Truyện:

Chương 299 Độc Suất phát uy

🎧 Đang phát: Chương 299

Hai luồng sáng vừa phóng ra đã bị vô số xúc tu đen ngòm ăn mòn thành khói bụi.Chiêu thức đó không hề gây ảnh hưởng gì đến đám xúc tu, chúng nhanh như chớp quấn lấy gã thanh niên.
Vô số xúc tu đen vặn vẹo bao phủ, sắc mặt thanh niên tái mét.Chúng chui vào cơ thể hắn.
Ầm ầm!
Cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, thân thể thanh niên nổ tung, chỉ còn lại màn huyết vụ đen ngòm khuếch tán, bốc lên cuồn cuộn.Mười mấy đệ tử Cửu Hoa Môn dính phải thứ này lập tức bị ăn mòn quần áo, da thịt thối rữa.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên:
– Á!
Bọn chúng gào rú rồi rơi xuống lưng yêu thú đang chở mình.
Vị trưởng lão họ Triệu vội dựng lên lớp phòng hộ nên may mắn thoát nạn, nhưng cũng không giấu nổi vẻ kinh hoàng.
Ông ta lắp bắp:
– Linh Giả…Linh Giả…
Vù vù vù!
Từ chân núi Cửu Hoa, một đám người lao nhanh đến, người của Cửu Hoa Môn đã tới.
Một tiếng quát lớn vang lên:
– Ai dám càn rỡ trên địa bàn Cửu Hoa Môn ta!?
Mười mấy người xuất hiện, dẫn đầu là chưởng môn Mạc Thiên Vấn cùng các trưởng lão vội vã chạy đến.
Lục Thiếu Du lên tiếng:
– Mạc Thiên Vấn, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Hắn nhìn đám người Cửu Hoa Môn.Hai Vũ Tướng, mười mấy Vũ Phách.Trên núi Cửu Hoa, tám chín trăm đệ tử đang rầm rộ kéo xuống.Thực lực tổng thể này mạnh hơn Phi Linh Môn nhiều.
Đám người Mạc Thiên Vấn nhìn Lục Thiếu Du đang đứng trên lưng con Thiên Sí Tuyết Sư giữa không trung.
– Lục Thiếu Du, là ngươi?
Mạc Thiên Vấn liếc nhìn ba trăm đệ tử Phi Linh Môn, rồi nhìn đống huyết vụ trước mặt, biến sắc hỏi:
– Chuyện gì xảy ra?
Trưởng lão họ Triệu vội đáp:
– Bẩm chưởng môn, thiếu chưởng môn đã bị giết.
Mạc Thiên Vấn ngây người:
– Cái gì?
Một lúc sau, trán gã nổi gân xanh, giận dữ gầm lên:
– Ai làm?
Đông Vô Mệnh thản nhiên đáp:
– Ta.
Mạc Thiên Vấn nghiến răng đe dọa:
– Mặc kệ ngươi là ai, ta sẽ khiến ngươi đền mạng cho con trai ta!
Đông Vô Mệnh cười lạnh:
– Vậy sao? Ta sẽ tiễn cả hai cha con ngươi xuống gặp nhau dưới âm phủ.
Hắn chẳng thèm để ý đến lời đe dọa của Mạc Thiên Vấn.
Lục Thiếu Du ra lệnh cho Thiên Sí Tuyết Sư:
– Dạy cho ba con chim kia một bài học.
Thiên Sí Tuyết Sư gầm lớn:
– Grao grao!
Âm thanh chấn động không gian, vang vọng khắp nơi.
– Két!
Ba con Phá Phong Lộ của Cửu Hoa Môn bắt đầu xao động.Khí thế của Thiên Sí Tuyết Sư trấn áp khiến chúng hoảng loạn, mặc cho người Cửu Hoa Môn ra sức trấn an.
Tiểu Long cũng không chịu thua kém, nó vươn lưỡi gầm gừ:
– Gri gri!
Một luồng khí thế vô hình bao phủ xung quanh.
Ba con Phá Phong Lộ run rẩy, cánh cứng đờ, loạng choạng như say rượu.
– A!
Đám đệ tử Cửu Hoa Môn trên lưng chúng ngã nhào xuống đất.Trưởng lão họ Triệu cũng lảo đảo, kinh hãi.Yêu thú của đối phương rõ ràng có huyết mạch cao hơn hẳn, nếu không thì Phá Phong Lộ đã không đến nỗi này.
Đông Vô Mệnh lạnh lùng nói:
– Chết đi!
Một luồng sáng đen bùng phát từ người ông ta, khói đen bao phủ cả bầu trời.Ông ta nhanh như chớp biến mất khỏi lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
Khi xuất hiện trở lại, ông ta đã đứng trước mặt trưởng lão họ Triệu, khói đen lan tỏa.Một chưởng in đầy ánh sáng đen giáng xuống, không gian vặn vẹo, bao phủ lấy ông ta.
Trưởng lão họ Triệu biến sắc, vội đánh ra thủ ấn nhưng chợt phát hiện mình không thể nhúc nhích.Không gian quanh ông ta hoàn toàn vặn vẹo, chân khí bị đóng băng, ánh sáng đen bao trùm chui vào người ông ta, xộc thẳng vào não.
Đông Vô Mệnh đổi thủ ấn:
– Phá!
Cơ thể trưởng lão họ Triệu nổ tung thành huyết vụ.Tu vi Vũ Phách của ông ta không thể chống lại Đông Vô Mệnh, thực lực hai người quá chênh lệch.Xác con Phá Phong Lộ khổng lồ rơi xuống đất.
– Linh Suất, là cường giả Linh Suất!
Lúc này, Mạc Thiên Vấn và đám đệ tử Cửu Hoa Môn mới nhận ra lão nhân áo đen kia là cường giả Linh Suất.Chỉ có đến đẳng cấp Linh Suất mới có thể lơ lửng giữa không trung.Nhưng bọn họ không nhận ra Đông Vô Mệnh.
– Grao grao!
Thiên Sí Tuyết Sư và Tiểu Long tiếp tục trấn nhiếp hai con Phá Phong Lộ đang ủ rũ.Đám đệ tử Cửu Hoa Môn trên lưng chúng ngã nhào xuống, kêu la thảm thiết, gãy tay gãy chân.
Đông Vô Mệnh đáp xuống cạnh Mạc Thiên Vấn, hỏi móc:
– Chẳng phải ngươi muốn báo thù cho con trai sao? Sao còn chưa ra tay?
Mạc Thiên Vấn biến sắc:
– Đại nhân, đây là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm.Xin hỏi đại nhân có quan hệ gì với Phi Linh Môn?
Trước mặt cường giả Linh Suất, cơn giận của Mạc Thiên Vấn đã biến thành kinh sợ.
Lục Thiếu Du để Lục Tâm Đồng ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, rồi nhảy xuống đất cùng Tiểu Long.
– Mạc Thiên Vấn, vị này là đại trưởng lão của Phi Linh Môn ta.Cửu Hoa Môn phái người ám sát ta, thật quá vô sỉ!
Mạc Thiên Vấn lạnh toát sống lưng:
– Đại trưởng lão của Phi Linh Môn?
Phi Linh Môn sao có thể có cường giả Linh Suất? Sao một người như vậy lại ở Phi Linh Môn được?
Gã hơi lùi lại, kinh hãi hỏi:
– Các ngươi muốn gì? Nếu các ngươi đối phó Cửu Hoa Môn ta, Quỷ Vũ Tông sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!
Quỷ Vũ Tông thì sao?
Đông Vô Mệnh lạnh lùng nói:
– Giờ thì ngươi chết đi!
Ông ta lao về phía Mạc Thiên Vấn.
Mạc Thiên Vấn nghiến răng quát:
– Ta liều mạng với ngươi!
Dù gì cũng là chưởng môn một phái, thực lực Vũ Tướng ngũ trọng, bị dồn vào đường cùng, gã tất nhiên không cam lòng.Mạc Thiên Vấn nhanh chóng đánh ra thủ ấn, tay co lại, ánh sáng đỏ lấp lánh trên nắm đấm, kéo dài ra thành ngọn lửa nóng rực.
Lửa cháy hừng hực bao phủ không gian, gào thét lao về phía Đông Vô Mệnh.
Đông Vô Mệnh cười nhạt, mắt lóe lên tia lạnh.Ông ta bình tĩnh nhìn ngọn lửa ập đến, không hề né tránh.Tay kết ấn, quanh thân ngưng tụ linh hỏa bùng cháy.Linh Giả ai cũng có linh hỏa trong người, linh hỏa của Đông Vô Mệnh có màu đen.
Ầm ầm!
Hai ngọn lửa va chạm mạnh, hoa lửa bắn tung tóe.Lực công kích cuồng bạo khuếch tán, vô số đốm lửa rơi xuống rồi tan biến trong không trung như pháo hoa.

☀️ 🌙