Đang phát: Chương 299
Mùa xuân năm 68 Hiến Lịch 37, ẩn mình giữa khu rừng phía bắc Nam Khoa Châu, tinh cầu S1 là vô số tòa kiến trúc không bao giờ xuất hiện trên bản đồ định vị dân dụng.Có thể nghe rõ những tiếng khẩu lệnh, những tiếng bước chân đều đặn trong buổi sáng bình minh.Thi thoảng cũng có thể nghe thấy những tiếng súng trầm đục vọng lên từ phía lòng đất bên dưới.
Đây vốn dĩ là một phân bộ của Căn cứ lắp ráp tổng trang trực thuộc Bộ Quốc Phòng Liên Bang, 70 năm trước đã được chuyển đổi thành căn cứ huấn luyện của Quân đội.Hầu như các anh hùng trong các cuộc chiến giữa Liên Bang và Đế Quốc đều đã được huấn luyện tại đây.
Đợt diễn tập chống khủng bố lớn nhất trong năm nay cũng vừa được diễn ra ở đây.Dù cả bốn Quân khu tranh nhau đưa người của mình vào, giằng co bất phân thắng bại, nhưng những vị tướng lĩnh cao cấp vẫn có thể chọn người giỏi nhất từ những binh lính để đưa đến đây tham gia diễn tập.
Đối với họ, những thanh niên ưu tú này chính là lực lượng dự bị tốt nhất của Liên Bang.Vì vậy, dù buổi diễn tập đã kết thúc, những lãnh đạo Bộ Quốc Phòng vẫn chưa trở về đơn vị mà lưu lại căn cứ huấn luyện.
Sâu bên trong căn cứ có một khu nhà phủ đầy dây leo xanh mướt nhưng vô cùng kín đáo.Từ căn phòng hội nghị tối om, có thể nghe thấy tiếng người thở đều đều cùng với mùi mồ hôi đàn ông nhè nhẹ nhưng chẳng nhìn rõ mặt ai.Ánh sáng duy nhất trong phòng là từ màn hình phía trước.
Hình như có rất nhiều người đang tập trung xem phim.Nhưng có lẽ quân nhân Liên Bang dù có kỷ luật đến đâu cũng không thể im lặng đến mức này khi xem phim.Ngoài tiếng thở nhẹ và mùi mồ hôi, phòng hội nghị hầu như không có dấu hiệu gì chứng minh có người ở đó.
Ánh sáng từ màn hình xuyên qua đám khói mỏng trong phòng tối tỏa ra nhè nhẹ.Thứ đang được trình chiếu không phải phim mà là một đoạn video tuyệt mật.Đoạn video hơi mờ và chất lượng quay không tốt.Thời gian hiện trên góc phải màn hình là 5 tháng trước, khoảng đầu tháng 1.
Trên màn hình là một người đội mũ, mặc quần áo cảnh vệ, tay kéo theo chiếc balo lớn đang đi trong một khu nhà.Vì hắn luôn cúi đầu, giấu mặt dưới vành mũ nên không ai thấy rõ mặt.
Trên cuộn băng bắt đầu vang lên tiếng còi cảnh báo.Theo mệnh lệnh, vô số cảnh vệ từ khắp nơi dồn về, bao vây kẻ đột nhập.Lúc đó, kẻ đột nhập bắt đầu tăng tốc, tốc độ di chuyển của hắn khiến những người đang xem trong phòng tối cũng phải hoa mắt.
Kẻ đột nhập rút ra hai khẩu súng lục loại nhẹ và bắt đầu nổ súng, chạy trốn, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma trong khu nhà.Hắn lạnh lùng hạ gục từng kẻ địch rồi lại ẩn nấp.Rồi đạn bay về phía góc nhà.Chỉ vừa kịp thấy bụi dưới chân hắn bay lên nhè nhẹ, hắn đã lướt qua trần nhà, khéo léo tránh được cơn mưa đạn dày đặc, tấn công vào chính giữa đội hình.
Màn hình hội nghị nhanh chóng chia thành nhiều ô nhỏ.Camera theo dõi bám sát hắn từ mọi góc độ đồng thời truy tìm nguồn gốc những tiếng súng trường trầm đục từ bên ngoài khu nhà.Hình như có người giúp hắn yểm trợ.Cứ một phát súng vang lên là một cảnh vệ ngã xuống.
Những người trong phòng hội nghị vẫn im lặng.Ngoài tiếng thở đều đều, thi thoảng chỉ nghe thấy tiếng rít thuốc khe khẽ.
Trên màn hình, khói bụi mịt mờ.Kẻ đột nhập dường như đang bị dồn vào chân tường nhưng không hiểu sao lại lặng lẽ đứng dậy, bước xuyên qua lớp khói đặc, tiến thẳng vào khu Đông Tam.Hơn nữa, khẩu súng trên tay hắn dường như có thần trợ giúp, cứ ngắm thẳng vào quân địch sau màn khói mà lạnh lùng bóp cò.
Khi cuộn băng được phát đến đây, phòng hội nghị mới có thêm tiếng động, tiếng xê dịch ghế.Có lẽ những người đang xem băng không còn kìm được sự kinh ngạc.
Bên cạnh máy chiếu, màn hình phụ trợ vẫn liên tục phân tích hành động, chiến thuật.Những dòng chỉ số, số liệu xuất hiện liên tục, ào ạt như thác.Tất cả lộ trình, đường đạn, thời gian dừng ở mỗi khu, thậm chí cả việc đặt bom, bản đồ tình báo đều được mổ xẻ cặn kẽ.
Cuốn băng vừa phát xong, cả căn phòng hội nghị lập tức sáng đèn.
Căn phòng rộng lớn hầu như vẫn im lặng.Tất cả quân nhân mặc quân phục màu xanh sẫm đều đang nheo mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.Dường như họ vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.Một số người sờ túi, rút thuốc, châm lửa hút.
Trong tích tắc, khói trong phòng càng dày đặc, ngột ngạt hơn.Những quân nhân ưu tú đến từ khắp các quân khu trong Liên Bang đều đang lặng lẽ hút thuốc.Một mặt họ nghĩ xem căn cứ huấn luyện cho xem đoạn băng này với mục đích gì, một mặt vẫn còn bị ảnh hưởng bởi tính chân thực của đoạn băng.
Kẻ đột nhập trong đoạn băng xem ra còn khá trẻ, dáng người tầm thước, mặc bộ đồ cảnh vệ sẫm màu.Mặc dù động tác chiến thuật của hắn có vẻ không chuyên nghiệp nhưng mỗi lựa chọn tấn công đều nhanh nhẹn và cực kỳ chuẩn xác.Ngoài ra, hắn còn có một sức mạnh đáng sợ, khiến những người theo dõi hoang mang.
Cả xạ thủ tham gia yểm trợ cũng là một người kỳ lạ.Mặc dù không phải ai cũng nhận ra khẩu súng cỡ lớn trong đoạn băng là khẩu ACWW huyền thoại, nhưng những dòng chú thích về trọng lượng của khẩu súng cũng khiến tất cả phải thán phục.Tại sao một chàng trai mảnh dẻ lại có thể vác khẩu súng nặng 21kg trèo tường, chui lỗ nhanh nhẹn đến vậy? Không cần nói đến chuyện trong những phút cuối cùng, chỉ có chàng trai và khẩu súng ấy lại có thể trở thành bức tường lửa chặn đứng trước khu Đông Tam.
Nếu như những biểu hiện của hắn lúc phục kích bên ngoài tòa nhà là tố chất của một quân nhân được đào tạo bài bản thì việc một mình hắn trấn giữ ba con đường bằng một khẩu súng đã chứng minh khả năng bắn súng của nhân vật này đạt đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần.
Con người này khiến người ta thán phục, vậy còn kẻ đột nhập thì sao? Hắn bước đi trong mưa bom bão đạn thản nhiên như đang chơi một trò chơi, nhấc tay là lấy đi một mạng người.Đừng nói là hắn không có kính hồng ngoại, cho dù có thật thì giữa làn khói dày đặc của đạn khói quân dụng, hắn cũng không thể làm được những điều chỉ có trong phim.
– Con người tuyệt đối không thể làm được chuyện này.
Chính vì vậy mà một số quân nhân nghi ngờ tính chân thực của đoạn băng.
Một nữ thượng úy bước lên bục diễn thuyết, chau mày nhìn đám người vẫn đang trầm ngâm hút thuốc, phẩy tay mạnh như muốn xua hết đám khói ngột ngạt.
Mặc dù tâm trạng không thoải mái, nhưng đứng trước những người giỏi nhất của các quân khu, trọng điểm bồi dưỡng của quân đội Liên Bang, cô không thể nổi giận mà chỉ dám cúi mặt đưa ra những tài liệu cấp trên giao.
Ngón tay thon dài của nữ thượng úy lướt nhẹ trên màn hình.Màn hình hiện ra một số hình ảnh thi thể và những bức tường đổ nát.
Nữ quân nhân cầm bút chiếu sáng, chỉ lên một phần be bét máu trên bức hình, nói:
– Số 1 chết ngay sau đòn đầu tiên, xương hầu gãy hết, số 2 bị bắn một phát vào thái dương, xương sọ nứt vỡ, xuất huyết não.Theo báo cáo của pháp y thì lực nắm đấm tay phải của người này đạt tới…
Phần cứng nhất trên cơ thể người là xương sọ.Chỉ một đấm mà có thể đánh vỡ xương sọ, làm đứt mạch máu, không biết phải dùng bao nhiêu sức mạnh? Đám quân nhân vừa thoát khỏi kinh ngạc, đang chuẩn bị bàn luận, nghe báo cáo của nữ thượng úy không khỏi ngỡ ngàng, nét mặt căng thẳng, toàn thân đờ đẫn nhìn chằm chằm vào màn hình.
– Nạn nhân số 3.Các vị hãy xem qua số liệu phân tích.Mỗi khi quyết định nổ súng, hắn đều giữ vững tốc độ mỗi giây 1m, không tăng không giảm.Các vị có thể nghĩ rằng hắn ngắm không chuẩn nhưng thực tế, theo báo cáo của phòng kiểm nghiệm học viện Quân Sự thì tốc độ phản ứng của người này đã phá vỡ…
Nữ thượng úy trình bày xong báo cáo phân tích rồi bước xuống bục.
Tất cả đám quân nhân bên dưới đều đang chìm trong suy nghĩ.Điếu thuốc trên tay đã cháy hết nửa.Lúc này, họ đều tin rằng những gì mình vừa xem trong đoạn băng là thật.Bộ Quốc Phòng không có lý do gì để tập trung tất cả tinh anh của quân đội lại đây, rồi đưa ra những số liệu và hình ảnh giả tạo.
Hàng phía sau cùng, chỉ có một quân nhân là vẫn giữ được thái độ bình thản chứ không kinh ngạc hay chau mày như những người khác.
Lúc này, chỉ huy căn cứ huấn luyện bước lên bục.Người đàn ông trung niên đeo kính này chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua mọi người rồi chậm rãi nói:
– Những điều các vị vừa nghe, vừa thấy đều là bí mật của Liên Bang.Có lẽ các vị đều biết mình nên làm gì.Các vị có thể bàn luận, nhưng chỉ được trong phạm vi phòng hội nghị này.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Viên chỉ huy căn cứ vẫn lạnh lùng:
– Tôi biết vẫn có người nghi ngờ tính chân thực của đoạn băng.Nhưng hãy tin rằng quân đội Liên Bang không rảnh rỗi đến mức ấy.
Dừng lại một lúc, ông giơ tay chỉ những nhân vật xuất sắc trong đợt diễn tập, quát:
– Mấy tên tiểu tử các ngươi dù có thể hiện tốt trong đợt diễn tập chống khủng bố thì cũng đừng vội kiêu ngạo.Hôm nay, cho các người xem đoạn băng này để các ngươi thấy phần tử khủng bố thực sự là như thế nào! Để các ngươi biết nếu trong chiến đấu thực tế, các ngươi phải đối diện với loại khủng bố này thì liệu các người có còn được vênh mặt ngồi đây không!
Viên quân nhân hiền hậu ngồi hàng cuối cúi đầu khẽ mỉm cười.Tất cả những người đang ngồi trong phòng hội nghị này đều là nhân vật rất lợi hại trong quân đội.
Nhưng hai người vừa xuất hiện trên màn hình kia, một là quái vật có thể ngang tài Lý Cuồng Nhân, còn một người là học viên hàng đầu tốt nghiệp từ Học Viện Quân Sự 1, đồng thời được huấn luyện bởi cả Chính phủ Liên Bang lẫn Phiến Quân.
So sánh này quả thực không công bằng.Bộ Quốc Phòng cho họ xem đoạn băng này chắc chắn không chỉ với mục đích nhắc nhở.
Chỉ là, đám quân nhân này không hề hay biết.Bọn họ vẫn đang chau mày suy nghĩ những điều viên chỉ huy vừa nói.Nhưng cuối cùng cũng chỉ có một kết luận là nếu phải đối mặt với hai tên khủng bố như trong đoạn băng, quân số đông hơn rất nhiều thì có lẽ còn hy vọng, chứ nếu quân số tương đương hoặc chỉ nhiều hơn một chút thì không có chút hy vọng nào.
– Các ngươi có người đến từ Tây Lâm, có người đến từ Quân Khu IV, có người lại là bảo bối của Hạm đội Liên Bang.Bình thường trong đội, cấp trên coi các ngươi như báu vật mà yêu thương, che chở.Nhưng bước ra chiến trường thực sự, các ngươi không thể yếu ớt như những bảo bối!
Viên chỉ huy căn cứ lạnh nhạt nhìn đám quân nhân cao cấp rồi lại quay sang những chiến sĩ nòng cốt của quân đội, lớn tiếng quát:
– Bộ giữ các ngươi lại là muốn cho các ngươi trở thành những quân nhân mạnh mẽ nhất.Nhiệm vụ học tập của tuần này là phân tích đoạn băng.Chia thành 5 nhóm nhỏ viết bản thu hoạch rồi giao lại cho máy tính bình chọn.
Viên thiếu tướng cúi đầu sắp xếp lại tài liệu nhưng vẫn ngầm theo dõi phản ứng của đám quân nhân bên dưới.Đám quân nhân ban đầu còn ngạc nhiên, sau đó chuyển sang bất mãn, khó chịu.
Nhưng tất cả những phản ứng này đều nằm trong dự đoán của ông.Khóe môi ông khẽ nhếch lên, lòng thầm nghĩ nếu đưa cả những số liệu và cái nắm đấm cuối cùng đấm vỡ cửa an toàn của gã Hứa Nhạc ra thì không biết đám binh lính này có còn giữ được chút tự tin cuối cùng hay không?
Viên thiếu tướng xoay người, bước thẳng ra khỏi phòng hội nghị.Đám quân nhân thường ngày kiêu ngạo vẫn ngồi lại bên trong.Lúc nãy viên thiếu tướng đã nói rất rõ, muốn bàn luận gì thì chỉ được trong phòng.Là quân nhân Liên Bang, họ phải tôn trọng quy định bảo mật.
Tiếng bàn luận bắt đầu vang lên rào rào.Nội dung chính đương nhiên vẫn xoay quanh đoạn băng.
Đám binh lính ưu tú vẫn chưa hiểu rõ gã được định nghĩa là phần tử khủng bố trong đoạn băng xuất thân từ đâu.
Bọn họ chỉ kinh ngạc với thái độ tin tưởng mà hai kẻ đột nhập thể hiện với nhau trong một hoàn cảnh gần như tuyệt vọng.Kiểu người này chính là kẻ thù đáng sợ nhất.Nếu trong đội của họ có những nhân vật như vậy thì hạnh phúc biết mấy.
– Chu Ngọc, chúng ta hợp thành một đội đi.Mặc dù chỉ là tác chiến giả, nhưng nếu chỉ dựa vào 5 người để đối phó với 2 kẻ này thực sự hơi khó khăn.Tôi không tự tin lắm.
Một quân nhân đến từ Doanh robot Đặc chủng quân khu Tây Lâm mỉm cười, bước về phía hàng ghế cuối cùng vỗ vai người quân nhân hiền hậu tên Chu Ngọc, thấp giọng nói:
– Không phải trước khi đến đây Chu Cẩn đã dặn dò anh phải chăm sóc tôi sao?
Nửa năm trước, Chu Ngọc đã kết thúc kế hoạch Toàn tài ở bộ Công Trình Quả Xác và tốt nghiệp Học Viện Quân Sự 1 với điểm số cao nhất.Hiện tại, hắn là thành viên của quân khu 1.
Đợt diễn tập chống khủng bố vừa rồi, hắn xếp thứ 2 trong tổng bộ tham mưu nên được bộ Quốc Phòng giữ lại, coi như đối tượng bồi dưỡng trọng điểm.Hôm nay phải đối mặt với một đề bài khó như vậy, một người có năng lực chỉ huy xuất sắc như hắn đương nhiên trở thành lựa chọn hàng đầu của đội.
Hắn mỉm cười, gật đầu.Thấy hắn đồng ý với thỉnh cầu của quân nhân đến từ Tây Lâm, mấy vị lãnh đạo vừa bước tới hàng ghế cuối không khỏi nhăn mặt thất vọng bỏ đi.Đợt diễn tập lần này, người đạt thành tích cao nhất của tổng bộ tham mưu là một quân nhân họ Viên.
Nhưng không hiểu vì lý do gì, quân nhân họ Viên ấy lại không đến căn cứ huấn luyện nên người xếp vị trí thứ hai Chu Ngọc là lựa chọn hàng đầu của mọi người.Nhưng hắn chưa gì đã bị quân khu Tây Lâm cướp mất.Bảo sao mấy vị lãnh đạo kia không thất vọng.
Lúc này, một quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt dữ tợn ngồi chính giữa đột nhiên đứng dậy, nói:
– Theo tôi thấy, cứ coi như đoạn băng này là thật thì cái đề bài này cũng chẳng có ý nghĩa gì.Hai tên khủng bố này có lợi hại đến đâu, chúng ta chỉ cần mang con robot M37 đến đây, bọn chúng cũng biến thành thịt xay hết.
Câu nói này đương nhiên nhận được sự tán đồng từ không ít người.Dù sao cũng là thời đại của máy móc.Năng lực chiến đấu của hai kẻ khủng bố kia dù có mạnh đến đâu thì cũng không thể địch nổi cỗ máy mạnh nhất Liên Bang.
Nghe thấy hai chữ robot, Chu Ngọc đang cắm cúi chép lại đề bài cũng phải ngẩng đầu lên nhìn.Đôi mắt hiền dịu của hắn đột nhiên xuất hiện những tia cảm khái kỳ lạ.Hắn nhớ căn cứ Cựu Nguyệt, nhớ đỉnh Sơn mạch Tạp Kỳ, nhớ con robot Tiểu Bạch Hoa phiêu diêu bên vách núi, và nhớ cả gã thần kinh không bình thường ngồi bên trong nó nữa.
Nhìn tên quân nhân ngồi hàng ghế giữa, Chu Ngọc không khỏi có chút thương cảm.Nếu tên quân nhân đó biết rằng gã mà hắn coi thường có thể điều khiển robot đánh thắng Lý Cuồng Nhân của Phí Thành Lý gia thì không biết hắn có còn tự mãn vào cái mác Phi công Đặc chủng để mà huyênh hoang nữa không.
oOo
Lâm Viên Đặc khu Thủ Đô.
Hôm nay Trâu Úc quyết định không ngồi trong Trúc Cư nữa.Mặc dù cô thích dòng nước ở đó, thích những chiếc lá nổi bập bềnh trên mặt nước, thích ngắm ngọn núi trắng và ngọn đèn đêm ngoài cửa sổ, nhưng việc hôm nay cô muốn nói rất quan trọng, cho nên cô lựa chọn căn phòng kín đáo nhất trong Lâm Viên.
Có lẽ chỉ có ngồi ở Lâm Viên, tại nhà của một người như Lâm Bán Sơn, cô mới không phải lo lắng câu chuyện hôm nay sẽ bị Chính phủ Liên Bang, Quân đội, hay vị phu nhân mà cô vẫn luôn kính sợ nghe được.
– Cô cũng biết cuộc sống của tôi trong ngôi nhà này cũng chẳng dễ dàng gì.Tôi không phải như anh cả, không có công ăn việc làm, lợi nhuận hàng năm đều phải chuyển vào quỹ, số tiền tôi được cầm trong tay không vượt quá một ngàn vạn.
Chàng trai ngồi bên kia bàn khoác bộ vest đắt tiền, nét mặt đầy vẻ trầm ngâm.Khuôn mặt phong trần sớm đã bị những áp lực tâm lý mấy tháng nay làm cho tiều tụy.
Trâu Úc vẫn im lặng nhìn hai con cá Thanh Long bơi qua bơi lại trong bể.Bộ lễ phục màu đỏ hôm nay cô mặc không những trang trọng mà còn được tô điểm thêm bởi vẻ lạnh lùng, thờ ơ giữa hai hàng lông mày.
– Là người thừa kế thứ hai của Thiết Toán Lợi Gia, cho dù anh có bị tước bỏ quyền thừa kế ngay lập tức thì tôi tin rằng mấy năm nay anh cũng có không ít tiền.
Cô xoay người, lạnh lùng nhìn Lợi Hiếu Thông, nói:
– Anh đã đầu tư nửa triệu vào anh ấy, nếu anh ấy chết hoặc bị nhốt vĩnh viễn ở một nơi không ai biết đến thì khoản đầu tư này cũng biến mất vĩnh viễn sao? Tại sao anh không thử đánh cược thêm một lần nữa?
– Trò chơi này đã đến mức nào, cô phải rõ hơn tôi chứ.Đây không phải nơi tiền có thể phát huy tác dụng, trừ phi những người thuộc tầng lớp trên có cách riêng.
Lợi Hiếu Thông nhìn đĩa đồ ăn trên bàn nhưng chẳng thèm động đũa, trầm giọng nói:
– Dù cha cô đã ngồi lên ghế bộ trưởng bộ Quốc Phòng nhưng lợi thế để cô nói chuyện với Thai phu nhân lại ngày một giảm đi…
Trâu Úc quay trở lại chỗ ngồi, khẽ chớp mắt, khuôn mặt xinh đẹp khẽ lướt qua một tia lạnh nhạt:
– Tôi biết trên kia đã bắt đầu có động tĩnh rồi, cho nên mới chủ động tìm anh nhờ giúp đỡ.Hôm kia bên căn cứ huấn luyện mới phát lại một phần của đoạn băng.Tôi cứ cảm thấy những vị đứng đầu quân đội đang thăm dò điều gì đó.
oOo
Đã mấy tháng trôi qua kể từ sau sự kiện Quỹ Cơ Kim Hội Hòa Bình tại Hoàn Sơn Tứ Châu.Trong hơn 100 ngày đó, những điều tra của Liên Bang về vụ khủng bố nghiêm trọng này dường như đang dần dần lún vào đầm lầy.
Bất luận phản ứng của nhân dân Liên Bang có mạnh mẽ, dữ dội đến đâu thì việc điều tra của Chính phủ Liên Bang vẫn được bó hẹp trong một phạm vi nhỏ.
Công tác bảo mật được thực hiện rất tốt nên đến hôm nay, đa số người trong Liên Bang không biết rằng hôm ấy trong Cơ Kim Hội đã xảy ra việc gì, nghị viên Mạch Đức Lâm vì sao lại chết và hung thủ là ai.
Tất cả thông tin đều được giấu kín, nhưng vị đại tiểu thư lạnh lùng, kiêu ngạo, nhạy cảm nhà họ Trâu vẫn đánh hơi thấy sự khác lạ.
Đằng sau câu chuyện được giấu kín này sẽ có 2 trường hợp.Một là Chính phủ Liên Bang muốn làm êm chuyện này sẽ giết hai nhân vật chính trong im lặng.Hai là tìm mọi cách bảo vệ họ đến cùng.
Nghe những lời Trâu Úc vừa nói, Lợi Hiếu Thông ngẩng đầu, nhìn cô kinh ngạc.Đón nhận ánh mắt của hắn vẫn là khuôn mặt lạnh lùng, nhưng bây giờ không còn giấu nổi vẻ lo lắng.
Hắn đã từng thích cô gái mặc áo đỏ này, nhưng đó là chuyện của nhiều năm về trước.Hắn cũng quên mất rồi, nhưng dù sao hắn vẫn không thể ngăn mình quan tâm đến cô.
Lợi Hiếu Thông cũng có thân phận quân nhân.Mặc dù rất ít khi mặc quân phục và hiếm khi qua lại quân khu 1, nhưng hắn hiểu rõ kỷ luật quân đội được thực thi nghiêm ngặt đến mức nào.
– Nội dung giảng dạy của căn cứ huấn luyện bộ Quốc Phòng từ xưa đến nay luôn là bí mật.Nếu nội dung đó thực sự liên quan đến đoạn băng thì dù cô là con gái bộ trưởng bộ Quốc Phòng cũng không bao giờ biết.
– Cha cô chắc không bao giờ phạm phải sai lầm kiểu này.
Hắn ngừng lại đôi chút, hơi cúi đầu, bắt đầu động đũa gắp hai miếng thanh phiến đặt trước mặt nhưng vẫn chưa ăn.
– Tôi có nguồn tin riêng.
Trâu Úc mỉm cười nhìn hắn:
– Nếu có người chịu đứng ra giúp thì tôi cũng phải chuẩn bị trước.Vì vậy tôi cần sự hỗ trợ tài chính từ anh.Tôi biết nửa năm nay anh rất khó khăn, nhưng nếu Hứa Nhạc còn sống thì khoản đầu tư của anh mới sinh lợi nhuận.Anh cũng biết anh ấy có tiềm năng phát triển mà.Anh muốn làm chủ Lợi gia thì anh phải mạo hiểm chứ.Không mạo hiểm sao có lời lớn?
– Cô không phải là một thuyết khách tốt.Chắc trước đây cô cũng ít làm những chuyện như thế này.
Lợi Hiếu Thông thản nhiên đáp, chẳng thèm để ý vẻ lạnh lùng đang dần quay lại trên khuôn mặt Trâu Úc.Gõ nhẹ đũa, hắn nói:
– Trước đây tôi đầu tư vào Hứa Nhạc vì tôi thấy hắn có khả năng phá vỡ quy tắc giống như chủ nhân của Lâm Viên này.Bởi vì tôi biết cuộc đời mình không thể chạy theo những quy tắc.
– Nhưng tôi không ngờ khả năng phá vỡ quy tắc của Hứa Nhạc lại lợi hại đến vậy.Những việc hắn làm không phải ai trong Liên Bang cũng có thể chịu được.
Ánh mắt Lợi Hiếu Thông khẽ ánh lên một tia buồn ảm đạm, hắn cười chua chát:
– Chiếc máy tính mà hắn vứt lại bên ngoài Cơ Kim Hội chính là thứ tôi đã mua cho hắn mấy tháng trước.Chính phủ đã lần ra tôi, đương nhiên trưởng bối trong nhà tôi đã bảo lãnh cho tôi.Nhưng rắc rối lớn thì còn đó mà khoản tiền đầu tư thì vẫn chưa thấy đâu.Nửa năm ở nhà vừa qua của tôi không chỉ là khó khăn như cô nói mà gần như không thể tiếp tục sống được nữa.
Hắn phẩy tay ra hiệu cho Trâu Úc đừng nói gì rồi buông đũa, ôm đầu gối cúi đầu suy nghĩ rất lâu.
– Tôi vẫn cho rằng dù những người thuộc tầng lớp trên có suy nghĩ mới thì tiền vẫn chẳng đóng vai trò gì trong chuyện này.Nhưng cô đã kiên định như vậy thì khi nào cô cần, tôi sẽ kiếm cho cô.
