Chương 3 Tên thần kinh bán bùa

🎧 Đang phát: Chương 3

Chương 3: Tên thần kinh bán bùa
Sau khi cảm ơn Vương Dĩnh, Diệp Mặc quay trở lại trường.Ngoài trường ra, hắn chẳng biết đi đâu, cũng chưa quen với cuộc sống nơi này.Dù sao thì ở trường vẫn có thể học hỏi được chút gì đó, vả lại, nguyên khí ở đây vốn đã loãng, trong trường có lẽ còn tốt hơn một chút.
Sau buổi học cuối, hắn không đến lớp tiếng Anh.Với hắn, điểm cao hay không cũng chẳng khác gì nhau, không cần phải nghe cô giáo giảng bài dài dòng.Hơn nữa, dù không tu luyện, trí nhớ của hắn vẫn rất tốt, cần gì thì cứ đến thư viện mà học.
Những ngày sau đó, Diệp Mặc chỉ đến thư viện hoặc tham gia những lớp học mình thích.Chuyện trốn học và không lấy được bằng tốt nghiệp, hắn vốn không quan tâm.
Ký túc xá có bốn người, một người suốt ngày cắm mặt vào game, một người thuê nhà sống cùng bạn gái, người còn lại nhà ở nội thành.Diệp Mặc thì thường ra vườn cây nhỏ trong trường tu luyện cả đêm, nên ký túc xá thường xuyên vắng người.Nhưng nếu nói ai ở ký túc xá nhiều nhất thì vẫn là Diệp Mặc, mỗi ngày hắn đều về ngủ một giấc rồi lại tu luyện.
Dù biết rõ tu luyện ở đây chẳng có kết quả gì, có cố đến mấy cũng không đạt được cảnh giới cơ bản, nhưng thói quen từ lâu khiến hắn chẳng biết làm gì khác ngoài tu luyện.Trí nhớ siêu phàm giúp hắn tiết kiệm rất nhiều thời gian, những gì hắn thích, chỉ cần nhìn một lần là nhớ.
Diệp Mặc vốn tính cẩn thận từ kiếp trước, đến một nơi xa lạ như thế này lại càng phải dè chừng.Nhưng vì chuyện lá thư tình lần trước, hắn bị gán cho cái biệt danh “Tình nhân dưới giường”.Dù sao thì Diệp Mặc cũng không để ý, coi như không có chuyện gì.
Ban đầu, nhiều người thấy hắn vẫn bình thản đi lại ở căn tin và thư viện, cảm thấy hắn mặt dày.Nhưng dần dà, chẳng ai còn chú ý đến nữa, hắn giống như một giọt nước mưa bình thường giữa biển rộng, chẳng có gì đặc biệt.
Gần hai tháng trôi qua, Diệp Mặc miễn cưỡng tu luyện đến tầng Luyện Khí thứ nhất.Trong thời gian này, ngoài việc Vương Dĩnh mang đến hai mươi nghìn mua dược liệu nấu canh, không có ai làm gián đoạn việc tu luyện của hắn.
Nhưng hắn cũng biết, nếu không có ngoại lực tác động, Luyện Khí tầng thứ nhất có lẽ là cảnh giới cuối cùng hắn đạt được trong đời.
Tuy tiến độ tu luyện không đáng kể, nhưng hắn thu hoạch được khá nhiều kiến thức từ thư viện.Trong gần hai tháng, hắn học hết toàn bộ sách giáo khoa từ tiểu học đến trung học, còn đọc qua sách y dược và các loại sách kỳ môn bát quái.
Dù cảm thấy kiến thức ở đây còn nông cạn, nhưng không phải là không có thu hoạch, dù sao hiện tại hắn cũng chỉ mới Luyện Khí tầng thứ nhất.
Đến kỳ nghỉ hè, thư viện trường học phải sửa chữa, Diệp Mặc cũng chẳng có nơi nào để đi.Hơn nữa, hắn đang gặp khủng hoảng kinh tế, trong người chỉ còn hơn hai nghìn.Nếu không đi làm thêm trong kỳ nghỉ, không những không có tiền mua dược liệu tu luyện, đến ăn cơm cũng thành vấn đề.
Tìm một công việc bình thường thì dễ, nhưng với Diệp Mặc thì không.Hắn cần tu luyện, đó đã là thói quen.Chỉ có tu luyện mới giúp hắn tìm thấy phương hướng.Không có tiền thì mọi thứ đều vô nghĩa.Vả lại, số tiền ít ỏi kiếm được từ việc làm thêm so với nhu cầu tu luyện của hắn thì chẳng thấm vào đâu.
Hắn biết luyện đan, nhưng hiện tại chưa thể.Hắn chỉ mới Luyện Khí tầng thứ nhất, chưa đủ khả năng luyện đan.Hơn nữa, cho dù có luyện, thì lấy đâu ra linh thảo? Lấy đâu ra lò luyện đan?
Gạt bỏ ý định luyện đan, may mắn thay, hắn còn có thể chế bùa.Với tu vi Luyện Khí tầng thứ nhất, bùa cao cấp hắn không làm được, nhưng những loại bùa cấp thấp như “Thanh Thần”, “Trừ Tà”, “Hộ Mệnh”, thậm chí bùa đơn giản như “Hỏa Cầu”…thì hắn vẫn có thể chế tác.
Hắn đi mua giấy làm bùa, bút lông sói, chu sa…Tuy rằng bùa tốt phải dùng da và máu yêu thú, nhưng ở đây đâu có yêu thú.Hắn chỉ có thể dùng chu sa và máu gà trống tự bào chế.Như vậy cũng đủ để làm ra mấy loại bùa vớ vẩn.
Thêm vào một ít dược liệu và giấy vàng cao cấp, bào chế xong là có thể làm thành lá bùa.Cứ như vậy, mấy ngàn cuối cùng của Diệp Mặc cũng hết rất nhanh.
Chu sa và máu gà được Diệp Mặc trộn thêm một vài dược liệu rẻ tiền, chế thành nguyên liệu làm bùa có mùi hương nhè nhẹ.Mấy ngàn bạc ít ỏi chỉ đủ để làm ra ba mươi mấy cái bùa, đó là còn chưa kể đến nguyên liệu thừa và hỏng.
May mắn là dù chỉ Luyện Khí tầng thứ nhất, Diệp Mặc vẫn là một cao thủ chế bùa cấp năm, hơn nữa phẩm chất bùa hắn làm ra cũng không tệ.
Ba mươi mấy phần nguyên liệu được hắn chế thành tám lá bùa: hai lá “Thanh Thần”, hai lá “Trừ Tà”, hai lá “Hộ Mệnh”, và hai lá “Hỏa Cầu”.
Trong quá trình chế tạo, một lá “Thanh Thần” đột nhiên phát nổ, nhưng nhờ đó, Diệp Mặc lại tạo ra được một loại bùa gần như là tốt nhất.Đúng là niềm vui bất ngờ!
Tám lá bùa khiến hắn tốn nửa tháng, trung bình mỗi ngày còn chưa làm xong một lá.Tiếp theo, hắn phải đi bán bùa.
Dù biết rằng ở đây chế bùa, bán bùa là hành vi tuyên truyền mê tín, nhưng chính phủ cũng không cấm đoán.Ở Ninh Hải có một khu chợ phức tạp gọi là “Thị trường giao dịch đồ cổ Hải Bảo”, hay còn gọi là “Vườn Hải Bảo”.Nơi này không chỉ có tiểu thương buôn bán đồ cổ, đồ quý hiếm, mà còn có những người như Diệp Mặc, đi bán bùa chú.
Diệp Mặc đã xem qua bùa của những người này, đều là bùa làm từ giấy vàng bình thường, không có linh khí, nên chẳng có tác dụng gì.Nhưng giá lại rất rẻ, chỉ mười mấy đến mấy chục tệ một tấm, rất hiếm khi có lá nào hơn một trăm tệ.
Bùa của Diệp Mặc đương nhiên không thể bán rẻ như vậy.Nếu thật sự phải bán rẻ như vậy, thà đi làm thuê còn hơn.
Để tránh bị người khác nhận ra, ảnh hưởng đến cuộc sống tu luyện sau này, thậm chí sợ bị bắt lại làm chuột bạch, Diệp Mặc đeo một cặp kính râm thật to, đội chiếc mũ vành thấp, đi vào Vườn Hải Bảo.Bắt chước mấy thầy bói, hắn tìm một góc nhỏ, trải một miếng vải đen rồi đặt mấy lá bùa lên trên, bắt đầu mở hàng.
Tuy Ninh Hải có rất nhiều quản lý đô thị, nhưng ở Vườn Hải Bảo thì không, nên không ai đến làm khó Diệp Mặc, giúp hắn tránh được những chuyện phiền phức.
Nếu như người khác bán bùa kiếm tiền dựa vào số lượng, thì Diệp Mặc biết bùa của mình chỉ có thể bán cho người biết nhìn hàng.Nếu không có mắt nhìn, tuyệt đối sẽ không mua bùa của hắn.
“A, còn có bùa Trừ Tà.Đây là cái gì? Ông chủ, bùa Trừ Tà chỗ anh bán bao nhiêu một tấm?”
Một đôi nam nữ đi đến trước mặt Diệp Mặc, người nam hỏi.
Diệp Mặc không ngờ vừa bày sạp đã có người hỏi giá, lập tức vui mừng nói:
“Tất cả bùa đều mười ngàn tệ một tấm!”
“Đồ thần kinh…”
Diệp Mặc còn chưa nói hết câu đã nghe thấy ba tiếng đó, rồi nhìn theo hai bóng lưng nghênh ngang rời đi.

☀️ 🌙