Đang phát: Chương 292
Lông mày Mạch Đức Lâm nhíu chặt, hắn quát lớn:
– An ninh làm ăn kiểu gì vậy?
– Là do tôi không làm tròn trách nhiệm.Nhưng trên đỉnh núi phía đông bắc vẫn còn một tay súng bắn tỉa.
Viên quân nhân vội vàng nói:
– Đi đường hầm hay lên trực thăng lúc này đều nguy hiểm.Tay súng đó chắc chắn đang chờ thời cơ.
– Vũ khí bình thường của quân đội Liên Bang không thể bắn xa đến vậy.
Anh ta tiếp tục phân tích:
– Tôi đoán hắn dùng khẩu ACWW, ủy viên.Tôi đề nghị chúng ta nên ở yên trong phòng.Quân cứu viện bên ngoài đang tới.Đối phương chỉ có một người, chắc chắn không vào được đây.
– Vậy tại sao hắn có thể vào được khu nhà?
Viên thư ký lập tức phản bác, rồi run rẩy đề nghị với nghị viên:
– Chắc chắn người đó có đồng bọn bên ngoài giúp đỡ.Nghị viên tiên sinh, hay là chúng ta đi thôi.Tay súng kia đã bị lộ, cục Đặc Cần sẽ xử lý hắn.
– Phản ứng của cục Đặc Cần chắc chắn sẽ nhanh thôi.Nhưng người của họ cần thời gian để tới.Vấn đề là đám đặc công đó có làm được gì không?
Viên quân nhân liếc nhìn thư ký rồi nghiêm trang hành lễ với Mạch Đức Lâm:
– Đồng chí nghị viên, hãy tin vào lực lượng và quyết tâm của chúng tôi.Hơn nữa văn phòng còn có phòng an toàn.Nơi đó mới thực sự an toàn.
– Ừ.
Mạch Đức Lâm đồng ý ngay.Anh ta chậm rãi ngồi xuống sô pha, xem buổi lễ nhậm chức trên TV, mệt mỏi nói:
– Cậu chắc chứ?
– Tôi chắc chắn.
Viên quân nhân trầm giọng nói:
– Hắn đang bị bao vây ở cổng vào khu Đông Tam, mọi người đã dồn hết về đó rồi.Dù hắn có là ai cũng chỉ còn đường chết.
Sau đợt bắn đầu tiên, Thi Thanh Hải nhanh chóng ôm khẩu ACWW cùng các thiết bị khác chạy xuống chân núi.
Hắn biết vị trí của mình đã bị lộ, đối phương sẽ truy tìm.Việc xuống núi không phải để thay đổi vị trí bắn mà để thay đổi vai diễn, trở thành trợ thủ cho kẻ điên trong khu nhà.
Hơi thở dồn dập, bước chân nặng nề, Thi Thanh Hải lao về phía trước.
Hắn biết khẩu ACWW không thể quyết định thắng thua.Cũng như con robot MX đời mới không thể quyết định được thắng thua giữa Liên Bang và Đế Quốc.Những đặc công của cục Đặc Cần được huấn luyện để trở thành lá chắn đạn.Chỉ dựa vào một khẩu súng thì làm sao có thể xuyên thủng được bọn họ?
Lúc nãy Thi Thanh Hải đã cầm chân cục Đặc Cần được hai phút, khoét sâu thêm vào sự thiếu tin tưởng giữa văn phòng Mạch Đức Lâm và cục Đặc Cần.
Nhưng gã đội trưởng cục Đặc Cần đã kịp nhận ra sai lầm.Bây giờ bọn chúng nhất định đang tiến vào trong tòa nhà.
Trên thực tế, mọi chuyện diễn ra đúng như Thi Thanh Hải dự đoán.
Cái bóng thần chết không thể ngăn được bước chân của đám đặc công cục Đặc Cần.
Trong thời gian hắn chạy xuống núi, mười mấy tên đặc công đã xông vào Cơ Kim Hội chuẩn bị chặn đường lui của Hứa Nhạc, hơn nữa đám vệ sĩ của công ty bảo an cũng đang bám sát theo cục Đặc Cần.
Một luồng khí lạnh tràn xuống chân núi, tiếng chíu chíu của khẩu Tạp Yến đã dừng hẳn, thay vào đó là tiếng súng dày đặc.Lòng Thi Thanh Hải chùng xuống.
Sau khi đã chọn được vị trí thích hợp, hắn lắp đặt lại khẩu ACWW rồi bắt đầu di chuyển cò súng.Nòng súng khổng lồ không có lửa, chỉ có khói.
Hai vệt khói dài bay thẳng lên tầng 3 Cơ Kim Hội, xuyên qua lớp kính thủy tinh, rơi xuống.
Giờ phút này, hắn bỗng thấy hối hận.Đúng là có chút khó khăn nhưng đáng lẽ nên dùng đạn trái phá thì hơn.
Lối đi tối tăm đầy bụi bặm, bốn phía thỉnh thoảng lại vang lên tiếng súng.ống thông hơi kim loại bị xuyên thủng, đầy những tia sáng trắng xóa.Khung cảnh cực kỳ không chân thực.
Hứa Nhạc kéo theo balo, bò dọc theo đường ống thông hơi.Thiết kế ống thông hơi trong Cơ Kim Hội rất tệ, không cho kẻ đột nhập cơ hội luồn lách.
Mạch Đức Lâm dù là một quân nhân mạnh mẽ nhưng lại rất chú trọng đến vấn đề an toàn.
Máu vẫn liên tục rỉ ra từ vết thương, hòa với tro bụi thành một thứ keo dính bết.Việc này khiến Hứa Nhạc vô cùng khó chịu.
Hít một hơi thật sâu, hắn cố bò thật nhanh, không để ý đến vết thương và tiếng động mình tạo ra có thể làm lộ tung tích.Trên thực tế, hắn vẫn đang lẩn trốn trong khu Đông Tam nhưng không thể thoát khỏi làn súng đạn dày đặc.Hắn vẫn chưa muốn từ bỏ mọi chuyện mà rời khỏi đây.
Thoát ra khỏi ống thông hơi, một cơn đau buốt ập đến khi hắn chạm chân trái xuống đất.Đây là khu uống trà, tạm thời chưa có ai đến.
Hứa Nhạc ngồi dựa vào máy bán café, thở gấp mấy cái, lúc này hắn mới có thời gian quan sát vết thương.
Lúc nãy ở khu Đông Tam, hắn bị phục kích bởi những phần tử vũ trang mạnh mẽ của Mạch Đức Lâm.Ngay sau đó, đám đặc công và khoảng 30 tên vệ sĩ cũng xông vào tòa nhà.Nếu không phải hắn đã kịp thời ném ra 4 quả lựu đạn khói tạo cảnh hỗn loạn thì có lẽ giờ này hắn vẫn chưa thoát được.
Bỏ đi rồi sao? Không phải bên ngoài vẫn đầy những kẻ súng ống đầy mình.Chỉ cần hắn ló đầu ra là sẽ trúng đạn.
Mất một lúc Hứa Nhạc mới loại bỏ được cảm giác đau đớn ở đùi trái.Trên người vẫn còn hai chỗ bị đau.Hắn cúi đầu nhìn.ống quần bên trái đã bị xé toạc.Một mảnh đạn vỡ cứa ngang qua chân hắn, ngay dưới đầu gối.May mà nó không cứa vào đầu gối, nếu không thì hắn đừng hòng đi lại được.
Còn ở bụng, viên đạn hình trùy găm chặt trong lớp áo lót bên trong.Lực tác động quá lớn khiến viên đạn bị biến dạng, ép chặt vào.
Hứa Nhạc khẽ nhăn mặt nhổ viên đạn.Chỗ bị thương đau buốt, không biết xương cốt có bị sao không.Nếu không có chiếc áo chống đạn cứng rắn thì có lẽ giờ này hắn đã chết rồi.
Vừa thoát khỏi tay thần chết, vậy mà sao trong lòng hắn chẳng thấy vui vẻ chút nào.
Hắn hít một hơi thật sâu, điều động tất cả nhiệt lượng trong cơ thể mình.Đặc biệt là ép cho phần cơ chỗ đùi bị thương phải co lại, làm cho vết thương càng thêm đau đớn, máu tuôn ra xối xả.
Nhưng liền ngay sau đó, không hiểu vì lý do gì, vết thương cứ trắng dần trắng dần rồi chẳng thấy máu chảy ra nữa.
Lúc này, bên ngoài bàn trà bỗng truyền đến một tiếng động nhẹ.Hứa Nhạc nắm chặt khẩu Tạp Yến trong tay, cúi đầu lắng nghe.Mặc dù vẫn chưa xác định được có bao nhiêu người nhưng chắc chắn số lượng không ít.
Hứa Nhạc chậm chạp ép người, nhưng không phải trốn phía sau mà là ngồi xổm ngay bên cạnh cửa.
Quả thật không nằm ngoài dự đoán.Ngay sau đó là một loạt đạn dày đặc được bắn ra.Cánh cửa dày với những vân gỗ bị hỏa lực bắn ra vô số lỗ tròn.Vụn gỗ bắn ra chi chít.Vị trí Hứa Nhạc ngồi sát bên dưới, không thể nhìn thấy được qua mấy lỗ đạn.Lúc này hắn chỉ biết im lặng chờ đợi.
Đá hậu một cái, Hứa Nhạc không có thời gian để ý đến tên cầm súng đầu tiên mà lách mình ra phía sau lưng; xả đạn vào hai tên trước mặt rồi nhanh chóng tìm được một khoảng trống ngay bên dưới mấy cái bàn làm việc.
Trong khoảnh khắc hắn vừa ngã mạnh xuống đất thì một loạt đạn mới xả tới tấp vào nơi hắn vừa ẩn mình.Làm vỡ tan mấy thứ đồ trang trí, biến đám búp bê hay đồ thủy tinh mà mấy cô gái bày trên bàn làm việc thành những mảnh vụn nhỏ tung tóe khắp nơi.
Lớp vách ngăn màu lam nhạt dày dặn cũng vỡ vụn trong tích tắc.Những tấm này dù chẳng có quá nhiều tác dụng nhưng dù sao cũng giúp Hứa Nhạc ngăn cản được phần nào.
Tranh thủ khoảng thời gian này Hứa Nhạc lặng lẽ bò qua lửa đạn, lao thẳng về phía cửa sổ.Trong khoảnh khắc lao vào khu nhà lớn, dù đã bỏ lại sau lưng những đắn đo về chuyện sinh tử nhưng khi hòa mình vào tiếng đạn, tiếng kim loại va chạm, hắn mới thực sự ngửi thấy mùi của tử thần.
– Mẹ kiếp.
Hắn không dám ngẩng đầu lên, tiếng đạn vẫn gào rú khắp nơi, biến thành một âm thanh vô cùng đáng sợ.Những mảnh vỡ xung quanh nhắc nhở hắn rằng cơ thể con người không thể kháng cự được trước cái chết mà súng đạn mang tới.
Tâm trạng hắn lạnh băng mà ảm đạm.Thậm chí hắn còn chẳng để ý đến những viên đạn bay xung quanh, một lần nữa lại găm vào chân hắn.
Đúng lúc này thì cánh cửa kính trước mặt vỡ tan rồi hai vật thể kim loại bay vào.Trong tích tác, cả căn phòng bị bao trùm bởi làn khói dày.
Hai quả đạn khói nữa lại vừa được ném vào, sương khói trong phòng càng trở nên dày đặc.Thậm chí ngay cả những thứ sát trước mắt cũng khó lòng nhìn thấy được.
Những tiếng đạn dày đặc trong tích tắc càng trở nên dữ dội hơn rồi thưa thớt dần.Trong văn phòng có kẻ còn tạm thời dừng hẳn tại vị trí cũ, không dám nhúc nhích.
Là đạn khói của quân đội Liên Bang.Lẫn trong đám khói, Hứa Nhạc tranh thủ di chuyển vào vị trí, nấp sau két bảo hiểm.Dựa theo những gì được học, hắn hoàn toàn biết được thứ vừa kéo dài mạng sống của mình ra mấy phút là cái gì.
Hắn biết bên ngoài Cơ Kim Hội đang có người yểm trợ cho mình nhưng không phải thư ký Bạch.Đạn khói chỉ có hiệu quả trong ba phút.
Đám nhân viên an ninh trong tòa nhà chắc chắn cũng hiểu rõ điều này nên chẳng ai di chuyển lên phía trước mà chỉ lặng lẽ đứng chặn lấy các lối ra, chờ cho khói tan hẳn.
Chỉ còn sống được ba phút nữa thôi ư? Hứa Nhạc hít mấy hơi thật sâu, xoa xoa vết máu trên mặt rồi đặt nhẹ khẩu Tạp Yến trên tay xuống đất, lôi từ trong balo ra hai khẩu lục nòng dài, hơi thở bắt đầu ổn định dần.
Nguyên nhân lớn nhất khiến cho sự việc hôm nay rơi vào tình trạng nguy hiểm là vì Bạch Ngọc Lan không thể đột nhập vào hệ thống giám sát an ninh.Mất đi sự giúp đỡ từ hệ thống giám sát, Hứa Nhạc chẳng khác gì một gã mù còn đối phương thì dễ dàng tìm ra vị trí của hắn.
Lúc này khói mờ đang mịt mù khắp nơi, tất cả bọn họ đều biến thành kẻ mù, mù trong ba phút.Vậy ba phút sau thì sao? Hứa Nhạc cúi đầu, mân mê đôi môi khô nẻ rồi khuôn mặt đột nhiên lộ ra một nụ cười ranh mãnh.Hắn chẳng muốn nghĩ đến chuyện của ba phút sau làm gì.
– Đại thúc đã từng nói, cơ thể con người chính là cỗ máy móc hàng đầu.
Chùi sạch mồ hôi trên gan bàn tay, hắn hít một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt khẩu súng lạnh băng, miệng liên tục lẩm bẩm:
– Hứa Nhạc, ngươi là một cỗ máy, ngươi không thể bị thương, ngươi cũng không mệt mỏi…
Kiểu thôi miên tạm thời này chỉ có tác dụng trong những lúc nguy hiểm nhất.Thời điểm này, hắn càng không thể làm mất đi dũng khí và chút tự tin cuối cùng.Hơn ai hết, hắn biết thị lực và thính lực của mình tốt hơn người bình thường nhưng cũng chẳng phải là đấng sáng thế để làm lóa mắt đối phương.
Bao quanh hắn lúc này đều là những quân nhân hoặc đặc công được đào tạo bài bản.Nếu chỉ dựa vào đám khói này thì hắn đừng hy vọng giết hết được chúng.
Nhưng dù sao vẫn phải đứng dậy, vẫn phải thực hiện đến cùng.Nghĩ đến đó Hứa Nhạc lại cắn răng chịu đau, dồn hết sức vào chân và bụng đứng dậy, tiếp tục bắn, tiếp tục hứng đạn cho đến chết.
Còn tại Đặc khu Thủ Đô, hàng ngàn người đang chăm chú hướng về phía bục tuyên thệ mà chẳng để ý đến chuyện có một vị phu nhân mặc áo khoác đen ngồi ở hàng ghế thứ hai sau khán đài vừa nhận một cuộc điện thoại, khuôn mặt ánh lên một tia kỳ dị.
Cùng tại một vị trí kín đáo, gia chủ của Lợi gia và Lâm gia đều đang cố gắng ẩn mình, chờ đợi khoảnh khắc cao trào nhất rồi gần như đồng thời, hai người cùng nhận được một tin nhắn nào đó, nét mặt có thay đổi chút ít nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có, chăm chú nhìn lên bục tuyên thệ.
– Tôi xin trang trọng tuyên thệ sẽ trung thực chấp hành chức vụ tổng thống, dành hết sức mình để bảo vệ và gìn giữ Hiến Chương Liên Bang.
Tiết mục tuyên thệ của phó tổng thống đã kết thúc, còn lúc này, người đang đặt tay lên quyển Hiến Chương dày dặn để tuyên thệ không ai khác chính là tân tổng thống.Giọng nói ổn định, nét mặt thành khẩn, thật không còn gì hoàn hảo hơn.Tiếp theo sẽ là màn diễn thuyết kéo dài chừng 10 phút.
– Hôm nay, chúng ta ngồi lại bên nhau vì chúng ta lựa chọn hy vọng chứ không phải là sợ hãi, đoàn kết chứ không phải là tranh giành đố kị.
– Và cũng trong ngày hôm nay, chúng ta đến đây để cùng nhau tuyên thệ một điều rằng những trách móc thừa thãi cùng những lời hứa hẹn giả dối đều đã kết thúc rồi.Những thứ giáo điều cổ xưa mà chúng ta vẫn thường dùng để vặn vẹo nhau cũng đã kết thúc rồi.
Tổng thống nhìn xuống tất cả mọi người bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm nghị, đoạn nói tiếp:
– Dưới sự uy hiếp của Đế Quốc, dưới sự uy hiếp của những điều bất công trong Liên Bang, chúng ta nên ngồi chờ đợi sự phán xét của đấng sáng thế hay là nên cùng nhau nỗ lực?
– Lịch sử Liên Bang bao giờ cũng có những người hết mình vì dân vì nước.Và lịch sử Liên Bang cũng có không ít người dám đứng lên chống lại những áp bức bóc lột trong xã hội.
– Tôi kính nể những người như thế.
– Tôi muốn nói với những người đó rằng, bất luận anh ở góc nào của vũ trụ, chỉ cần anh tôn trọng những nguyên tắc của Liên Bang và tinh thần Hiến Chương thì tôi đều hoan nghênh anh đến S1, đến Đặc khu Thủ Đô, đến với Chính phủ Liên Bang.
Hứa Nhạc không thể nghe được những điều tổng thống vừa nói.Giữa khói bụi và sự tàn khốc, hắn đang chuẩn bị đứng dậy thì đột nhiên khựng lại, đồng tử co rút lại như vừa nhìn thấy một điều gì đó rất khó tin.
Hình ảnh sơ đồ bên trong của Cơ Kim Hội hiện ra trong tròng mắt hắn rõ ràng tựa như một bức tranh.Điều ngạc nhiên hơn là bên cạnh những chấm sáng tượng trưng cho người còn có cả ghi chú số hiệu của từng nhân vật nữa.
