Chương 2965 Chiếu Xem Cõi Trần (1)

🎧 Đang phát: Chương 2965

Lý Vân Tiêu gào lớn:
– Cười cái gì, giỏi thì nhào vô!
Dù miệng quát tháo, Lý Vân Tiêu đã tỉnh táo hơn nhiều.Có Hoang ở đây, khả năng bị thôn phệ sẽ giảm đi đáng kể.
– Nhào vô ư? Dĩ nhiên bản hoàng sẽ nhào vô, ta còn muốn tóm gọn cả lũ các ngươi!
Bóng tối vô tận ập đến như thủy triều, khiến ai nấy đều cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường.
Lý Vân Tiêu vận dụng Diệu Pháp Linh Mục, kinh hãi kêu lên:
– Bóng tối đang thu hẹp lại!
Đám người hốt hoảng hỏi:
– Thu hẹp? Chuyện gì vậy?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Ta chỉ thấy bóng tối co lại, không rõ ý gì, cứ bình tĩnh quan sát đã.
Một giọng nói xa lạ vang lên giữa bóng tối:
– Chậc chậc, đúng là tìm mãi chẳng thấy, ai ngờ lại dễ dàng có được.
Mọi người nhíu mày, giọng nói này lạ hoắc, chưa từng nghe bao giờ.
Chỉ riêng Lý Vân Tiêu là biến sắc hoàn toàn, lộ vẻ kinh hoàng.Giọng nói này vô cùng quen thuộc, nhưng hắn không hiểu tại sao người đó lại xuất hiện ở đây.
Giọng Hoang vang lên, chất chứa kinh hãi:
– Ai? Là ai!?
Tiếng thét chói tai, dường như không thể tin được có kẻ ẩn nấp.
– Ha ha ha! Ta là ai không quan trọng, điều quan trọng là ngươi có thể thuần phục Vô khiến ta rất ngạc nhiên.
Giọng nói trêu tức:
– Vốn chỉ định đến cho Lý Vân Tiêu một trận, ai ngờ lại được xem màn chém giết đặc sắc thế này, còn tìm được tin tức về Vô, ông trời ưu ái ta quá rồi, chậc chậc.
Giọng nói im bặt, trong bóng tối vô tận lóe lên một vệt đỏ rồi lan rộng dần.Đó là một con mắt, đỏ thẫm như máu, ánh mắt quái dị nhìn xuống mặt đất.
– Nguyệt Đồng!
Nhiều cường giả từng thấy Nguyệt Đồng của Lý Vân Tiêu liền hét lớn, quay sang nhìn hắn chằm chằm.
Mặt Lý Vân Tiêu lạnh như băng, ánh mắt tràn ngập sự lạnh lẽo và sát ý.
Trước con mắt khổng lồ trong bóng tối, hai bóng người dần hiện ra.Một nữ nhân mặc váy dài màu vàng nhạt, thêu hình sóng biển và mây xanh, tà váy tự bay không gió, trông vô cùng yêu kiều.
Một nam nhân vác chiến qua màu vàng trên vai, hai tay gác lên một cách lười biếng.Hắn ta nhìn mọi người một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Lý Vân Tiêu.
– Rác rưởi, không ngờ lại gặp mặt nhanh như vậy.
Khúc Hồng Nhan tức giận, có kẻ dám gọi Cổ Phi Dương là rác rưởi, khiến nàng không thể nhịn được.
Nhưng khi thấy rõ khuôn mặt hai người kia, Khúc Hồng Nhan run lên, sợ hãi kêu lên:
– Mộ Dung Trúc, Ninh Khả Nguyệt?
Nàng nhận ra hai người này.
Ninh Khả Nguyệt khẽ gật đầu, coi như chào hỏi:
– Hồng Nhan cung chủ, không ngờ lúc còn sống lại có ngày gặp lại.
Khúc Hồng Nhan giật mình hỏi:
– Các… Các người làm sao vậy?
Lý Vân Tiêu ghé sát tai Khúc Hồng Nhan, nói nhỏ:
– Ninh Khả Nguyệt đã bị tổ Nguyệt Đồng Quy Khư nhập xác.Mộ Dung đại ca đã chết từ hai mươi năm trước, người mà chúng ta đang thấy thật ra là Thiên Tư.
Khúc Hồng Nhan kinh hãi:
– Quy Khư? Thiên Tư?
Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy hai cái tên này, nhưng thấy sắc mặt Lý Vân Tiêu rất tệ, nàng không dám hỏi nhiều.
Hoang lên tiếng:
– Hai người rốt cuộc là ai? Mang thân xác của nhân tộc nhưng lại đầy yêu khí, từ nơi xa xôi đến đây chịu chết sao?
Thiên Tư cười nói:
– Thần thông của yêu tộc rất thú vị, có thể ký khế ước với Vô, xem như ngươi gặp may mắn lớn.Ngàn vạn năm nay có thể giao tiếp với Vô, ngươi không phải là người đầu tiên, nhưng cũng rất hiếm có.
Hoang im lặng, bóng tối đầy trời co rút dữ dội.
Nhiều người phát hiện ra rằng bóng tối không phải là vô cùng vô tận, mà do nó quá khổng lồ nên không thể nhìn thấy giới hạn.Giờ phút này, nó giống như một đám mây đen khổng lồ đang sà xuống.
Chính giữa chỗ co rút, bóng tối ngày càng đậm, chậm rãi hiện ra thân hình cao lớn vạm vỡ của Hoang.
Nhưng thân thể Hoang đã biến thành màu đen sẫm, hai mắt chậm rãi mở ra, sáng như sao.Trên trán Hoang có một đồ án kỳ lạ, tỏa ra một luồng sức mạnh khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Đồ án giống như một con cá, dường như có sinh mệnh, rất sống động.
Mọi người cảm nhận được một áp lực cực lớn ập đến, như thể trước mắt không phải là yêu hoàng của vạn tộc, mà là một chân linh xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử.
Mắt Thiên Tư sáng rực, không ngớt lời khen ngợi:
– Lợi hại, rất lợi hại, có thể dung hợp Vô vào cơ thể một cách hoàn hảo.
Một vũ giả nhân tộc kinh ngạc hỏi:
– Vô ở trong cơ thể hắn?
Người yêu tộc cũng rất giật mình.Đặc biệt là Mạch, lòng hắn lạnh toát, một tồn tại cường đại như vậy, làm sao gã có thể lật ngược được tình thế?
Hoang ngước mắt lên nhìn Ninh Khả Nguyệt và Thiên Tư.
Hắn lạnh lùng nói:
– Biết vậy còn dám cố ý lộ mặt, nên nói các ngươi ngu ngốc, đần độn hay khờ khạo?
Thiên Tư cười nói:
– Yêu hoàng đại nhân bớt giận.Sao ngươi biết chúng ta là kẻ thù? Biết đâu lại là bạn bè thì sao?
– A?
Hoang lạnh nhạt nói:
– Bản hoàng không nghĩ ra từ khi nào lại có những người bạn như các ngươi.
Thiên Tư nói:
– Trước kia thì không, nhưng bây giờ thì có.Chúng ta cần đại nhân giúp một việc nhỏ, đương nhiên không phải giúp không công.
Hoang hiểu ra:
– À, ra là muốn hợp tác.Nếu thật sự là ‘chuyện nhỏ’, kiểu như hai vị thiếu vài viên nguyên thạch, vài món huyền khí cấp thấp, thì bản hoàng đây là Mạnh Thường Quân, rất thích giúp người làm niềm vui.
– Ha ha, đại nhân nói đùa.
Thiên Tư nói:
– Nói chính xác hơn là chúng ta cần nhờ đến sức mạnh của chân linh Vô.Nếu đại nhân đồng ý giúp đỡ, thì hai chúng ta sẽ giúp ngươi một tay, giết sạch nhân tộc, trừ Lý Vân Tiêu ra.
Trong mắt Thiên Tư lóe lên một tia sáng lạnh, tất cả các vũ giả nhân tộc đều biến sắc, vừa kinh hãi vừa giận dữ, đồng loạt cảnh giác.
Hoang nhướng mày, không mấy để tâm.
Hắn nhàn nhã hỏi:
– Còn nếu ta không đồng ý thì sao?
Sát khí trong mắt Thiên Tư biến mất ngay lập tức, thay vào đó là một nụ cười nhạt.
Hắn cười tủm tỉm:
– Ha ha ha, vậy thì chúng ta đành phải giúp nhân tộc giết các vị vậy.
Hoang nhíu mày, sự tức giận dồn nén ở đuôi lông mày.
Hắn cười âm trầm:
– Hai vị đã tự lượng sức mình chưa?
Thiên Tư khẽ cười:
– Đã rồi.
Hoang hừ lạnh một tiếng:
– Muốn giao dịch với bản hoàng, phải xem hai vị có tư cách đó không!
Vừa dứt lời, cánh tay phải của Hoang run lên rồi giơ lên, năm ngón tay khép lại.Một khoảng chân không vỡ nát trước áp lực kinh khủng đó.
Một vòng xoáy màu đen hiện ra ở đầu nắm đấm, như một dải ngân hà vũ trụ.
Đồ án trên trán Hoang nhấp nháy liên hồi, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Hoang quát lớn:
– Nếu có thể đỡ được một đấm của bản hoàng, ta sẽ ban cho các ngươi tư cách đàm phán!
– Nhất Tự Trảm Quyền!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vô số khoảng chân không vỡ nát, như thể đánh nát từng tầng hư không.Vô vàn mảnh hắc ám bắn tung tóe, cả khung trời chìm trong hỗn độn vô tận.
Sức mạnh của một cú đấm thật cường đại.
Ninh Khả Nguyệt và Thiên Tư là những người hứng chịu trực tiếp.Biểu tình của Thiên Tư trở nên trầm trọng, hắn rút ra Chiến Qua Duệ Quang, nắm chặt trong tay.
Ninh Khả Nguyệt ngăn Thiên Tư lại:
– Để ta.
Nàng tùy ý vung tay, một đoàn sáng vàng kéo dài từ lòng bàn tay nàng, hóa thành một cây quyền trượng.Tuế Nguyệt Như Ca được nàng giơ ngang trước mặt.
– Thử đi năm xưa, nên là ngày tốt cảnh đẹp thoáng qua, liền có ngàn loại phong tình, cùng ai nói đây?
Tuế Nguyệt Như Ca hóa thành vô số đốm sáng vàng lấp lánh, biến mất trong tay Ninh Khả Nguyệt, như bị gió thổi nhẹ rơi hết vào người nàng, hóa thành một bộ chiến y màu vàng.
Một vầng huyết nguyệt dâng lên trên trời, chiếu xuống sắc vàng, tạo nên một vẻ mờ ảo.
Ninh Khả Nguyệt nhìn chằm chằm vào cú đấm hung uy, chậm rãi giơ kiếm lên chém xuống.

☀️ 🌙