Đang phát: Chương 2963
– Ai ngờ Phi Linh môn lại bị đánh lén, tổn thất nặng nề.
Lữ Chính Cường nói.
– Chỉ cần Thiếu Du bình an, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Vân Khiếu Thiên đáp.
Lữ Chính Cường nhìn Vân Khiếu Thiên, hỏi:
– Chúng ta có nên hành động gì không?
– Ý ngươi là chuyện kia? Ta đoán các thế lực lớn khác cũng đã biết chuyện này và chắc hẳn đã có sự chuẩn bị rồi.
Vân Khiếu Thiên nói.
Vèo vèo…
Trên không trung Phi Linh môn vang lên những tiếng xé gió, khí tức cường đại bao trùm cả môn phái.
– Bọn chúng đến rồi.
Thánh Thủ Linh Đế trên hậu sơn khẽ biến sắc, nói:
– Cực Lạc Tam Quỷ, kiểm tra xem còn bao nhiêu người có thể chiến đấu, tập hợp lại.
– Rõ.
Cực Lạc Tam Quỷ tuân lệnh rồi rời đi.
Ầm ầm…
Vô số tiếng thú gầm vang vọng khắp Phi Linh môn, các đạo lưu quang vụt lên không trung.
Trên hậu sơn, Thánh Thủ Linh Đế nhìn lên trời, lạnh lùng nói:
– Đến lúc hành động rồi.
– Sư huynh Đỗ, Lưu béo…chết rồi!
Trong đôi mắt Lục Kinh Vân hiện lên sự đau thương.Sau khi trở về Phi Linh môn, cảnh tượng đổ nát, thi thể ngổn ngang khiến cậu bé vô cùng đau lòng.
– Cả lão độc vật cũng chết…Tại sao lại như vậy?
Nước mắt trào ra từ đôi mắt Lục Kinh Vân.Cậu nhớ khi còn nhỏ thường xuyên trộm đồ của lão độc vật, bị bắt thì bị đánh vào mông, nhưng lão luôn đánh rất nhẹ.Mỗi khi có đồ ngon, lão đều để dành cho cậu.Khi bị Linh Vũ Đại Đế bắt đẩy đá, lão độc vật hay lén cho cậu đồ ăn.
– Lão độc vật, người đừng chết mà…Con sẽ không chọc giận người nữa.Người sống lại đi…
Lục Kinh Vân khóc lớn.Sư phụ mất tích, bà và ông nội đến Lục gia, cậu như đứa trẻ không nhà.Cậu mới tám tuổi, cú sốc này quá lớn.
– Kinh Vân, đừng buồn nữa.
Bối Nhi an ủi Lục Kinh Vân.
– Có người!
Bối Nhi cảnh giác nhìn về phía trước, đôi mắt nhỏ lóe lên hung quang.
– Ai?
Lục Kinh Vân đứng lên, nhìn theo hướng Bối Nhi, lau nước mắt, cảnh giác hỏi.
– Kinh Vân, là chúng ta.
Một giọng nói dịu dàng vang lên, ba người phụ nữ xuất hiện.Một người mặc cung trang trắng nhạt, gương mặt xinh đẹp, búi tóc cao quý.Người bên phải thắt đai lưng trắng, khoác lụa mỏng, trông dịu dàng, tươi tắn.
– Kính Hoa, Thủy Nguyệt a di! Sao hai người lại đến đây?
Lục Kinh Vân ngạc nhiên vui mừng, vội chạy về phía hai người.Cậu biết họ là người của Thiên Vân đảo, thường xuyên đến thăm và mang quà cho cậu.Cậu cảm nhận được họ thật lòng tốt với cậu.
– Chúng ta nghe tin Phi Linh môn gặp nạn nên đến xem.
Thủy Nguyệt xoa đầu Lục Kinh Vân, hỏi:
– Kinh Vân, con có sao không?
Lục Kinh Vân lắc đầu:
– Con không sao, nhưng nhiều sư huynh chết quá…Cả lão độc vật cũng chết.
Cậu lại bật khóc, nhào vào lòng Thủy Nguyệt.
– Được rồi Kinh Vân, không sao đâu.
Thủy Nguyệt ôm chặt Lục Kinh Vân, nhìn Mộ Dung Lan Lan phía sau.
Mộ Dung Lan Lan đã sớm đỏ mắt.Tám năm, dù luôn biết tin tức về con, nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp lại.Tám năm qua, ngày nào nàng cũng nhớ con.Lần này biết Phi Linh môn gặp chuyện, lại thêm Lục Thiếu Du mất tích, nàng không thể kìm lòng được nữa.
Nhìn con trai khóc trước mặt, tim Mộ Dung Lan Lan đau như cắt, không biết phải làm sao.
– Thủy Nguyệt a di, sư phụ con bị vây khốn…Lão độc vật lại chết…
Lục Kinh Vân nức nở.Từ nhỏ cậu đã được mọi người yêu thương, cú sốc này quá lớn.
– Không sao đâu, sư phụ con sẽ không sao, đừng khóc.
Kính Hoa nhìn đứa bé khóc trong lòng Thủy Nguyệt, lòng cũng xót xa.
– Đúng vậy, sư phụ nhất định sẽ không sao.
Một lúc sau, Lục Kinh Vân ngẩng đầu, lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe, kiên định nói:
– Con muốn luyện tập thật giỏi, đi tìm sư phụ về, báo thù cho lão độc vật.
– Con trai…
Mộ Dung Lan Lan xúc động nhìn Lục Kinh Vân.Đôi mắt to, mày kiếm, ánh mắt kiên nghị.Ánh mắt ấy giống Lục Thiếu Du như đúc.Đây là con trai nàng, là máu mủ của nàng.
Lục Kinh Vân không nhận ra Mộ Dung Lan Lan, nhưng nhìn ánh mắt ướt át kia, cậu cảm thấy quen thuộc, có một sự xúc động khó tả trong lòng.
– Kinh Vân, đây là Lan Lan a di.Kính Hoa và Thủy Nguyệt a di hay kể chuyện về con cho Lan Lan a di nghe, nên a di muốn đến gặp con.
Thủy Nguyệt nói.
– Con chào Lan Lan a di.
Lục Kinh Vân nhìn Mộ Dung Lan Lan, rồi hành lễ.Cậu cảm thấy có một sự liên kết vô hình, một cảm giác quen thuộc, thân thiết.
