Đang phát: Chương 2973
Thiên Chiếu Tử vui vẻ nói:
– Tốt lắm, chiêu này uy lực còn mạnh hơn cả trăm cao thủ hợp lực đấy.
Yêu tộc trúng độc ngã xuống như sung rụng.Đa phần vẫn còn gắng gượng được, chỉ một số ít là chết ngay tức khắc.
Ngả nhìn cảnh tượng này, than khóc:
– Lẽ nào trời muốn diệt Yêu tộc?
Mấy ngàn năm qua, Tinh Nguyệt Ảo Cảnh gian nan lắm mới có một Yêu Hoàng.Vậy mà Chân Linh không ký kết ước hẹn chủ-ký sinh, phong ấn Ngũ Hà Sơn bị phá, Thương Yêu Tộc đáng sợ thoát ra.Đã vậy còn có Họa Đấu Tộc ngủ say vạn năm thức tỉnh, mang theo thánh khí Hồn Thiên Nghi.Hắn ta lại còn gặp được thiên tài thuận theo ý trời.Đáng lẽ đây phải là điềm báo Yêu Tộc hưng thịnh mới đúng.
Nhưng hơn vạn tinh nhuệ đã chết trong trận chiến này, sức mạnh cao cấp của Yêu Tộc tan tác.
“Lưu lưu cầu” vừa ra, hơn nửa Yêu Tộc chết và bị thương, gần hai ngàn người chết, hai ngàn còn lại thì phần lớn trúng độc.
Mạch chỉ biết trơ mắt nhìn.Thương Yêu Tộc hắn từ nhỏ sống trong Ngũ Hà Sơn nhờ hút máu, giết không biết bao nhiêu đồng tộc.Yêu Tộc khác trong mắt hắn chỉ là thức ăn.
Hắn ta vẫn đang đắm chìm trong khoái cảm tăng sức mạnh, nhưng rồi biến sắc, kinh hãi hiện rõ trong mắt.Hắn vội dùng “Hút Máu”.
Hóa ra máu này cũng nhiễm độc từ “lưu lưu cầu”.Hắn đã hút cả độc vào người.
Mạch giơ hai tay lên, thấy độc tố xanh như sợi tóc chạy trong cơ thể.Hắn không thể tiếp tục hút máu được nữa, đành thu huyết quang quanh thân, quát:
– Chết đi!
Khó khăn lắm mới có lực lượng bổ sung, bù lại Huyết Thần Châu đã mất, giờ lại bị độc tính ảnh hưởng, hắn tức giận tột độ, vung đao chém thẳng vào Hoàng Phủ Bật.
Hoàng Phủ Bật đang hăng máu chém giết Yêu Tộc xung quanh, lại bị Lôi Giới bao vây.Hắn kinh hãi vận chuyển nguyên lực ngăn độc tố.Yêu Tộc xung quanh lo thân mình còn chẳng xong, mặc kệ hắn, hóa thành độn quang bỏ chạy.
Lúc này, một luồng sức mạnh long trời lở đất ập đến, sát khí ngút trời bao phủ hắn.Đao chưa đến mà trời đã nứt.
“Xoẹt!”
Hoảng hốt, Hoàng Phủ Bật vội quay người, Kim Sắc Ngữ Giả nhập vào thân, song hồn hợp nhất, đồng thời kích phát Bàn Cổ Phiên đến mức tận cùng, ngăn cản đao quang.
“Phanh!”
Âm thanh huyền khí gãy vỡ vang lên, khiến ai nấy đều kinh hãi.
Bàn Cổ Phiên bị chém làm đôi, đao khí bất diệt thừa cơ tiến vào cơ thể Hoàng Phủ Bật.
– Ah!!
Hoàng Phủ Bật kêu thảm, mồ hôi lạnh túa ra.
Kim Sắc Ngữ Giả kêu la thảm thiết, bay lên đỉnh đầu Hoàng Phủ Bật, hét lên vài tiếng đau đớn rồi đột ngột lao xuống, cắn lấy đầu Hoàng Phủ Bật, định nuốt hồn phách của hắn.
Hồn phách Hoàng Phủ Bật giãy giụa trong miệng Kim Sắc Ngữ Giả, cũng giống như vô số vỏ giả từng bị hắn rút hồn phách.Dù hắn có giãy giụa thế nào cũng vô ích, cuối cùng bị nuốt chửng.
Kim Sắc Ngữ Giả nuốt sạch Hoàng Phủ Bật nhưng vẫn vô cùng đau khổ.Nó dường như có liên hệ với Cổ Phiên.Giờ Phiên hủy thì nó mất chỗ nương thân, không thể tồn tại ở nhân gian, sợ rằng sẽ dần tiêu tán.
– Ah ah ah!!
Hồn ảnh màu vàng bay một vòng rồi phóng lên trời, biến mất.
Hoàng Phủ Bật lúc này mắt vô thần, trợn trừng không nhắm.
– Hừ, lại được máu của một tên cường giả Siêu Phàm Nhập Thánh.Chậc chậc, tốt quá, lại còn là Siêu Phàm Nhập Thánh đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là đạt tới Đăng Phong Tạo Cực.
Hoàng Phủ Bật ở chiến trường hấp thu quá nhiều hồn phách, hắn vẫn nhẫn nhịn không lên tiếng, sắp thăng cấp đến nơi thì lại thành mồi ngon cho kẻ địch.
Mạch mừng điên, đâm tay vào cơ thể Hoàng Phủ Bật, rút cạn máu tươi, biến xác hắn thành khô quắt.
Cái chết của Hoàng Phủ Bật gây chấn động không nhỏ cho võ giả Nhân Tộc.
Thiên Tinh Tử ngây người một lúc.Hắn khổ tâm chuẩn bị bao lâu, tính toán mấy chục năm để giết đối thủ, ai ngờ đối thủ lại bị Yêu Tộc chém chết chỉ bằng một đao, hồn phách cũng không thoát.
Bị Kim Sắc Ngữ Giả ăn tươi hồn phách, đúng là phong thủy luân chuyển, báo ứng khó tránh.
Mọi người tuy kinh hãi nhưng trong lòng lại thấy hả hê, tất cả là vì danh tiếng Phệ Hồn Tông thật sự quá tệ.
Cố Thanh Thanh lo lắng nói:
– Lần này phiền toái rồi, hình như Mạch sắp đạt tới ngưỡng cửa Hư Mạch Thần Cảnh.
Lý Vân Tiêu nói:
– Yêu tộc tinh nhuệ hết rồi, còn lại hai ngàn người, sợ rằng mấy ngàn năm cũng không khôi phục được.Chỉ còn hai gã đại yêu đỉnh phong thì làm được gì? Hơn nữa một núi không thể có hai hổ, bọn chúng sẽ tự giết lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn một.Đến lúc đó chúng ta có thể đối phó một tên.
Thiên Chiếu Tử hỏi:
– Ý ngươi là…Giờ rút lui?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Đúng vậy, giờ rút lui là lựa chọn sáng suốt nhất.Cứ để Yêu Tộc nội chiến, chờ bọn chúng tiêu hao nguyên khí rồi vây giết.
Mọi người trầm ngâm.Cố Thanh Thanh cũng nói:
– Cách của tiểu tình lang rất hay.Trước kia đại quân Yêu Tộc mạnh mẽ, lại có ba kẻ đứng đầu kiềm chế lẫn nhau nên khó xảy ra xung đột.Giờ chỉ còn hai người, lại thêm trụ cột bị phá hết, hai người tranh giành vị trí Yêu Hoàng là chuyện tất yếu.Dù chúng ta không nhúng tay thì Yêu Tộc cũng đừng mong hưng thịnh trong mấy ngàn năm tới.
Thiên Chiếu Tử nói:
– Thật có lý! Vậy chúng ta đi thôi.
Bọn họ quyết đoán.Đặc biệt là đám võ giả bị thương nặng, vừa nghe được tin rút lui liền phấn chấn hẳn lên, cố gắng lết thân rời đi.
– Tất cả tộc nhân nghe đây, rút khỏi chiến trường.
Thiên Chiếu Tử truyền âm.
Lập tức xôn xao, nhưng là xôn xao vui mừng.Tất cả võ giả chạy như điên tứ tán.
Công Dương Chính Kỳ cũng hiểu thế cục, quát:
– Đi thôi!
Trận chiến này tuy át chủ bài bị lộ hết nhưng Yêu Tộc cơ bản bị phế, hơn nữa Vi Vô Nhai bộc phát sức mạnh, những thế lực bất thường trong Thánh Vực cơ bản chết hết.Tuy không viên mãn nhưng mục đích đã đạt, coi như rất tốt.
Năm người đang định rút lui thì Ninh Khả Nguyệt lên tiếng:
– Muốn đi? Lâm trận bỏ chạy không sợ thiên hạ chê cười sao?
Một luồng sức mạnh từ người nàng bộc phát, dường như muốn ra tay.
Năm người kinh hãi, không dám khinh thường, lập tức cảnh giác.
Công Dương Chính Kỳ cười lạnh:
– Bị người ta chế nhạo hay không thì liên quan gì đến các hạ? Cảm ơn các hạ đã quan tâm đến chúng ta.
