Đang phát: Chương 296
Dọc theo con đường lớn, Tần Vũ chậm rãi bước đi.Trên phố không có nhiều thiên nhân, chỉ có những tửu lâu náo nhiệt.Tần Vũ không mấy hứng thú với Tử Dực thành, lần này đến đây chỉ là muốn thử vận may, xem có thể tìm được Tần Tư và những người khác hay không.
Trong Thiên giới, ngoài điện của Thiên đế, còn có tám thành trì, tương ứng với bát đại Thiên vương.Tại gò núi Kiền Khôn, hắn đã lên kế hoạch, sau này sẽ lần lượt đến từng thành trì, và Tử Dực thành là nơi gần nhất nên hắn đến đầu tiên.
Trong một tửu lâu, ba người gọi rượu và thức ăn, lặng lẽ ngồi cạnh cửa sổ nghe ngóng tin tức.
“Có ai nghe được gì không? Từ khi Kim Tư tướng quân trở về đến giờ vẫn chưa lộ diện, có người nói cánh tay hắn đã bị người ta chém đứt rồi!” Ba gã đại hán ngồi bàn bên cạnh, mỗi người đều có ba đôi cánh, xem ra thực lực không hề thấp, đang bàn tán xôn xao.
Lời này phát ra từ một nam tử khôi ngô, giọng nói như bị ai bóp cổ, ngữ khí rất chậm rãi.
Những thiên nhân xung quanh nghe thấy vậy liền tò mò hỏi: “Kim Tư tướng quân là tứ dực thượng cấp, sao có thể bị người ta chém đứt cánh chứ? Trong Tử Dực thành này, trừ phi là thành chủ hoặc trưởng lão ra tay, nếu không thì còn ai có thể làm hắn bị thương?”
Nam tử khôi ngô cười khẩy, cầm chén rượu nhấm nháp rồi nói: “Núi cao còn có núi cao hơn chứ, Tử Dực thành không có cao thủ không có nghĩa là bên ngoài không có! Nghe nói người làm hắn bị thương chính là kẻ thù giết con trai hắn, lần này trở về không lộ diện là vì trăm năm nay vẫn đang khổ tu luyện!”
“Cánh tay đã mất rồi, tu luyện còn có tác dụng gì nữa? Chẳng lẽ cánh tay hắn có thể chữa trị được sao? Thiên nhân chúng ta hình như không có khả năng này!” Một thiên nhân bên cạnh nhếch mép xen vào, hiển nhiên không mấy kính nể Kim Tư, nên lời nói có phần khinh khỉnh.
Nam tử khôi ngô lắc đầu, khẳng định nói: “Chưa từng nghe ai bị đứt cánh tay mà có thể hồi phục được.Đối với chúng ta mà nói, tay và cánh nếu đã bị đứt cũng đồng nghĩa với việc trở thành phế nhân, tất nhiên sẽ bị trục xuất khỏi thành, đến sống cùng đám tiện dân kia!”
“Vì sao Kim Tư lại không bị Thiên vương trục xuất?” Một người bên cạnh hỏi, hiển nhiên không tin lời của gã kia.Ở Tử Dực thành chưa từng có thiên nhân nào bị đứt tay hay cánh mà bị trục xuất cả, bởi vì trước giờ chưa có ai bị như vậy.
Sắc mặt nam tử khôi ngô cứng lại, hiển nhiên hắn cũng chỉ nghe người ta nói, bây giờ bị phản bác liền đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Ta cũng chỉ nghe nói thế thôi, vả lại nếu chuyện này là thật, Kim Tư tướng quân cũng sẽ không bị Thiên vương trục xuất ra ngoài!”
Hắn liếc hai người bên cạnh, thấp giọng nói: “Kim Tư là thuộc hạ đắc lực nhất của Thiên vương, cho dù cánh tay có hỏng rồi, hắn vẫn còn tu vi tam dực, còn mạnh hơn chúng ta nhiều lắm, há có thể vì vậy mà bị trục xuất khỏi thành!”
Hai người bên cạnh lúc này cũng đồng tình gật đầu, cười nói: “Thiên vương rất nhân từ, sẽ không dễ dàng đuổi ai đó đi!”
Ba người cùng nhìn nhau phá lên cười, sau đó lại nâng ly đối ẩm.
Tần Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, bên tai văng vẳng tiếng bàn luận của ba người kia, không khỏi bật cười, xem ra Tử Dực được coi là người nhân từ ở đây!
Bầu trời thoáng âm u, Tần Vũ lẳng lặng uống rượu, nghe ba người kia tán gẫu, đột nhiên tâm thần vừa động, ánh mắt kinh ngạc nhìn ra cửa sổ.
Trong thành chủ phủ, Tử Dực Thiên vương sắc mặt nghiêm túc nhớ lại mệnh lệnh của Đế quân.Nghĩ đến dị tượng Cửu Tinh Liên châu rốt cục cũng đã kinh động đến Đế quân.May mắn là ngày đó hắn không dốc toàn lực đuổi cùng giết tận Tần Vũ, nếu không bây giờ Đế quân mất hứng thì hậu quả khôn lường.
Hơi trầm ngâm một lát, hắn đứng thẳng người, thân ảnh chợt lóe lên rồi xuất hiện ở chỗ của Tần Vũ, bên dưới tửu lâu.
Thấy ánh mắt kinh ngạc của Tần Vũ, Tử Dực cười khẩy rồi thoắt cái ngồi xuống.Những thiên nhân xung quanh không nhận ra bên bàn Tần Vũ đã có thêm một người, vẫn thản nhiên uống rượu nói chuyện phiếm, không hề chú ý đến người mới xuất hiện đang cầm chén rượu kia chính là chủ nhân của thành này.
Nhìn Tử Dực tự nhiên như thể là bạn bè lâu năm, tự mình rót rượu uống, sắc mặt Tần Vũ cực kỳ bình thản, ánh mắt lại dừng lại ở Mục Thiên đang kinh hãi, liền nhàn nhạt nói: “Thành chủ đến đây có chuyện gì?”
Tử Dực hình như khát nước, sau khi tự rót tự uống cho mình ba chén mới cười cười nói: “Tần tiên sinh xuất hiện ở Tử Dực thành, ta thân là thành chủ tất nhiên là muốn hoan nghênh khách quý.Vốn là muốn ở cửa thành chờ đợi, chỉ là vừa mới tiếp nhận mệnh lệnh của Đế quân nên đã tới chậm!”
Nói xong, Tử Dực lại cầm lấy chén rượu lên uống, nói: “Tự phạt ba chén, thứ lỗi!”
Tần Vũ tò mò nhìn bộ dạng Tử Dực rất thành khẩn, không có chút địch ý nào, điều này khiến trong lòng hắn cực kỳ kinh ngạc.Trầm ngâm một lúc, sắc mặt vẫn bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Tần mỗ chỉ là thiên nhân bình thường, đâu dám để đường đường là một trong bát đại Thiên vương, Tử Dực thành chủ ra nghênh đón, thành chủ nói quá lời rồi!”
Tử Dực cười khẩy, không để ý đến Tần Vũ, quay đầu về phía Mục Thiên và Tình Nhi than vãn: “Nếu không phải Tình Nhi có ba đôi cánh, thì Tử Dực ta nhất định sẽ cho rằng nàng ta là tộc nhân Tu La! Thật không thể tưởng tượng được thiên nhân chúng ta lại có người xinh đẹp như vậy! Mục trưởng lão, chúc mừng ngươi tu vi đã tiến nhanh rồi!”
Chớp mắt Tử Dực đã tiếp đón chu đáo cả ba người khiến Tần Vũ không thể hiểu nổi.Trong đầu hắn, Tử Dực và Kim Tư chính là mầm họa lớn nhất, nhưng hôm nay lại có bộ dạng nhiệt tình như vậy.
Chỉ là Tần Vũ đã trải qua nhiều chuyện kỳ lạ như vậy rồi, nên trong lòng mặc dù nghi hoặc, nhưng cũng không lộ ra trên mặt.Nếu Tử Dực đã muốn như vậy, hắn cũng mỉm cười đáp: “Trăm năm không gặp, tu vi của thành chủ cũng có tiến bộ rất lớn, đã đứng vững ở cánh giới lục dực rồi, cũng thật không kém a!”
Tử Dực nghe vậy, thần sắc đắc ý trên mặt biến mất, khách sáo nói: “Tần tiên sinh quá lời, chẳng biết các người đã có chỗ nghỉ chân chưa? Nếu không có xin mời Tần tiên sinh và Mục trưởng lão ba người đến thành chủ phủ nghỉ ngơi, có được không?”
Tần Vũ lắc đầu cười nói: “Không nên làm phiền đến thành chủ, ba người chúng ta ở Tử Dực thành cũng không ở lại lâu, tới đây cũng chỉ là muốn tìm mấy người bạn, không biết thành chủ có thể giúp ta được chăng?”
“Sao? Tìm người?” Tử Dực lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc, lại tò mò hỏi: “Chẳng biết Tần tiên sinh là người phương nào? Trong Tử Dực thành chẳng lẽ còn có thân nhân của Tần tiên sinh sao?”
Tần Vũ nhẹ lắc đầu, trong lòng cũng cực kỳ mâu thuẫn, không biết lúc này nên trả lời vấn đề này ra sao với Tử Dực.Nếu nói thật thì có đánh chết bọn họ cũng không tin vào chuyện luân hồi này, nhưng nếu tin thì cũng tạo thành mối nguy hiểm cực lớn, dù sao Đế Thích Thiên có biết chuyện Thiên Mông chuyển thế hay không chính bản thân hắn cũng không rõ ràng lắm.
Nếu Đế Thích Thiên nghe được chuyện mình chuyển thế, nhất định sẽ tra hỏi mình cho bằng được, mà nếu hắn biết kiếp trước mình từng là chưởng khống giả, sợ rằng tồn tại cao cấp nhất của Thiên giới này lập tức không do dự giết chết mình, để giữ địa vị thống trị của hắn.
Mà nói dối, trong đáy lòng Tần Vũ có chút không cam tâm, chỉ lắc đầu nói: “Nhất thời ta cũng không thể giải thích rõ, thậm chí ngay cả tướng mạo bọn họ thế nào ta cũng không biết, chỉ là thử vận may mà thôi!”
Tử Dực nghe thấy càng mơ hồ, kêu hắn giúp tìm người mà ngay cả tướng mạo cũng không biết, trong Tử Dực thành có hơn mười vạn dân, như thế nào có thể tìm? Cho dù đưa thần thức bao phủ cả thành thì cũng chẳng biết những người này có đặc điểm gì thì sao có thể nhận ra?
Nghĩ đến bộ dáng của Tần Tư và những người khác hôm nay ra sao bản thân hắn cũng không thể xác định, Tần Vũ không nhịn được có chút cáu giận, như thế này làm sao hắn có thể tìm? Hắn cười khổ, cầm chén rượu uống cạn một hơi, nhàn nhạt nói: “Thành chủ yên tâm, ta đến Tử Dực thành này cũng không có ý đồ gì, cũng không hy vọng thành chủ có thể phái thuộc hạ giúp, ta không muốn quấy rầy, cảm tạ!”
Tử Dực Thiên vương im lặng, trong lòng biết Tần Vũ không muốn nhờ vả nên cũng không hỏi nữa, bốn người ngồi trầm ngâm hồi lâu, hắn mới gật đầu, khẽ cười nói: “Đã như vậy Tử Dực ta cũng không làm phiền nữa, có việc gì thì cứ cho ta biết, ta nhất định sẽ giúp!”
Tần Vũ nhìn Mục Thiên, khẽ cười nói: “Nói vậy Tần mỗ cũng có chuyện phải làm phiền thành chủ!”
Tử Dực vừa đứng dậy, nghe Tần Vũ nói thêm, vội vàng ngồi xuống hỏi: “Mời nói!”
Tần Vũ cười: “Mục Thiên tới Tử Dực thành nhất định sẽ xảy ra xung đột với các trưởng lão tại trưởng lão đường, xin thành chủ giúp truyền đạt một chút, Mục Thiên mặc dù đã rời khỏi trưởng lão đường, nhưng đối với Tử Dực thành và trưởng lão đường thật không có ác ý gì.Cho nên hy vọng chúng ta ở Tử Dực thành không có xảy ra xung đột gì, cũng bao gồm cả trưởng lão đường nữa!”
Mục Thiên nghe Tần Vũ nói thêm, tất nhiên là gật đầu vội vàng nói: “Việc này xin nhờ Thiên vương!”
Tử Dực Thiên vương cười cười uống một ngụm rượu nói: “Ta lập tức thông tri cho các thế lực ở Tử Dực thành, trong lúc các người ở lại đây, đảm bảo sẽ không quấy rầy các ngươi!”
Tần Vũ gật đầu không nói gì nữa.
Thấy ba người Tần Vũ không nói gì thêm, Tử Dực liền đứng dậy cười nói: “Nếu không còn việc gì, Tử Dực này xin cáo từ!”
Tần Vũ đứng dậy, nhìn thật sâu vào mắt Tử Dực cũng cười đáp: “Xin cáo từ, ơn tình của thành chủ Tần Vũ nhất định ghi tạc trong lòng!”
Tử Dực Thiên vương cười cười, thân ảnh chợt lóe lên rồi biến mất không còn bóng dáng!
“Đại nhân, vì sao Tử Dực hôm nay lại có thái độ như vậy?” Tử Dực Thiên vương vừa rời đi, Mục Thiên vẻ mặt tò mò hỏi: “Quan hệ giữa chúng ta và Tử Dực thành tất nhiên là không tốt chút nào, thật sự là làm cho người ta nghĩ không thông a!”
Tần Vũ trầm tư một lúc rồi nói: “Là phúc không phải họa, là họa không thể tránh, bất luận bọn họ có mục đích gì, chúng ta phải cẩn thận một chút, cho dù là ai cũng không thể làm khó ta!”
Tình Nhi trước sau vẫn không nói câu nào, lúc này lại lên tiếng: “Vũ ca ca muốn tìm người, rồi lại không biết hình dáng bọn họ ra sao thì tìm thế nào?”
Tần Vũ sắc mặt buồn bã, sâu kín nói: “Hy vọng là ta đoán đúng, ta đoán bọn họ đã tới hướng này rồi, nếu không thì chúng ta không có cách nào tìm ra bọn họ!”
Vừa nói, đôi mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, phảng phất như xuyên qua không gian tới một nơi khiến hắn như đang trong mộng cảnh…
