Đang phát: Chương 296
Tần Vũ cẩn thận xem xét hơn chục tin nhắn, không khỏi nhíu mày: “Bảo ta vượt qua Thanh Vân Lộ? Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan muốn gì đây?”
Tần Vũ nghĩ ngợi một lát, tức giận: “Bọn chúng đều biết Thanh Vân Lộ nguy hiểm, chắc hẳn cũng biết ta khó mà vượt qua.Vậy mà lại thúc giục ta…chẳng phải muốn ta chết sao?”
Tần Vũ phẫn nộ: “Bọn chúng nghĩ mình là ai? Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan còn chẳng có chút giao tình nào với ta, lại ra lệnh cho ta.Còn Ngao Phụng, ta từng nghĩ y không xấu, xem ra cũng chẳng tốt đẹp gì.”
Xem xét những tin nhắn đó, Tần Vũ càng thêm tức giận.Hắn không có quan hệ gì với Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan, Ngao Phụng, cũng không phải thuộc hạ của bọn chúng, vậy mà chúng lại ra lệnh cho hắn tiến vào Thanh Vân Lộ.Dù sau đó ngữ khí có mềm mỏng hơn, nhưng Tần Vũ vẫn xem chúng như kẻ địch.
Hít sâu vài hơi, Tần Vũ dần bình tĩnh lại: “Không đúng, bọn họ vội vã muốn ta vượt Thanh Vân Lộ để tập hợp, chắc chắn có nguyên nhân.Nếu không, ta có vượt qua được hay không, sao bọn họ lại quan tâm đến vậy?”
Tần Vũ trầm tư một lát, rồi bước lên con đường lớn màu vàng phía trước: “Để xem các ngươi muốn gì.Ta vốn không muốn chém giết, nhưng nếu các ngươi ép ta, ta cũng sẽ không ngại cho Lan Phong ra tay.”
Vì những tin nhắn đó, vì giọng điệu ra lệnh, và vì sự bất chấp sinh mạng của hắn, Tần Vũ đã nổi giận.
***
Bên ngoài đại điện “Cửu Trọng Thiên”, Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân lộ vẻ vội vã, Phương Điền cũng bất lực.Chỉ có Tông Quật, Man Càn và Dư Lương là tĩnh tọa chờ đợi.Tông Quật và Man Càn có quan hệ tốt với Tần Vũ, không muốn hắn gặp nguy hiểm.Còn Dư Lương nghe theo lệnh Man Càn, nên cũng an tâm chờ đợi.
“Chẳng lẽ phải đợi vài chục năm? Tên Tần Vũ này…biết vậy giết quách đi cho xong.” Huyết Ma Đỗ Trung Quân mắt đỏ ngầu.Sau khi vào Nghịch Ương Cảnh, bọn họ không còn đường lui.Vượt qua Thanh Vân Lộ thì không thể quay lại, nếu không Đỗ Trung Quân đã quay về giết Tần Vũ rồi.
Hoa Nhan nhìn “Vạn Thú Phổ” lơ lửng giữa đại điện, cảm thấy một ngày dài như một năm.Bình thường, mười năm hay trăm năm với họ chẳng là gì.Nhưng giờ thần khí “Vạn Thú Phổ” ở ngay trước mắt, họ không thể tĩnh tâm, cảm giác chờ đợi thật thống khổ.
Man Càn đang ngồi tĩnh tọa là người đầu tiên mở mắt, nhìn về phía thông đạo màu vàng.Man Càn mạnh nhất, lại đang tĩnh tâm chờ đợi, nên là người đầu tiên nghe thấy tiếng bước chân.Chẳng mấy chốc, Ngao Phụng cũng quay đầu nhìn về phía thông đạo.
Tần Vũ mặc áo bào đen, không kiêu ngạo, không vội vã, gương mặt nở nụ cười tự tin, đang tiến gần đến chỗ họ trên con đường màu vàng.
“Tần Vũ tới rồi!” Ngao Phụng nhìn thấy Tần Vũ, nét mặt cứng đờ, nhưng gần như cùng lúc, tất cả đều lao về phía cửa đại điện.Theo họ biết, khi mọi người đều đã trải qua khảo nghiệm, cấm chế ở cửa điện sẽ tự biến mất.
Bùm! Bảy tiếng động lớn vang lên.Cửa đại điện xuất hiện những đợt sóng vô hình.Bảy cao thủ như bị tê liệt, bị đẩy lùi ra sau, máu tươi nhuộm đỏ cả bậc thang.
Tần Vũ ngây ngốc nhìn cảnh tượng đó: “Chư vị, các người…đang làm gì vậy?”
“Sao vậy, cấm chế ở cửa điện là thế nào? Không phải nói khi mọi người đều qua khảo nghiệm thì cấm chế sẽ tự động biến mất sao? Cái cấm chế quỷ quái này sao vẫn còn?” Đỗ Trung Quân tức giận.
Hoa Nhan, Ngao Phụng, Man Càn, Phương Điền, Tông Quật, Dư Lương cũng nhìn về phía cửa điện “Cửu Trọng Thiên”, sắc mặt tức giận.
Tần Vũ càng thêm nghi hoặc, nhìn lướt qua một lượt.Hắn thấy bia đá bên cạnh cửa điện, trên đó có vài dòng chữ: “Vượt qua Thanh Vân Lộ, xem như các ngươi có bản lĩnh, đều là tinh anh trong số các cao thủ cùng cấp.Vượt qua Thanh Vân Lộ, tự nhiên sẽ có phần thưởng, bảo vật năm xưa cùng Nghịch Ương ta tung hoành tiên ma yêu giới – Vạn Thú Phổ sẽ được đem ra làm phần thưởng.”
“Vạn Thú Phổ?” Tần Vũ nghĩ ngợi, đồng thời chú ý đến một quyển trục lơ lửng giữa không trung trong đại điện “Cửu Trọng Thiên”, phát ra ánh sáng vàng: “Vạn Thú Phổ có chữ ‘Phổ’, chắc hẳn là quyển trục có hình vẽ các loại, chẳng lẽ là quyển trục kia?”
Tần Vũ đến bên Man Càn hỏi nhỏ: “Man Càn huynh, có chuyện gì vậy? Có phải vì Vạn Thú Phổ? Vạn Thú Phổ là vật như thế nào?”
Man Càn nhìn Tần Vũ, thở dài: “Tần Vũ huynh đệ, không ngờ ngươi thật sự vượt qua Thanh Vân Lộ.Thật ra…ngươi quả là can đảm.Nhưng ta muốn nhắc ngươi, sau này đến tiên ma yêu giới, việc gì không chắc chắn thì tốt nhất đừng làm.” Man Càn không trả lời câu hỏi mà nhắc nhở Tần Vũ.
“Ý gì?” Tần Vũ hỏi lại.
“Thanh Vân Lộ cực kỳ nguy hiểm, ngươi cũng dám vào, có thể thấy ngươi gan lớn, nhưng cũng có phần lỗ mãng.” Man Càn nghiêm túc nói: “Tiên ma yêu giới cao thủ vô số, rộng lớn hơn hành tinh của ngươi cả ngàn tỉ lần.Rất nhiều việc ngươi không thể tưởng tượng được.Nếu ngươi cứ lỗ mãng như vậy, lần đầu có thể giữ được mạng, nhưng may mắn chỉ được một hai lần.Đến lần thứ ba, thứ tư thì sao? Ngươi không thể may mắn mãi được, chỉ cần một sai sót là mất mạng như chơi.”
“Cho nên khi đến tiên ma yêu giới, không thể quá lỗ mãng, gặp chuyện nguy hiểm phải chắc chắn mới làm, biết chưa?” Man Càn khuyên bảo Tần Vũ như một người anh.
Tần Vũ cảm động, hiểu rằng trong mắt Man Càn, hành động của mình quả thật lỗ mãng.Theo ý Man Càn, ngay cả Minh Thiện chân nhân, Long tộc Duyên Sơn trưởng lão đều bỏ mạng ở Thanh Vân Lộ, Tần Vũ vẫn dám vào, thật là không tự lượng sức, nên lo lắng cho tương lai của Tần Vũ.
“Man Càn đại ca yên tâm, ta sau này quyết không lỗ mãng như vậy nữa.” Tần Vũ không nói ra việc mình có “Kiếm Tiên Khôi Lỗi”.
“Đúng rồi, Man Càn đại ca, việc ta hỏi người vẫn chưa trả lời.Vừa rồi các người liều mạng vì…” Tần Vũ nghi hoặc hỏi.
Man Càn vừa mở miệng trả lời, vừa cười khổ: “Việc này phải nhắc đến ‘Vạn Thú Phổ’.”
“Có phải là quyển trục màu vàng đang lơ lửng trong đại điện?” Tần Vũ đoán.
Man Càn gật đầu: “Đúng, đó chính là Vạn Thú Phổ, Vạn Thú Phổ năm xưa cùng Nghịch Ương tiên đế tung hoành tiên ma yêu giới, là một kiện hạ phẩm thần khí.”
“Hạ phẩm thần khí?” Tần Vũ nghĩ ngợi.
“Tần Vũ, ngươi chắc hẳn chưa từng thấy hạ phẩm thần khí.Ngươi ở Nghịch Ương Cảnh có thể thấy cực phẩm tiên khí vì đây là nơi ở của Nghịch Ương tiên đế.Nếu ở tiên ma yêu giới, kim tiên, yêu vương, ma vương thông thường chỉ có thượng phẩm tiên khí để dùng.Cực phẩm tiên khí chỉ có những kim tiên lợi hại hoặc huyền tiên mới dùng được.”
Tần Vũ cố gắng ghi nhớ những gì Man Càn nói.Hắn không rõ về tiên ma yêu giới, những điều này sẽ hữu ích cho hắn sau này.
“Dù là cực phẩm tiên khí (yêu khí, ma khí), cao thủ tiên ma yêu giới còn có thể luyện chế.Nhưng thần khí thì không thể luyện chế được, dù là hạ phẩm thần khí, uy lực cũng hơn xa cực phẩm tiên khí.Trong hạ phẩm thần khí, công kích thần khí có giá trị thấp hơn phòng ngự thần khí, phòng ngự thần khí lại dưới không gian thần khí và các loại thần khí đặc thù.”
Tần Vũ đã hiểu rõ về độ trân quý của Vạn Thú Phổ.
“Vậy Vạn Thú Phổ có gì lợi hại?” Tần Vũ hỏi tiếp.
Trong lúc Tần Vũ và Man Càn nói chuyện, Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan, Tông Quật khẽ chạm vào cửa điện.Cấm chế ở cửa điện thật kỳ lạ.Lực công kích càng lớn thì phản lực càng mạnh, còn chạm nhẹ thì không sao.Họ không ngừng dò xét xem khi nào cấm chế này mới biến mất.
“Nghịch Ương tiên đế, ngươi thật giỏi đùa giỡn người khác.” Đỗ Trung Quân không còn sức chửi bới.Vừa rồi khẽ đánh ra một quyền, nhưng lại xuyên qua vào trong đại điện.Đỗ Trung Quân giật mình.
Thấy vậy, Hoa Nhan, Tông Quật, Ngao Phụng, Phương Điền đều chấn động.Man Càn đang nói chuyện với Tần Vũ cũng chú ý đến, lời nói đều như gió thoảng.
Ầm! Không khí rung chuyển dữ dội, bảy cao thủ dùng tốc độ cao nhất lao về phía đại điện.
Chỉ có Tần Vũ vẫn đứng bên ngoài điện theo dõi.Bảy cao thủ thật quái dị, từ bên ngoài lao vào với tốc độ nhanh đến mức không thấy người đâu, nhưng sau khi vào đại điện, cả bảy như bị núi đè lên, tốc độ giảm đi rất nhiều.
Trọng lực cấm chế, ở tiên giới không có nhiều người dùng loại cấm chế này, nhưng Nghịch Ương tiên đế rất giỏi về trọng lực cấm chế.Tất nhiên…việc này còn liên quan đến hai người bạn của y là Hắc Diễm Quân và Bạch Huyền Quân.
“Quả là nặng.” Đỗ Trung Quân nghiến răng chửi rủa, nhưng vẫn cố tiến về phía trung tâm đại điện.
Tuy tốc độ của bảy cao thủ giảm đi rất nhiều, nhưng tốc độ ban đầu của họ đã quá nhanh, dù giảm đi vẫn nhanh như gió.Hơn nữa diện tích đại điện không lớn, chỉ mất vài giây, bảy cao thủ đã tiếp cận quyển trục màu vàng ở trung tâm.
“Cút!!!” Hoa Nhan hét lên, đồng thời trong tay xuất hiện ba lá bùa màu tím – Bách Tê Lôi Ấn Phù.Ba lá bùa được bao phủ bởi điện quang, bay về phía ba người – Tông Quật, Man Càn và Đỗ Trung Quân.Đây là ba người đi đầu, ba lá bùa nát tan khi tiếp cận ba người, rồi sấm sét đánh xuống.
Tông Quật giận dữ, nhưng không dám để sấm sét đánh trúng, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh chiến đao hiệp trường màu đen.Chính là vũ khí Lan thúc để lại cho hắn.Truyền yêu nguyên lực vào chiến đao, trực tiếp chém về phía sấm sét.
Còn Man Càn làm sao đối phó với Bách Tê Lôi Ấn Phù?
“Hống~~~” Man Càn cực nộ, trên thân xuất hiện một bộ chiến giáp màu tím lấp lánh, kèm theo tiếng trâu rống, gương mặt Man Càn biến thành đầu trâu, hai con ngươi màu tím tỏa ra khí thế kinh người.Đồng thời trên người Man Càn quang mang càng sáng chói hơn.
“Man Càn quả là mạnh, trực tiếp dùng chiến giáp đỡ Bách Tê Lôi Ấn Phù.” Tần Vũ tán thưởng.
Man Càn bình thường đã mạnh, biến thân nửa người càng mạnh hơn, nên mới dám dùng cực phẩm chiến giáp chống đỡ Bách Tê Lôi Ấn Phù.Nhưng ngay khi Man Càn muốn ra tay đoạt lấy.
“Man Càn, đừng hòng!” Thanh âm vang lên, một điểm huyết hồng sắc quang mang từ tay Đỗ Trung Quân bắn về phía Man Càn, đồng thời xung quanh cơ thể Đỗ Trung Quân cũng được bao bọc bởi huyết hồng sắc quang mang tương tự.
“Huyết Tích Tử?” Man Càn không tiến lên nữa mà quay sang kháng cự Huyết Tích Tử.
Huyết Tích Tử là một loại linh quả của ma giới, sinh trưởng ở Huyết Tinh Chi Địa, ẩn chứa năng lượng lớn của Huyết Ma Ma Đạo.Thứ nhất có thể hấp thu để tu luyện, thứ hai có thể dùng phương pháp đặc thù dẫn xuất năng lượng thành vũ khí công kích.
Đỗ Trung Quân đã dùng Huyết Tích Tử để tấn công.
……
Tần Vũ nhìn đến hoa cả mắt.
“Vì Vạn Thú Phổ, mỗi người đều giở hết bản lĩnh.Quả là sứ giả từ thượng giới, thủ đoạn phi thường.” Tần Vũ mắt sáng rực, mỗi cao thủ tranh đoạt, không muốn người khác lấy được Vạn Thú Phổ.
Bỗng nhiên…một đạo khí tức cường hãn từ người Phương Điền truyền đến.Một luồng kim sắc quang mang bao trùm lấy Phương Điền, cơ thể y phát ra khí tức khủng bố không ngừng tăng lên, chỉ một lát, dù là Tông Quật hay Man Càn đều ngừng chiến.Không hẹn mà cùng, tất cả chuẩn bị liên thủ đối phó Phương Điền.
“Phương Điền, chẳng lẽ ngươi dám trái lệnh Long Hoàng không được tranh đoạt những bảo vật khác, chỉ vì Vạn Thú Phổ mà ngươi muốn tiêu hao năng lượng của Chân Long Chi Linh ư?” Ngao Phụng phẫn nộ nói.
Chân Long Chi Linh là do Ngao Phụng từ yêu giới đưa cho Phương Điền, đây là quyết định của Long Hoàng.Nhưng lúc này, Phương Điền đã dùng Chân Long Chi Linh.
“Việc của ta, ngươi không cần quản, sau khi ta tới yêu giới Long tộc, tự nhiên sẽ giải thích với Long Hoàng.” Khí thế trên người Phương Điền đạt tới mức kinh nhân, Phương Điền nhìn mọi người: “Vạn Thú Phổ là của ta, ngăn cản ta là chết.”
Bên ngoài cửa điện, Tần Vũ mắt lấp lánh: “Khí thế thật mạnh, xem ra so với cửu cấp kim tiên Kiếm Tiên Khôi Lỗi cũng không xa.”
“Phương Điền, đừng nằm mơ nữa.” Thanh âm trầm thấp của Man Càn vang lên.
Bỗng nhiên, Khoan Bối Đại Khảm Đao trên tay Man Càn biến mất, thay vào đó là một thanh lang nha bổng cực lớn xung quanh phát ra hắc sắc hào quang xuất hiện trên tay y, khí thế của Man Càn cũng tăng lên nhanh chóng.
Hoa Nhan và Đỗ Trung Quân trợn trừng: “Tất cả đều không muốn tranh đoạt bảo bối tối hậu nữa hay sao? Chỉ vì Vạn Thú Phổ mà dốc hết sức lực?”
