Chương 297 Cái chết của Mạnh Đức Lâm (1)

🎧 Đang phát: Chương 297

Một đấm này giáng ngay xuống chỗ ba vết rạch hình chữ nhân, khiến cả căn phòng rung lên bần bật.
Nghe như tiếng xé vải, cánh cửa kính kiên cố, thứ đạn bắn cũng không thủng, bắt đầu nứt vỡ.
Học hỏi giáo sư Trầm Dụ Lâm bao nhiêu ngày, Hứa Nhạc tuy vẫn chỉ là một gã bảo dưỡng sư thiếu kinh nghiệm thực tế, nhưng lý thuyết thì lại cực kỳ vững chắc.Hiểu biết của hắn về định luật phi co dãn Hoắc Khắc cùng cách ứng dụng khiến người ta phải kinh ngạc.
Việc kết nối lại hệ thống điều khiển cho căn phòng an toàn trở nên kiên cố hơn, dùng đạn tạo ra đường chịu lực tốt rồi tác động trọng lực lên điểm gắn kết, cách tấn công này chắc chắn thành công.
Lý thuyết đã có, thực hành không còn khó khăn.Quan trọng là phương pháp và năng lực thực thi.Căn phòng bí mật có thể ngăn chặn mọi âm mưu đen tối, nhưng cú đấm cuối cùng của Hứa Nhạc lại quá mạnh, quá nặng, chẳng khác nào quả cầu phá dỡ giáng xuống.
Có lẽ người ngồi trong căn phòng kiên cố kia cũng không ngờ cơ thể con người lại có thể tạo ra thứ năng lượng mạnh mẽ không kém gì robot hạng nặng.
Sau cú đấm trời giáng, tấm kính dày dần nứt ra, những vết nứt trắng xóa lan rộng như mạng nhện khổng lồ, rồi vỡ tan thành trăm ngàn mảnh, rơi xuống đất loảng xoảng, như thể hàng ngàn lớp tuyết trắng ngăn giữa hai người.
Và đúng như dự đoán, sau cú đấm phi thường đó, cổ tay phải của Hứa Nhạc gãy răng rắc.Sắc mặt hắn tái đi, nhưng đôi mắt ti hí lại sáng lạ thường, không hề có một tia đau đớn hay do dự.
Hắn bước qua cánh cửa vỡ.Đôi giày quân đội giẫm lên đám thủy tinh vụn lạo xạo.
Trong khoảnh khắc cánh cửa kính vỡ tan, sự bình tĩnh như mặt hồ thu phẳng lặng trong đôi mắt Mạch Đức Lâm cũng vỡ vụn theo.Những tia sáng lấp lánh mờ dần rồi biến mất.
Bởi vì hắn nhận ra cái chết, thứ mà hắn chưa từng hình dung đến, đang từ từ tiến đến gần từng bước.
Mọi thứ lướt qua trong đầu hắn nhanh như một cuộn phim tua nhanh.Hình ảnh cậu bé quỳ bên bờ sông cầu hôn cô bé mình yêu, rồi những con quái vật mũi to mũi nhỏ đến động viên khích lệ.
Rồi chuyện tìm sư huynh và vua quay cóp làm đồng đội trong kỳ thi cấp ba, chuyện một mình anh hùng xông pha giữa mưa bom bão đạn của quân đội Đế Quốc, oai hùng không kém gì Quân thần Lý Thất Phu.
Tóm lại là vô cùng oai phong lẫm liệt, muốn làm gì là làm cho bằng được, không cần suy nghĩ nhiều, đó chính là con người trước đây của hắn.
Người ta thường tự cổ vũ tinh thần trước khi làm việc gì đó.Hứa Nhạc cũng là một người bình thường, nên cũng vậy.
Tất nhiên, khi hắn bước qua đám thủy tinh vụn đến trước mặt Mạch Đức Lâm, hắn chẳng kịp nghĩ gì cả.
Hứa Nhạc hoàn toàn quên mất người ngồi trước mặt hắn lúc này là một ông già yếu ớt như ngọn đèn trước gió.Ánh mắt ông ta run rẩy sợ hãi, van xin cầu khẩn khiến người đối diện không khỏi động lòng.
Hắn không hề nghĩ đến hậu quả sau khi giết lão già này, cũng không hề nghĩ rằng đây dù sao cũng là một mạng người.
Hắn nhìn con người mệt mỏi già nua trước mặt, trong giây lát cũng có ý muốn từ bỏ.Nhưng đúng lúc đó, bức ảnh những đứa trẻ tội nghiệp trên quảng trường Hiến Chương kéo suy nghĩ ấy trở lại.
Vì vậy, hắn quyết định không nghĩ thêm gì nữa, khoác balo lên vai, lao thẳng vào căn phòng này.
Có những người nghĩ quá nhiều nhưng lại làm rất ít.Còn Hứa Nhạc là người nghĩ xong rồi mới làm.Hắn chỉ là một nhân vật tầm thường, thậm chí còn không biết thân phận thực sự của Mạch Đức Lâm là gì, nên có thể những gì hắn sắp làm sẽ gây ra những ảnh hưởng không nhỏ cho Liên Bang.
Giơ cao khẩu súng, ngón tay đặt trên cò súng khẽ nhúc nhích.
Ngay từ lúc bắt đầu đột nhập, mọi chuyện đã diễn ra đúng như kế hoạch.Chỉ có một vấn đề lớn xảy ra ở giữa, nhưng bằng sự bình tĩnh, hắn vẫn có thể hoàn thành mọi chuyện một cách hoàn hảo.
Căn phòng an toàn này là một ví dụ.Vì vậy, lúc này hắn tin vào phán đoán của mình rằng bên trong khẩu súng vẫn còn một viên đạn, viên đạn cuối cùng.
Nhưng súng không nổ.Khẩu súng lợi hại của Phòng cơ giới Tiểu đội 7 lần đầu tiên bộc lộ nhược điểm, mà lại còn đúng vào thời điểm quan trọng này.Hứa Nhạc lẩm bẩm điều gì đó, liếm vết máu khô trên môi rồi ném khẩu súng ra xa.
Cả đời này, Mạch Đức Lâm đã đối mặt với vô số lần sinh tử.Nhưng chưa bao giờ hắn lại thấy sợ hãi như lúc nhìn Hứa Nhạc đặt ngón tay lên cò súng.Nhưng bây giờ cảm giác ấy đã biến mất.Lão cáo già Mạch Đức Lâm đã sẵn sàng nắm bắt cơ hội cuối cùng của mình.
Hắn không hề có ý định dùng khẩu súng trong túi.Bởi vì qua những gì vừa diễn ra, hắn biết chàng trai mắt ti hí này có thực lực đáng sợ.
Mạch Đức Lâm giơ cây bút kim loại vẫn nắm chặt trong tay, giọng lạc đi:
– Ta…Có lẽ cậu sẽ cần đến cái này.
Đến tận lúc này, Mạch Đức Lâm vẫn đang suy nghĩ xem Hứa Nhạc đến giết mình vì lý do gì.Nếu là trả thù cho Trương Tiểu Manh, hắn có thể khẳng định cô ta vẫn chưa chết.
Lão nghị viên cáo già này không thể hiểu được Hứa Nhạc đến đây vì những chuyện xưa như trái đất ở Lâm Hải Châu và đại nhạc hội tại Hoàn Sơn Tử Châu.
Hắn luôn cho rằng Hứa Nhạc liều chết ám sát mình là vì nguyên nhân khác, có thể là một lợi ích lớn nào đó của Liên Bang, hoặc ý nguyện của vị phu nhân nào đó, hoặc hắn là người do những kẻ trên Thanh Long Sơn phái đến.
Cho nên Mạch Đức Lâm mới đưa cây bút ra và chuẩn bị dùng giọng nói khàn đặc để đàm phán.
Hứa Nhạc nhìn cây bút trước mắt, trong lòng có chút kinh ngạc.Hắn tự hỏi có nên nói hai chữ “cảm ơn” không? Mình đến để giết lão, vậy mà lão lại muốn mình ra tay bằng một kỷ vật của mình sao? Dù biết rõ nhân vật này không thể tha thứ, nhưng hành động này lại khiến Hứa Nhạc cảm động.
Không ai, và có lẽ mãi mãi về sau cũng không ai biết, đây là một sự hiểu lầm tai hại.
Vẻ mặt Hứa Nhạc vẫn bình thản.Có lẽ chỉ có sự bình thản mới che giấu được tâm trạng của hắn.Hắn lặng lẽ nhận cây bút rồi cũng lặng lẽ đâm thẳng xuống.
**Chương 238: Cái chết của Mạch Đức Lâm (2)**
Lợi Duyên Cung tháo đôi găng tay dày dặn, bước đi trên lối đi dành cho khách quý.
– Việc chúng ta phải làm bây giờ là phối hợp hết mình.
Phối hợp hết mình? Nhưng phối hợp cái gì? Chẳng lẽ là hạn chế những biến động sau khi Mạch Đức Lâm chết? Đôi lông mày thanh tú của Lợi Tu Trúc vẫn chưa giãn ra.
Cứ nghĩ đến vị chính khách vừa qua đời, Lợi Duyên Cung lại muốn thở dài.Làn sương trắng mờ ảo vẫn theo từng hơi thở.
– Liên Bang không thể loạn được.Tổng thống Mạt Bố Nhĩ hay Thai phu nhân đều nghĩ vậy.
– Dù sao hắn cũng đã chết rồi.Chúng ta phải chấp nhận sự thật này và phối hợp thật tốt.
Những lời này thốt ra nhẹ nhàng, như thể cái chết của người đồng đội lâu năm Mạch Đức Lâm chẳng là gì đối với ông.
– Lần trước mới chỉ đến bộ Tư Pháp thôi mà đã thành ra như vậy.
Lợi Tu Trúc lo lắng nói.
Từ quảng trường phía sau vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt.Lợi Duyên Cung mỉm cười bước lên phía trước, chậm rãi nói bằng giọng già nua run run:
– Ta chưa bao giờ đi thăm một tên dân thường nào, nhưng ta cũng chưa bao giờ đánh giá cao mức độ trung thành của chúng đối với một loại tín ngưỡng.
Lợi Tu Trúc dường như đã hiểu ra điều gì.Lần trước làn sóng người ủng hộ Mạch Đức Lâm đã làm rung chuyển Liên Bang, xem ra phía sau chuyện này cũng có bàn tay của gia tộc mình.
Chỉ là Lợi gia lúc đó cần khả năng kích động của Mạch Đức Lâm để đảm bảo Liên Bang không điều tra sâu thêm, tránh liên lụy đến mình.
Nhưng bây giờ Mạch Đức Lâm đã chết.Lợi gia đương nhiên không còn phải lo lắng gì, đương nhiên sẽ sát cánh bên chính phủ, bên phía nhân dân.
oOo
Vài chiếc xe màu đen không rõ biển hiệu chạy trên những con đường lớn.Nắng dịu nhưng không ấm áp, cây cối trơ trụi.Vì các tuyến đường đã bị chặn lại để phục vụ lễ nhậm chức, nên mấy chiếc xe này càng trở nên chướng mắt.
Thai phu nhân ngồi trên băng ghế sau, sát cửa sổ để ngắm cảnh bên ngoài.Đối với giới thượng lưu của Liên Bang, việc bà có mặt trên khán đài hôm nay là một cơ hội tiếp cận hiếm có.
Dù bà đã cố tình chọn vị trí kín đáo nhất, nhưng ngay khi màn đầu tiên của buổi lễ kết thúc, đã có vô số quan khách muốn được nói với bà vài câu.
Chỉ là bà chẳng chịu nói câu nào.
Nhìn những cành cây khô trơ trọi hai bên đường, bà thấy tâm trạng chùng xuống.Không giống những nhân vật chậm chạp khác, bà là người đầu tiên biết tin Mạch Đức Lâm bị ám sát.
Trong xe rất ấm, nhưng nhìn khung cảnh hiu quạnh bên ngoài, phu nhân cảm thấy hơi lạnh.Bà nghĩ đến gã tổng biên tập và tên phóng viên Ngũ Đức của tờ Nhật báo Thủ Đô, nghĩ đến cả cậu thanh tra viên cứng đầu của cục Điều Tra Liên Bang, đến đám người điên cuồng trong núi, đến người đàn ông của nhiều năm trước, và đương nhiên, cả Hứa Nhạc.
Nghĩ đến họ, bà thấy lạnh.Chàng thanh niên thích tự mình kiểm soát mọi việc, giống hệt gã sư phụ quá cố của mình, cũng là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
– Mạch Đức Lâm chết rồi.
Thai phu nhân nhìn vào trong xe, bình thản nói:
– Ngài tổng thống chắc chắn sẽ gặp không ít rắc rối.Hãy liên lạc với đài truyền hình và giới truyền thông, đề nghị họ phối hợp với chính phủ Liên Bang.
Trầm thư ký ngồi trên ghế phụ hơi sững người, nhưng ngay lập tức phản ứng lại và bình thản trả lời.
Đúng lúc này, từ đặc khu Thủ Đô vang lên một tiếng chuông, ngân nga qua mấy khu phố rồi bị lớp kính đen dày bên ngoài ôtô chặn lại, vọng vào trong xe có chút u buồn.
Đoàn xe của tổng thống Mạt Bố Nhĩ đã đến trước cửa văn phòng tổng thống.Trên bãi cỏ, cựu tổng thống Tịch Cách đang đón tiếp người lãnh đạo cao nhất Liên Bang và thực hiện công tác bàn giao quyền lực.Tiếng chuông ngân lên đánh dấu thời khắc lịch sử.
Thai phu nhân nghiêng đầu nghe tiếng chuông, vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng thầm nghĩ: – Không biết tiếng chuông này ngân lên là vì ai?
oOo
Hứa Nhạc ngồi dựa vào tường, sắc mặt tái nhợt, cánh tay gãy đặt trên đầu gối, xung quanh đồ vật ngổn ngang.Hôm nay hắn đã dùng tất cả tinh thần, lý trí và vắt kiệt những giọt năng lượng cuối cùng trong cơ thể.Nhờ sự giúp đỡ thần kỳ của sự tồn tại vĩ đại kia, không biết hắn may mắn hay điên cuồng mà đã hoàn thành mục tiêu.
Khoảnh khắc Mạch Đức Lâm ngã xuống, tất cả những vết thương, mệt mỏi, đau đớn dường như bùng phát cùng lúc khiến hắn không thể đứng vững.
Hắn mệt đến mức không nhấc nổi ngón tay.Vết đạn trên người đúng là nặng, nhưng thứ thực sự làm hắn mất sức lại chính là đòn cuối cùng.
Một năm trước, dưới bãi đậu xe ngầm tại sân vận động Lâm Hải Châu, hắn đã đá con robot quân dụng.Lực phản hồi quá mạnh khiến hắn hộc máu và ngã lăn xuống đất.
Hắn của ngày hôm nay đã mạnh hơn trước rất nhiều, nên vẫn còn cố được.Nhưng kế hoạch trốn thoát e rằng khó thực hiện.
Nghe tiếng súng ngày càng thưa thớt bên ngoài và tiếng bước chân gấp gáp xung quanh, Hứa Nhạc chỉ biết cúi đầu im lặng.
Cửa phòng bật mở, một gã toàn thân đầy máu mệt mỏi xông vào.Việc đầu tiên hắn làm không phải bắn Hứa Nhạc, mà là di chuyển tất cả đồ đạc trong phòng ra chặn cửa, kể cả hai cái két bảo hiểm nặng trịch.
Hứa Nhạc ngẩng đầu, vừa liếc qua một cái, hai mắt đã sáng lên.Từ lúc biết có người yểm trợ bên ngoài, hắn đã đoán nhân vật ấy là ai, không ngờ lại là kẻ đó.
Vừa nhìn thấy thi thể Mạch Đức Lâm, Thi Thanh Hải hơi sững lại rồi hai chân khuỵu xuống.Sự mệt mỏi không còn cần phải che giấu nữa.
Hắn cười nhăn nhó, khó nhọc bước về phía bức tường rồi tụt xuống, ngồi ngay bên cạnh Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc nhổ ra một bãi nước bọt toàn máu, nghẹo đầu mệt mỏi nhìn Thi Thanh Hải, nói đứt quãng:
– Vậy mà tôi vẫn hy vọng cậu sẽ cứu tôi ra khỏi đây.
Tiếng còi báo động trong Cơ Kim Hội vẫn hú liên tục.Cảnh sát đã đến.Cục Điều Tra Liên Bang và cả những cơ quan lớn hơn cũng đã kịp thời có mặt.
Đám cảnh vệ trong Cơ Kim Hội nếu không chết dưới tay hai người, lúc này muốn trốn thoát còn khó hơn lên trời.
– Tôi cũng hy vọng cậu sẽ cứu tôi ra khỏi đây.
Thi Thanh Hải cúi đầu lầm bầm chửi bới vài câu rồi há miệng thở phì phò.
Khẩu ACWW nặng nề hết đạn đã bị hắn vứt bên ngoài.Vì muốn giúp Hứa Nhạc cầm chân bọn cảnh vệ, hắn cũng đã thương tích đầy mình, có thể sống đến giờ này coi như hắn – đại nhân vật trưởng thành từ Học Viện Quân Sự 1 và Phiến Quân Thanh Long Sơn – đã may mắn lắm rồi.

☀️ 🌙