dao lướt qua từng người.Ai bị nhìn đều run rẩy, tái mặt, lắc đầu nguầy nguậy.
“Không nói, không nói, chúng em nghe nhầm rồi.Cô chưa từng nói vậy.”
“Hừ!”
Lạc Vân Thường lạnh lùng:
“Tan học! Bảo Lý Vân Tiêu, tiết sau mà không thấy mặt, tôi cho cậu ta vào phòng trọng lực gấp mười lần ba ngày!”
“Ba ngày!”
Mọi người hít một hơi lạnh, nhìn Lạc Vân Thường đá văng cửa phòng học, đi về phía Luyện kim đường, rồi nhìn nhau.
“Này, các cậu nghĩ chuyện này là sao?”
Đỗ Phong lên tiếng trước, đứng dậy đi đến trước một học sinh.
“Lão đại, chuyện gì thế này?”
“Hừ!”
Cậu học sinh tên Lam Phi, có vẻ là thủ lĩnh đám này, được mọi người vây quanh, hừ một tiếng:
“Tao biết thế nào được.Hình như thằng Lý Vân Tiêu kia biết chút thuật luyện.”
“Không thể nào?”
Thượng Quan Tình trợn mắt, thất thanh:
“Chẳng lẽ hắn là phế vật võ luyện, nhưng lại là thiên tài thuật luyện? Vậy phải làm sao?”
Bốp!
Lam Phi vỗ sách vào đầu cậu ta, giận dữ:
“Thiên tài cái con khỉ! Chỉ là đọc nhiều sách thôi! Thiên phú luyện thuật còn khó hơn luyện võ nhiều.Một thằng rác rưởi mạch luân còn chưa mở thì làm được gì?”
“Lão đại nói đúng!”
Mọi người hùa theo, nhưng mắt lại dao động.
Lam Phi kéo Thượng Quan Tình sang một bên.Bên kia phòng học cũng có mấy người tụm lại bàn tán.Hắn cười khẩy, cố ý nói lớn:
“Vừa nãy cô Lạc nói, cấm ai mách cho Lý Vân Tiêu.Tiết sau mà nó dám đến, hừ!”
Hắn hừ một tiếng, mấy người kia sợ tái mặt, thấy hắn nhìn chằm chằm thì tức giận cúi đầu.
Lam Phi đắc ý:
“Trần Côn Tử, Hàn Phì Trư, cả Như Tuyết nữa, liệu hồn đừng có làm chuyện xấu sau lưng tao! Tiết sau mà Lý Vân Tiêu đến, tao tính sổ!”
Mấy người này thường qua lại với Lý Vân Tiêu, có thể coi là đối thủ của Lam Phi.
Mặt Tần Như Tuyết lạnh đi, nắm chặt tay tức giận:
“Tao định đi mách đấy, mày làm gì được tao? Mày dám động vào tao thử xem!”
Vèo!
Lam Phi nổi giận, đứng phắt dậy, đi nhanh lên bục giảng, vung tay đấm mạnh xuống bàn.”Đùng!” Một dấu quyền nhạt xuất hiện trên mặt thép.
“Hắc thiết lưu ấn! Chẳng lẽ Lam Phi mở được bảy mạch luân, ngưng tụ nguyên lực rồi?”
“Sao có thể! Mở bảy mạch luân là vào Nhất Nguyên cảnh, thành Võ sĩ rồi.Nó mới mười lăm tuổi!”
“Tuy chưa mở hết, nhưng chắc cũng gần rồi.Mười lăm tuổi thành Võ sĩ, nước Thiên Thủy lại có thêm một thiên tài!”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên không ngớt.Mọi người đều ước ao ghen tị.Lam Phi thấy vậy càng thêm tự mãn, ngạo mạn chỉ vào Tần Như Tuyết:
“Dù mày là công chúa, tao thích thì tao bắt nạt thôi, vua cũng chẳng trách.”
Tần Như Tuyết tức đến mặt trắng bệch, định xông lên đánh.Trần Chân và Hàn Bách vội giữ cô lại.Họ đều là bạn của Lý Vân Tiêu.
Hàn Bách nhỏ giọng:
“Công chúa, ta đang yếu thế, đừng gây sự với chúng nó.”
Cả lớp hơn sáu mươi học sinh, đều là con cháu quan lại trong triều, chia thành hai phe.Lam Phi, Thượng Quan Tình cầm đầu con cháu văn thần, Lý Vân Tiêu, Hàn Bách dẫn đầu con cháu võ tướng.
Công chúa vốn không ưa đám Lam Phi hống hách, ngầm đứng về phe Lý Vân Tiêu.
