Đang phát: Chương 295
Trên đường về, Phương Bình gạt phăng những lời lão chuyên gia nói ra khỏi đầu.
“Đợi mình thành Tông sư, có cơ hội tìm hiểu sau cũng chưa muộn.Giờ biết mấy cái này cũng vô dụng.”
“Trời sập thì đã có các Tông sư chống.”
***
Ở Võ đạo xã.
Tần Phượng Thanh gác chân lên ghế, sai Trần Vân Hi: “Đi rót cho tôi cốc trà, trà nguội nhé!”
“Mà này, sao Phương Bình lại tìm cái cô nàng ngờ nghệch về làm chủ nhiệm văn phòng thế? Tôi nhớ Chu Nghiên làm việc nhanh nhẹn lắm mà…”
Hôm nay Trần Vân Hi không tham gia buổi học.Giờ nghe Tần Phượng Thanh chê bai mình, mặt cô đỏ bừng, lóng ngóng thu dọn chén trà, không dám cãi lại.
Phương Bình vừa vào đã nghe thấy, cười nói: “Vân Hi, ông nội cháu đang tìm cháu đấy, nghe nói Tông sư có thể nghe được cả tiếng kiến bò cách mấy trăm mét cơ mà…”
Tần Phượng Thanh tái mặt, gượng gạo: “Dọa tôi à?”
Phương Bình vờ như mới thấy hắn, ngạc nhiên: “Gì cơ?”
“Cậu…Cậu bảo Trần hiệu trưởng đến, cố tình hù tôi?”
“Tật xấu!”
Phương Bình tức giận nói: “Tôi hù dọa cậu làm gì? Vân Hi, cháu ra ngoài đi, tiếp đãi ông cho chu đáo.”
Trần Vân Hi tin thật, vội nói: “Vậy cháu đi trước đây, thật là, ông đến sao không báo cho cháu sớm.” Nói xong, Trần Vân Hi hấp tấp đi ra.
Phương Bình nghĩ ngợi rồi dặn: “Sau này đừng nói Tần Phượng Thanh sai khiến cháu, ai bảo cháu là bình hoa cũng đừng để bụng.Nhà hắn có cái bình hoa nào tam phẩm thực lực không? Dù sao cậu ta cũng là phó xã trưởng Võ đạo xã, ông cháu lại là hiệu trưởng Kinh Nam, làm to chuyện lên cũng chẳng hay ho gì.”
Trần Vân Hi vội gật đầu: “Cháu biết rồi ạ.”
“Nếu Trần hiệu trưởng mà nghe thấy thì cháu khuyên ông ấy đừng để bụng nhé.Tần Phượng Thanh nó mồm miệng thế thôi, dù sao Tông sư cũng nên giữ phong độ, không được thì ra khỏi Ma Võ mà đánh nhau, trong trường thì không được đâu đấy.”
Trần Vân Hi sốt ruột gật đầu lia lịa: “Vậy cháu đi trước đây, nhất định không để ông vào Võ đạo xã đâu ạ!” Nói rồi, Trần Vân Hi ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.
Tần Phượng Thanh muốn nói lại thôi, chợt nói: “Vân Hi này, vừa nãy anh chỉ đùa thôi mà, anh chỉ muốn khích lệ em thôi, em làm tốt lắm…”
Trần Vân Hi không đáp, đã khuất bóng ngoài cửa.
Tần Phượng Thanh như ngồi trên đống lửa, ho khan một tiếng: “Phương Bình, cậu biết tôi mà, tôi chỉ là miệng độc thôi, bụng dạ tôi tốt, tôi cũng chỉ muốn tốt cho Trần Vân Hi thôi mà…”
Phương Bình diễn sâu, lúc Trần Vân Hi đi ra ngoài còn không thèm cản, làm Tần Phượng Thanh bán tín bán nghi, liệu Trần Tông sư có thật đến rồi không?
Vừa nghĩ đến việc mình vừa chê người ta là bình hoa…
Rồi lại nghĩ đến việc Trần gia là “nữ tam đại”…
Mặt Tần Phượng Thanh có chút trắng bệch.Bắt nạt cháu trai Trần gia thì không sao, chứ bắt nạt cháu gái thì to chuyện!
Không khéo, ra khỏi Ma Võ thật sự bị Tông sư đánh cho một trận!
Bị đánh thì hắn không sợ.
Chỉ sợ bị đánh thường xuyên thôi!
“Cái miệng hại cái thân!”
Tần Phượng Thanh thầm rủa một câu.Rảnh rỗi sinh nông nổi, không đi chọc ai lại đi gây sự với Trần Vân Hi làm gì.
Phương Bình cười khẩy: “Sư huynh nói gì thế, không có gì đâu mà, Trần hiệu trưởng tốt tính, sẽ không để bụng mấy chuyện này đâu.Thôi được rồi, vào chủ đề chính đi, lần này kéo tài trợ thế nào rồi?”
Tần Phượng Thanh còn tâm trí đâu mà bàn chuyện này.Tạ Lỗi nãy giờ vẫn đứng như trời trồng, hừ một tiếng: “Đồ ngốc!”
Lời vừa ra khỏi miệng, Tần Phượng Thanh và Phương Bình đều liếc hắn bằng ánh mắt hình viên đạn.
Thằng nhãi ranh, mày chửi ai đấy?
Tạ Lỗi sắc mặt khó coi, im bặt, lão tử không nói là chửi ai hết!
Tần Phượng Thanh cũng ngờ vực, chưa kịp hỏi thì ngoài cửa, Trần Vân Hi đã vọng vào: “Phương Bình, ông nội cháu không đến ạ!”
“Lão tử chơi chết cậu!”
Tần Phượng Thanh nổi giận!
Vừa định xông lên chém Phương Bình thì Phương Bình đã quát: “Tần Phượng Thanh, cậu có tiền đền không đấy? Đánh hỏng đồ đạc là mấy chục triệu đấy, cậu chắc muốn động tay động chân không đấy? Cậu chủ động gây sự, cậu đền hết!”
Nghe vậy, Tần Phượng Thanh khựng lại.
“Phương Bình, cậu được lắm!”
Tần Phượng Thanh hừ một tiếng, lườm hắn: “Đợi đấy, chúng ta chưa xong đâu!”
“Vớ vẩn, chắc chắn là chưa xong rồi, cậu nợ tôi mấy chục triệu, liệu liệu mà trả đi, không thì năm tư này của cậu cứ đợi đấy mà xem tôi trừng trị cậu!”
“Khinh người quá đáng!”
Tần Phượng Thanh nổi trận lôi đình.Ở Ma Võ này, từ trước đến nay chỉ có lão tử bắt nạt người khác, giờ lại bị người ta bắt nạt, quá đáng thật!
Nhớ lại Trương Ngữ năm xưa, bị mình nắn cho tròn cho méo.Thằng nhãi Phương Bình này quá hống hách, trắng trợn muốn gây khó dễ cho mình.
Hai người trừng nhau tóe lửa.Tạ Lỗi trong lòng thầm rủa lần nữa: “Hai thằng ngốc!”
Không muốn phí thời gian với bọn họ, Tạ Lỗi nói thẳng: “Lần này tôi chạy 27 chỗ, tổng cộng quyên được 460 triệu…”
Phương Bình chưa đợi hắn nói xong đã quát: “Cậu ngốc à?”
“4 nhà Tông sư mở tập đoàn lớn, 23 nhà trung phẩm võ giả mở tập đoàn, cậu bảo cậu quyên được 460 triệu?”
Tạ Lỗi nghiến răng nghiến lợi, giận dữ: “Cậu bảo Tông sư không dưới 50 triệu, trung phẩm 10 triệu, tôi làm được rồi đấy, Phương Bình, cậu đừng quá đáng!”
“Tôi bảo đấy là tiêu chuẩn thấp nhất, cậu lại bám theo tiêu chuẩn thấp nhất à? Tôi cho các cậu chọn toàn là doanh nghiệp làm ăn phát đạt, sinh viên tốt nghiệp Ma Võ bao nhiêu, tôi đưa ra mấy cái tên, con cái người ta mua cái xe cũng vài trăm triệu.Các cậu ngốc à? Trừ phi sau này con cháu nhà họ đừng học ở Ma Võ, bằng không, mấy đồng bạc lẻ này nhét kẽ răng à? À mà, trong đó có mấy đứa con cháu đang học ở Ma Võ đấy, sau này cậu đưa danh sách và số tiền quyên góp cho tôi.Bỏ ra ít tiền mà vẫn muốn hưởng thụ đặc quyền, tam phẩm cũng phải đưa xuống địa quật!”
Sắc mặt Tạ Lỗi co giật, trầm giọng: “Cậu làm thế, đắc tội hết người ta đấy!”
“Sợ cái gì!”
Phương Bình khinh khỉnh: “Tôi có phải tư túi riêng đâu.Năm nay Ma Võ bao nhiêu giảng viên và sinh viên hy sinh, con cháu người ta còn sống sờ sờ ra đấy, trong lòng không có số à? Mấy nhiệm vụ nguy hiểm, nể mặt mũi người ta không cho con cháu người ta đi! Thật sự coi Ma Võ là nhà, coi nhân loại là đồng bào, có chút tình cảm thì nên móc hầu bao ra chứ.Em gái tôi mà học ở Ma Võ ấy à, nói khó nghe chứ tôi có keo kiệt đến mấy, người Ma Võ đến tận cửa, tôi cũng phải bỏ ra chút máu.Mấy chục triệu tính là gì? Có bản lĩnh thì cho con cháu về nhà hết đi, đừng đến Ma Võ nữa, không thì sau này xếp nhiệm vụ thì mấy đứa này lên đầu hết! Dựa vào cái gì mà bọn nó có đặc quyền! Kể cả Trần Vân Hi nữa, lát tôi nói chuyện với Trần hiệu trưởng, không tài trợ một hai ức thì tôi tống Trần Vân Hi xuống lò xay thịt ngay! Lò xay thịt có thể xay người khác, cũng có thể xay con cháu nhà bọn họ!”
Phương Bình mắng một tràng, mọi người im thin thít.
Trần Vân Hi đứng ở cửa cắn môi, không dám hó hé.
Phương Bình cũng chẳng để ý, hừ một tiếng, nhìn Tần Phượng Thanh: “Bên cậu được bao nhiêu?”
“500 triệu.”
“Rác rưởi!”
Tần Phượng Thanh tức giận: “Cậu nói thì dễ, người ta không cho thì cậu định cướp chắc?”
“Một tí đầu óc cũng không có, mấy tên đi theo cậu cũng là đồ ngốc, còn sinh viên thương mại ưu tú nhất trường văn học, ngốc một lũ!”
Phương Bình chửi ầm lên.Hai bên cộng lại, chưa được 1 tỷ.
Mà đây là số tiền quyên góp được của mấy vị Tông sư và gần trăm vị trung phẩm võ giả đấy.
Lần này hắn không thèm giữ thể diện, gần như ép buộc, kết quả chỉ được có thế này, thật sự tưởng Ma Võ thiếu 1 tỷ 800 triệu này chắc?
Thở dài một hơi, Phương Bình nói: “Đưa danh sách đây!”
Tần Phượng Thanh và Tạ Lỗi mỗi người lấy ra một tờ danh sách.Phương Bình liếc qua, cầm điện thoại lên bấm số.
“Trương sư huynh ạ, khỏe không anh?”
“…”
“Em là Phương Bình bên Ma Võ đây ạ, xin lỗi đã làm phiền anh.Hôm nay Tạ xã trưởng báo về, bảo anh hào phóng giúp đỡ trường mình 12 triệu, em cảm ơn anh nhiều lắm! Thật sự cảm ơn anh, em thay mặt toàn thể sinh viên và giảng viên Ma Võ cảm ơn anh ạ.”
“…”
“À vâng, để tỏ lòng biết ơn của trường, trường quyết định từ nay về sau sẽ không nhập khẩu nguyên liệu gia công cho xưởng công binh của trường bên chỗ anh nữa, dù sao anh cũng kinh doanh thua lỗ suốt, trường em cũng áy náy lắm…”
“…”
Mấy người trợn mắt há mồm nhìn Phương Bình tươi cười từ chối: “50 triệu nhiều quá, không cần đâu ạ, Trương sư huynh khách sáo quá.”
“Vậy được ạ, em thay mặt trường cảm ơn sư huynh đã ủng hộ ạ.”
“…”
Cúp điện thoại, Phương Bình liếc Tạ Lỗi, Tạ Lỗi ỉu xìu: “50 triệu?”
“Đúng, ngoài định mức thêm 50 triệu!”
“Trương sư huynh…Anh ấy không có con cái học ở trường mình.”
“Xưởng công binh của trường mình phần lớn nguyên liệu đều nhập từ chỗ anh ấy.”
“Nhưng em điều tra rồi, anh ấy thật sự không kiếm được đồng nào đâu, năm nào cũng cung cấp cho trường với giá gốc, nếu không trường mình cũng không chọn chỗ anh ấy mua…”
Phương Bình tức giận: “Ai bảo với cậu là anh ấy kiếm tiền từ trường mình? Quan trọng là anh ấy dựa vào danh tiếng của Ma Võ và thân phận sinh viên tốt nghiệp Ma Võ, thêm vào việc cung cấp nguyên liệu cho Ma Võ nên cũng dính líu đến công ty chế tạo vũ khí, năm nào cũng kiếm được ít nhất mấy trăm triệu.Bao nhiêu năm nay anh ấy kiếm được bao nhiêu? Đều là Ma Võ cho anh ấy cả! Các cậu thật sự cho rằng tôi tùy tiện đưa danh sách cho các cậu, để các cậu đến cửa là đòi được tiền à? Mấy sư huynh sư tỷ bên quân đội, mấy sư huynh sư tỷ không dựa vào Ma Võ mà phát tài, tôi có bảo các cậu đi đòi đâu? Bây giờ tôi tìm toàn là những đơn vị có liên quan! Kể cả mấy vị Tông sư kia nữa, các cậu tưởng làm sao mà họ thành Tông sư? Lão hiệu trưởng ngày xưa dạy dỗ như con đẻ, bây giờ cứ theo tôi mà làm! Đừng có đi tìm từng người, cứ loan tin vụ của họ Trương lên, thêm 100 triệu tiền quyên góp, ghi lại rõ ràng vào, xem mấy người kia còn mặt mũi nào nữa! Ai mà không chịu thêm tiền thì ghi vào danh sách, đừng tưởng tốt nghiệp rồi là không liên quan đến Ma Võ nữa! Mấy năm nay các giảng viên Ma Võ lơ là, lão hiệu trưởng thì hay niệm tình, cái gì cũng mắt nhắm mắt mở, mấy người này dựa vào danh tiếng của Ma Võ mới kiếm được tiền, phát tài làm giàu, kết quả năm nay Ma Võ bao nhiêu giảng viên và sinh viên hy sinh mà có mấy ai nghĩ đến việc báo đáp trường đâu!”
Phương Bình mắng một hồi, rồi nói: “Ngoài ra, bảo với mấy hộ có quan hệ kia là Ma Võ chuẩn bị thu hồi hết sản nghiệp của trường đấy!”
Sản nghiệp của Ma Võ thực ra rất nhiều.
Công ty đan dược và công ty vũ khí có cổ phần, thực chất là một nguồn tài chính khổng lồ.
Nhưng Ma Võ chỉ tham gia chia hoa hồng chứ không tham gia quản lý thực tế, còn một số sinh viên Ma Võ thì tranh thủ cơ hội vơ vét chút lợi lộc, ví dụ như con đường làm đại lý cho công ty đan dược.
Công ty sản xuất đan dược và công ty chế tạo vũ khí ngoài việc thành lập các cửa hàng trực thuộc ở một số thành phố lớn thì còn lại đều là đại lý.
Đất nước rộng lớn thế này, bây giờ cả nước đều hướng tới võ đạo, đặc biệt là nhu cầu về đan dược ngày càng lớn.
Dính đến những chuyện làm ăn này thì không có chuyện không kiếm được bộn tiền.
Ngoài ra, một số võ quán treo biển Ma Võ thực ra không có quyền dùng danh nghĩa Ma Võ đi dọa người, nhưng nể tình là sinh viên tốt nghiệp của trường nên trường cũng không truy cứu.
“Ma Võ là biển chữ vàng của Hoa Quốc, sao có thể tùy tiện để người khác sử dụng tấm biển này được, tôi mở công ty còn không dám dùng, họ dùng thì được, tình nghĩa cũng không nhớ, vậy thì đừng trách tôi không khách khí!”
Theo dự tính của Phương Bình, lần này quyên góp tiền, mặt mũi cũng không cần, không được 3 tỷ thì thôi khỏi nói.
Kết quả thực tế khác quá xa, khiến hắn rất tức tối.
Võ giả mở công ty, đặc biệt là võ giả danh giáo mở công ty, hiếm khi không kiếm được bộn tiền.
Trong 60 năm qua, Ma Đô vốn đã có bầu không khí thương mại hóa cực kỳ nồng nặc, sinh viên tốt nghiệp Ma Võ theo thương là nhiều nhất.
Những người này ít nhiều đều dính dáng đến Ma Võ.
Tần Phượng Thanh và Tạ Lỗi nhìn nhau, Tần Phượng Thanh hơi nhíu mày: “Cậu…”
“Gọi xã trưởng!”
Tần Phượng Thanh liếc xéo, không nói gì: “Không nói cái này vội, cậu nhất định phải thu hồi sản nghiệp của trường à? Chuyện này dây dưa rất lớn, tôi không quan tâm mấy chuyện này lắm nhưng cũng biết là giờ nó đã hình thành một liên minh lợi ích khổng lồ.Cậu làm thế không chỉ đụng chạm đến sinh viên tốt nghiệp mà ngay cả một số người trong trường cũng chưa chắc đã ủng hộ cậu!”
“Sợ gì? Ma Võ thiếu tiền à? Thực ra không thiếu!”
Phương Bình lắc đầu: “Ma Võ thực ra có rất nhiều tiền, đừng thấy hàng năm chúng ta tiêu hao lớn nhưng chúng ta cũng sản sinh ra lợi ích, chính phủ cũng rót vốn, công ty đan dược và công ty vũ khí cũng chia hoa hồng, lợi nhuận của hai công ty này cao thế nào các cậu biết không? Hai công ty lớn này, đặc biệt là công ty đan dược, nguồn tài liệu của họ là từ võ giả mà ra đấy.Võ giả xuống địa quật kiếm được tài liệu, cuối cùng đều về tay họ, giá họ thu mua chỉ bằng 20% giá bán ra thôi.Còn lại, trừ thuế má ra thì đều là lợi nhuận! Vì sao võ giả lại nghèo thế? Tiền đi đâu hết rồi? Võ giả kiếm tiền giỏi như vậy, hơi tí là mấy trăm triệu, vì sao xã hội không xảy ra khủng hoảng tài chính và lạm phát? Bởi vì tiền cuối cùng vẫn chảy vào công ty đan dược và công ty vũ khí.Bản thân võ giả, trừ kinh doanh xí nghiệp ra thì còn lại rất ít tiền.Cậu Tần Phượng Thanh có tiền không? Cậu Tạ Lỗi có tiền không? Tiền đâu? Các cậu bảo để tu luyện, mua đan dược và vũ khí, nhưng những đan dược và vũ khí này thực ra đều do chính các cậu cung cấp nguyên liệu, hơn nữa còn là cung cấp mấy lần mới đổi lấy tài nguyên tu luyện.”
Phương Bình nói xong ho khẽ một tiếng: “Đề tài hơi đi xa rồi.Tóm lại, nhất nhị phẩm võ giả có lẽ còn cần trường phụ cấp, tam tứ phẩm võ giả thực ra đều dựa vào tự mình kiếm tài nguyên, cái gọi là phụ cấp của trường cũng chỉ là ý tốt thôi, chứ tình hình thực tế là dù có phụ cấp thì chúng ta vẫn thiệt.Mà chúng ta có cổ phần ở hai công ty lớn kia, đáng lẽ không phải lo tiền bạc thì lại phải lo lắng, vì sao? Vì chúng ta không thể lợi dụng hợp lý và cũng không biết tự tranh thủ quyền lợi cho mình.Đương nhiên, Ma Võ nhiều thiên tài như vậy, lẽ nào không ai nghĩ đến? Đương nhiên là có! Nhưng những người này lại lợi dụng sơ hở của trường, ôm tiền vào túi riêng.Bây giờ tôi muốn làm là thu hồi lại những gì thuộc về Ma Võ.Mấy vị Tông sư không quản, trung hạ phẩm võ giả dám nghi ngờ thử xem! Thật sự tưởng không ai trị được họ chắc? Ma Võ vẫn còn ba vị Đại Tông sư đấy!”
Tần Phượng Thanh sâu xa: “Ba vị Đại Tông sư, nếu có người cũng tham gia thì sao?”
Phương Bình bình tĩnh: “Tham gia thì sao, thu về cho trường, họ còn thu được nhiều hơn.Không muốn thì tìm người đồng ý hợp tác.Ai không muốn thì tôi triệu tập học viên cũ trở về, hơn mười vị Tông sư ở bên ngoài chấp chưởng Ma Võ, mà còn là chấp chưởng Ma Võ thu hồi tất cả quyền lợi nữa, cậu bảo có ai không đồng ý không? Sẽ có, chắc chắn là có! Bát phẩm Kim thân cường giả cũng đâu phải không có.”
Ánh mắt Tần Phượng Thanh trở nên sâu thẳm, khẽ nói: “Tông sư, thu thập một vị tứ phẩm cũng không khó.”
“Hiện tại mới chỉ là suy đoán của cậu, chưa nói có hay không, dù có thì tôi cũng không tin cả ba người đều tham gia.”
Nói xong, Phương Bình đột nhiên đổi chủ đề, vội ho một tiếng: “Đương nhiên, chuyện này không vội, cứ đợi tôi lên lục phẩm đỉnh phong hoặc Tông sư rồi tôi nhất định phải làm! Tất cả quyền lợi đều phải thu hồi lại! Còn những lời vừa nói vừa rồi, ra khỏi phòng làm việc này là tôi không thừa nhận đâu đấy.Ai muốn mật báo cứ việc, tôi báo với đạo sư của tôi rồi, nếu tôi mà có chuyện gì thì là do hai người các cậu làm ra, tôi mà có mệnh hệ gì thì các cậu cũng phải chôn cùng.”
Tạ Lỗi hừ một tiếng, Tần Phượng Thanh im lặng: “Chuyện này liên quan gì đến tôi? Với lại Lữ lão sư bản thân cũng là người đã hưởng lợi rồi, đừng quên cô ấy còn có hoa hồng riêng ở công ty đan dược đấy.”
“Đồ ngốc, chính vì có hoa hồng riêng nên mới không dính líu, tôi tra rồi, cổ phần của đạo sư tôi là do cha cô ấy để lại.Ngày xưa cha cô ấy là một trong những người tiên phong trong việc thương mại hóa ngành đan dược và vũ khí của Hoa Quốc.Cũng là một trong những Tông sư ủng hộ việc thu hồi quốc hữu nhất, nên mới có mấy phần hoa hồng này.Hơn nữa chỉ là chia hoa hồng, lão gia vừa đi…Thì hết rồi.Chuyện này không giống như cổ phần của Ma Võ.”
Phương Bình nói xong, khoát tay: “Thôi được rồi, không bàn chuyện này nữa, chuyện này giờ còn sớm, nhưng các cậu cứ nhìn mà xem, không bao lâu nữa Ma Võ sẽ là Võ Đại giàu nhất và mạnh nhất, Kinh Võ cũng không sánh bằng đâu.Tình hình của Kinh Võ còn phức tạp hơn chúng ta, không có người mạnh mẽ đứng ra thay đổi thì Kinh Võ cứ thế xuống dốc thôi.Ngoài ra, tôi đang nghĩ, nếu tình hình cho phép thì Ma Võ nên mở một trạm thu hồi ở Hi Vọng thành.Sau này thầy trò Ma Võ có thu hoạch gì ở địa quật thì đều nộp về cho Ma Võ…”
“Cậu đang tìm đường chết đấy!”
Tần Phượng Thanh bắt đầu xả: “Đúng là tự tìm đường chết, cậu làm thế thì công ty đan dược và công ty chế tạo vũ khí, kể cả công ty năng lượng nữa, ba tập đoàn lớn này có thể xé xác cậu ra đấy!”
Cổ phần của Ma Võ ở những công ty này từ đâu mà ra?
Chính là từ chỗ thầy trò Ma Võ thực lực mạnh mẽ, không ngừng cung cấp nguồn nguyên liệu cho bọn họ.
Phương Bình làm thế là động đến điểm mấu chốt của bọn họ.
Thật sự nghĩ cường giả không giết người thường chắc?
Phương Bình cười: “Không phải là toàn bộ, nhưng tôi muốn mở rộng quy mô sản xuất đan dược nội bộ Ma Võ, ít nhất là phải tự cung tự cấp được.”
Ma Võ hiện giờ không làm được điều đó.
Một phần đan dược và vũ khí phải nhập từ hai công ty lớn.
“Không khả thi đâu.”
“Cứ thử xem, cò kè mặc cả, dù sao tôi cũng không ra mặt, lát nữa đi tìm hiệu trưởng đứng ra, dù sao cũng là bát phẩm Kim thân cường giả, chuyện nhỏ này mà làm không xong thì còn chấp chưởng Ma Võ làm gì.Lát nữa công khai chuyện này, ép hiệu trưởng phải làm.”
“Cậu sẽ bị Ngô hiệu trưởng chém chết đấy!”
“Không sợ.” Phương Bình không để bụng, nghiêng đầu nhìn Trần Vân Hi: “Vân Hi, lát nữa cháu thương lượng với ông nội xem, liệu có được không nếu chú sang Kinh Nam làm xã trưởng Võ đạo xã? Chú mà sang thì Kinh Nam Võ Đại ba năm đuổi kịp Ma Võ, năm năm vượt mặt Ma Võ…”
Mặt Trần Vân Hi đỏ bừng, những lời này…Sao chú có thể nói ra miệng được chứ?
Phương Bình nói cứ như đùa, trước khi đi còn lầu bầu: “Ma Võ lắm tệ nạn, không cải cách sao được! Ai cũng thấy nhưng không ai nhúc nhích, tôi nhất định phải ăn con cua này!”
Không còn cách nào khác, lợi ích của đám người kia quá lớn!
Thời đại này, muốn sống tốt thì phải đá đi một đám người đã có lợi ích, bằng không người trẻ tuổi lấy đâu ra cơ hội.
Hôm nay nói nhiều như vậy cũng là để khơi gợi hứng thú của đám Tần Phượng Thanh.
Vài năm nữa, mọi người thành Tông sư hết thì thế giới này là của bọn họ.
Còn về nguy cơ địa quật, mạnh thì mới có tư cách bàn cách giải quyết, kẻ yếu có tư cách gì mà bận tâm.
***
Phương Bình vừa đi, trong phòng làm việc, Tần Phượng Thanh và Tạ Lỗi rơi vào tĩnh mịch.
Phương Bình làm xã trưởng khác hoàn toàn so với Trương Ngữ.
Chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào, làm như vậy, thắng thì kiếm bộn, thua thì thê thảm.
Hai người liếc nhau, không nói gì, rồi đứng dậy lặng lẽ rời đi.
