Chương 292 Quang Nghê Thường (1)

🎧 Đang phát: Chương 292

Mãi đến lúc này, người ta mới chú ý đến hai huynh muội Tiếu Hồng Trần.Thật thê thảm! Tiếu Hồng Trần thì khỏi nói, ngay cả Mộng Hồng Trần cũng mũi miệng be bét máu.Cả hai đã tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng trong ánh mắt ngoài sợ hãi tột độ ra, chẳng còn gì khác.
Tiếu Hồng Trần bỗng thét lên một tiếng đau đớn, cả người nện thẳng xuống đất, trước khi ngất lịm, ánh mắt vẫn còn vẻ si dại.Mộng Hồng Trần cũng không khá hơn, ánh mắt nàng tràn ngập vẻ kinh hoàng.Nàng không thể tin được, dung nhan khuynh quốc khuynh thành kia lại là hóa thân của một Vũ Hồn dung hợp kỹ!
Hư ảnh mỹ nữ tuyệt sắc từ trên trời giáng xuống, lơ lửng trước mặt Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần, đôi mắt vàng kim lạnh lùng như băng.Lúc này, Mộng Hồng Trần mới thấy rõ ký hiệu tam xoa kích nhỏ xíu trên trán cô gái.Ký hiệu ấy chỉ dài chừng một tấc, thoáng hiện rồi biến mất khi cô gái đáp xuống, nhưng không thể che giấu khí chất cao quý, uy nghiêm.
“Tạm biệt.”
Đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, đôi cánh sau lưng vung lên, một tầng ánh sáng lam bao phủ lấy Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần, không hề gây tổn thương, chỉ nhẹ nhàng đưa hai người ra khỏi sàn đấu.Mộng Hồng Trần lúc này cũng chẳng còn sức để giãy giụa.
Tiếu Hồng Trần trọng thương, phần lớn hồn lực của Quyến Luyến Hồng Trần đều đến từ nàng.Hơn nữa, kỹ năng của bọn họ bị Tâm Linh Phong Bạo của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cắt đứt, quay lại cắn trả, gây ra hậu quả khôn lường.Giờ phút này, cả hai đã hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu.
Đôi cánh ba màu tan biến, cô gái xinh đẹp chậm rãi bước đến trung tâm sàn đấu, mặt đất nơi nàng đi qua kết thành một lớp băng sương mỏng.
Dưới khán đài, Vương Ngôn trợn mắt há hốc mồm, lẩm bẩm:
“Chúng ta…chúng ta thắng rồi.Huyền lão, chúng ta thắng rồi phải không? Chúng ta là quán quân, là quán quân!”
Giọng nói từ run rẩy chuyển thành gào thét.Huyền lão bên cạnh cũng không bình tĩnh hơn, gương mặt chằn chịt nếp nhăn dường như bừng bừng sức sống:
“Bọn chúng…rốt cuộc bọn chúng đã làm gì? Vừa rồi đều là Vũ Hồn dung hợp kỹ?”
Vương Ngôn kích động:
“Đúng vậy, đúng vậy! Đệ tử đã nghe bọn chúng nhắc đến những Vũ Hồn dung hợp kỹ này, nhưng hôm nay mới được tận mắt chứng kiến.Nếu đệ tử nhớ không lầm, Hoắc Vũ Hạo gọi kỹ năng kết hợp giữa Băng Bích Hạt và Quang Minh Nữ Thần Điệp là Băng Sương Trong Độc Vũ – Quang Nghê Thường.Đệ tử không ngờ nó lại đẹp đến thế.Nghe nói, đây là kỹ năng duy nhất Vương Đông nắm vai trò chủ đạo.”
“Chúng ta thắng.”
Hư ảnh xinh đẹp lướt đến trước mặt Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự, khẽ nói.Vị trọng tài vẫn còn trong trạng thái đờ đẫn, giây lát sau mới phản ứng lại, giọng khàn đặc:
“Đúng vậy, các ngươi thắng.”
Nói xong, lão loạng choạng suýt ngã, phải mất một lúc mới đứng vững trở lại.
Tâm Linh Phong Bạo không chỉ đơn thuần tấn công tinh thần, mà còn đâm thẳng vào tận cùng Tinh Thần Hải, xáo trộn ký ức, ảnh hưởng trực tiếp đến thần trí.
Hoàng Tân Tự là Phong Hào Đấu La, đã trải qua biết bao sóng gió.Người thân, bạn bè lần lượt ra đi, nỗi đau bị chôn sâu tận đáy lòng.Nay, Tâm Linh Phong Bạo tấn công bất ngờ, ảnh hưởng đến lão thậm chí còn lớn hơn cả huynh muội Tiếu Hồng Trần.
Cô gái xinh đẹp lại hóa thành quầng sáng rực rỡ, tan biến, để lộ hai bóng người ôm chặt lấy nhau.
Sắc mặt cả hai tái nhợt, tựa vào nhau lặng lẽ đứng yên.Hình xăm Băng Bích Đế Hoàng Hạt sau lưng Hoắc Vũ Hạo dần biến mất.Vương Đông đã ngủ say trong lòng hắn, phù văn Tam Xoa Kích màu vàng trên trán thoáng sáng lên rồi tắt ngấm.
Tiếc thay, Hoắc Vũ Hạo không nhìn thấy cảnh ấy.Hắn chống đỡ thân thể Vương Đông, cố không để cả hai ngã xuống.Tiêu hao quá độ khiến hắn dần mất đi cảm giác, mọi thứ xung quanh tối sầm lại.Nhưng trong lòng hắn chỉ có hưng phấn và hạnh phúc.Ý thức cuối cùng chỉ đủ để hắn giữ cho Vương Đông đứng vững, vì bọn họ và học viện Sử Lai Khắc đã chiến thắng trận chung kết.
Tinh Thần Hải của hắn tràn ngập hạnh phúc, tinh thần dường như thăng hoa thêm một lần nữa.Rồi hắn ngất lịm.
Tiếng hoan hô long trời lở đất vang lên, khán giả đỏ mặt tía tai vì hưng phấn.Sự chờ đợi của họ đã được đền đáp xứng đáng.Trận chung kết này không thể dùng hai chữ “phấn khích” để hình dung, mà phải nói là xưa nay hiếm có.
Nhất là Vũ Hồn dung hợp kỹ cuối cùng mà Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đã sử dụng: Băng Sương Trong Độc Vũ – Quang Nghê Thường.Hình ảnh thiếu nữ tuyệt sắc đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người.
Đẹp! Vẻ đẹp không thuộc về thế gian, tựa như Quang Minh nữ thần hạ phàm.
Mỗi người có thể có một nữ thần riêng, nhưng giờ đây, hình mẫu nữ thần trong lòng họ đã hóa thành thiếu nữ tuyệt sắc khiêu vũ giữa bầu trời băng sương.Thậm chí, hình ảnh tuyệt đẹp ấy đã trở thành một tín ngưỡng.Vẻ đẹp, sức mạnh, sự rực rỡ…tất cả hòa quyện vào nhau, làm sao không rung động lòng người?
Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự hít sâu một hơi, áp chế ký ức vừa bị khơi dậy, cao giọng:
“Lượt đấu 2-2-3 kết thúc, học viện Sử Lai Khắc chiến thắng! Cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái giữa các học viện cao cấp cũng kết thúc tại đây.Quán quân là học viện Sử Lai Khắc!”
Tiếng hoan hô lại bùng nổ, quảng trường Tinh La sôi trào.Các đại thần trên đầu thành và hoàng đế cũng không kìm được mà hò hét vang trời.

☀️ 🌙