Đang phát: Chương 291
Chỉ thấy hơn chục người tu luyện toàn thân lấp lánh ánh sáng, cưỡi phi kiếm, ai nấy mặt mày lạnh băng.Hơn mười người ngang nhiên đáp xuống trước mặt đám tu luyện ngoại đường, kẻ dẫn đầu vừa dừng lại liền chỉ thẳng mặt Hạ Tường quát mắng:
“Hạ Tường! Ngươi thật to gan! Đại sư huynh gặp nạn mà ngươi dám giấu diếm không báo!”
Hắn ta không thèm nghe Hạ Tường giải thích, mặt lạnh lùng liếc qua các trưởng lão khác: “Ta là nhị đệ tử của lão tổ, Hồng Quân Tiêu, từ giờ trở đi ta sẽ quản lý ngoại đường! Kẻ nào không phục, giết!”
Các trưởng lão biến sắc nhưng không ai dám hé răng, nhiều người trong số họ từng gặp Hồng Quân Tiêu.
“Ta cho các ngươi cơ hội lập công chuộc tội.” Hồng Quân Tiêu lộ sát khí trong mắt, chỉ vào đám quân Vệ Doanh dưới chân thành Kim Ô, thản nhiên nói: “Cho các ngươi một nghìn người, nếu đánh bại được đám nhà quê này ta sẽ miễn tội.Nếu các ngươi sợ chiến, đừng trách ta vô tình!”
Các trưởng lão tái mét mặt mày.
Đội ngũ kia chưa biết thực lực ra sao nhưng sát ý ngưng tụ khiến người khác kinh hãi, chỉ đứng xa nhìn đã không dám sinh lòng chống cự.
“Thế nào?” Hồng Quân Tiêu lạnh giọng hỏi: “Các ngươi không muốn?”
Mấy đệ tử Minh Tiêu khác cũng nhìn mọi người với vẻ mặt hung hăng, chỉ cần Hạ Tường hơi phản kháng, họ sẽ động thủ.
Hạ Tường mặt như tro tàn, hiểu rằng không còn cách nào xoay chuyển tình thế, sự kiên nhẫn của Minh Tiêu phái đã đến giới hạn.Hắn khổ sở nói: “Ta bằng lòng.”
Trước mắt hắn chỉ còn một con đường, tìm cơ hội sống trong chỗ chết.
Đám Hồng Quân Tiêu sẽ không cho hắn lựa chọn khác, còn trốn chạy thì hắn không dám nghĩ đến.Tiểu Sơn giới tuy lớn nhưng đâu có chỗ dung thân cho hắn.
Thấy Hạ Tường mở miệng, các trưởng lão khác liếc nhìn nhau, nhất là mấy vị trưởng lão Ngưng Mạch tam trọng thiên, trong lòng đã manh nha ý định bỏ trốn.Nhưng mấy tên đệ tử Minh Tiêu đã vây quanh họ, biết rằng muốn thoát cũng không dễ.
Họ im lặng đi về phía Hạ Tường.
Trong mắt Hồng Quân Tiêu và các đệ tử Minh Tiêu hiện lên vẻ căm hận, cái chết của Hoàng Trác Quang như sét đánh ngang trời đối với Minh Tiêu phái.Đa số đệ tử Minh Tiêu đều coi đại sư huynh là thần tượng, y đột ngột chết ở Tiểu Sơn giới, nơi mà chúng cho là không có chút nguy hiểm nào, nỗi uất hận này sao có thể nuốt trôi?
Hạ Tường biết giải thích cũng vô ích, im lặng chọn một nghìn người.
Đám đệ tử Minh Tiêu đột nhiên đến khiến không khí dịu lại, chiến trường lại trở nên căng thẳng.Mọi ánh mắt đổ dồn vào Hồng Quân Tiêu, khiến hắn cảm thấy phấn chấn hơn bao giờ hết, đại sư huynh không còn, cuối cùng cũng đến phiên mình.
Hắn đã chờ ngày này rất lâu rồi.
Chỉ cần hạ được thành này, Tiểu Sơn giới sẽ lại nằm trong tay Minh Tiêu phái, người lập công là hắn sẽ thừa thắng xông lên, thay thế đại sư huynh trở thành người đứng đầu trong số các đệ tử trẻ tuổi.Còn đám người Hạ Tường này, trong mắt hắn chỉ là những kẻ làm hỏng việc.Nếu không phải vì chúng, cục diện ở Tiểu Sơn giới đã không tệ đến thế.
“Hành vi của đệ tử Minh Tiêu thật không còn gì để nói.” Gã to lớn lắc đầu, giọng điệu chán ghét.
“Ha ha, trời muốn diệt vong thì trước hết khiến chúng điên cuồng, đại nhân hà tất phải bực bội vì chúng.” Người trung niên khẽ cười.
“Cũng đúng.” Gã to lớn gật đầu, lộ vẻ mong đợi: “Cũng là chuyện tốt.Như vậy giúp chúng ta xem đám hắc giáp vệ này có gì đặc biệt.”
Không chỉ những người đứng xem chú ý đến biến động của ngoại đường, Thúc Long cũng để ý.
Hắn lập tức nghiêm túc hẳn lên, liếc nhìn ông chủ trên thành Kim Ô, nhỏ giọng nói với vị đại nhân trong vòng cổ: “Đại nhân, bọn chúng hình như định động thủ.”
“Động thủ?” Giọng vị đại nhân trong vòng cổ đột nhiên kích động: “Tốt! Giết! Giết sạch bọn chúng!”
Thúc Long giật mình, vị đại nhân này sát khí thật nặng.Hắn không cho đó là thật, quan sát thế cục và hiểu rằng tạm thời không có thời gian đi cướp chiến lợi phẩm, trong lòng phiền muộn.Ông chủ ra lệnh cho bọn họ đi cướp, giờ nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Nhiệm vụ đầu tiên ông chủ giao cho, Vệ Doanh lại không thể hoàn thành, Thúc Long khó chịu vô cùng.
Nhưng lúc này hắn biết nặng nhẹ, đối phương phái một nghìn người ra không phải để mời họ ăn cơm.Quyết định nhanh chóng, hắn hạ lệnh cho các đội tập hợp.
Vệ Doanh vốn tản ra khắp núi, giờ lấy Thúc Long làm trung tâm, nhanh chóng tập hợp, như một khối nam châm hút họ lại.Bộ giáp nặng nề không cản trở họ, tuy không bay được nhưng động tác của mỗi người đều nhanh nhẹn, chỉ vài bước nhảy đã trở lại đội hình.
Tả Mạc ngồi trên đám mây, thầm gật đầu, Thúc Long quả nhiên trầm ổn.Hắn không lên tiếng, chỉ để lâu thuyền chiến sẵn sàng trợ giúp.Đội ngũ nào không trải qua thực chiến thì vô dụng.Lúc trước hắn cho rằng Vệ Doanh không có hiệu quả trong thời gian ngắn, giờ mới thấy họ tiến bộ vượt xa tưởng tượng, trong lòng sinh ra tin tưởng.
Trận giao chiến vừa rồi đã tiêu hao gần hết sức chiến đấu của hai doanh Đông Tây.Tả Mạc đành phải để họ mau chóng khôi phục linh lực.
Hắn cũng tò mò, Vệ Doanh có thủ đoạn gì lợi hại.
Với hiểu biết của hắn về Bồ Yêu, kẻ này nếu không chắc chắn sẽ không làm chuyện mất mặt.
Bồ Yêu chỉ làm một việc, đó là thể hiện khả năng!
Vệ Doanh tập hợp lại với tốc độ nhanh nhất, Thúc Long không hạ lệnh lui về thành mà ở ngoài thành nghênh địch.
“Bọn chúng có bài kiểm tra, ngươi cũng có.”
Lời nói của vị đại nhân trong vòng cổ khiến Thúc Long tái mét mặt mày.
“Ta dạy ngươi nhiều thứ như vậy, nếu ngươi để tâm thì cục diện nhỏ này cũng không đến mức không ứng phó nổi.”
Trong lời nói của Bồ Yêu không có cảm tình.
“Nếu không ứng phó nổi thì các ngươi không cần sống nữa.Ông chủ các ngươi tuy lòng dạ mềm yếu nhưng nếu đã vô dụng thì các ngươi chỉ là gánh nặng mà thôi.”
Thúc Long không tức giận, hắn đã vài chục tuổi, làm tu nô hai mươi năm, đắng cay gì cũng trải qua, chuyện đời gì cũng gặp.Lời của đại nhân tuy khó nghe nhưng không sai.Hắn chỉnh lại bộ giáp đen nặng trên người, ngẩng đầu, trong mắt chỉ còn vẻ kiên quyết.
Nếu chút chuyện này cũng không đối phó nổi thì sao xứng với sự kỳ vọng của ông chủ?
Hắn chậm rãi đảo mắt nhìn xung quanh, trầm giọng nói: “Đây là trận chiến đầu của chúng ta! Ta biết mọi người chờ ngày này đã lâu, chúng ta liều mạng tu luyện là vì cái gì? Chính là vì trận chiến này! Hiện giờ cho dù chết cũng phải nâng cao danh hiệu của Vệ Doanh lên!”
Giọng hắn không lớn nhưng ai nấy trong Vệ Doanh đều sục sôi.
Tả Mạc không nghe thấy họ nói, giật mình nhìn khí đen bốc lên trên đầu Vệ Doanh đột nhiên mạnh thêm vài phần, đậm đặc như mực trong mắt hắn, khiến hắn cũng cảm thấy nguy hiểm.
Trận pháp chiến đấu thật lợi hại!
Tả Mạc kinh hãi, nữ tu bên cạnh hắn đột nhiên lóe lên ánh tím trong mắt, nhìn chằm chằm vào Vệ Doanh không chớp mắt.
Dưới Linh Nhãn, chỉ thấy từng sợi khí đen toát ra khỏi đám người Vệ Doanh, lan tỏa rồi hòa vào trong trận, lưu chuyển bất định.Trong chớp mắt, trong trận đã dày đặc vô số sợi khí đen nhỏ như tơ.
“Đi thôi!” Hạ Tường trầm giọng nói.
Các trưởng lão khác lặng lẽ lấy phi kiếm ra, thôi động linh giáp.Phía sau họ, một nghìn tu luyện cũng lấy linh giáp ra, khởi động.
Bầu trời lại bị phủ đầy bởi đủ loại màu sắc.
Mọi ánh mắt lại tập trung vào cuộc va chạm giữa hai đội ngũ.
Về mặt thực lực, ngoại đường chiếm ưu thế tuyệt đối.Linh giáp của họ vượt xa giáp nặng của Vệ Doanh, trong mắt nhiều tu luyện, giáp nặng thô kệch như vậy không ngờ còn có người sử dụng, đúng là lần đầu được thấy.
Xét về thực lực cá nhân, ngoại đường cũng chiếm ưu thế tuyệt đối.Trong trưởng lão của ngoại đường có vài tu luyện Ngưng Mạch tam trọng thiên.Còn Vệ Doanh, tuy phương pháp tu luyện của họ hiếm thấy nhưng thực lực mỗi người đều bình thường, không thấy cao thủ.
Nhiều người liếc nhìn Tả Mạc, lắc đầu.
Hồng Quân Tiêu cười lạnh nói: “Giáp nặng, bọn chúng còn tưởng giờ là ngàn năm trước sao? Đồ cổ như thế còn lấy ra, ai nói với ta bọn chúng cực giàu vậy? Ngoại đường lại bị một đám rác rưởi giết nhiều người như vậy sao? Rác rưởi đúng là rác rưởi, tiến vào Minh Tiêu phái mà không chịu cố gắng!”
“Ha ha, đúng vậy! Bọn họ sao so sánh được với sư huynh, sư huynh vừa ra tay chỉ như nhấc tay một cái.” Một tên sư đệ nịnh bợ: “Đừng nói thành Kim Ô, cho dù là vài cái, sư huynh cũng hạ dễ như trở bàn tay!”
Hồng Quân Tiêu đắc ý: “Chờ đánh xong thành này, ai cũng có công cả!”
“Sư huynh anh minh!”
“Theo sư huynh thật được thơm lây!”
…
Đám sư đệ ồn ào tâng bốc Hồng Quân Tiêu, khiến hắn đắc ý chưa từng có, khoát tay ngăn lại: “Xem đám rác rưởi này có tác dụng gì.”
Những người khác cũng nhanh chóng nhìn Hạ Tường.
“Giết!” Hạ Tường không nói lời thừa, xông lên đầu tiên.Các trưởng lão khác cũng không nói một lời, theo sát đó tiến tới, còn một nghìn tu luyện, không ai dám cãi lệnh.
Bầu trời vang lên tiếng rít.
Khắp bầu trời ánh sáng như mưa, đánh về phía Vệ Doanh dưới thành Kim Ô.
Mười dặm!
Không chút động tĩnh, cơn lũ màu bạc mà mọi người dự đoán không hề xuất hiện, khiến mọi người ngạc nhiên.
“Chẳng lẽ lâu thuyền chiến đã cạn lực?” Người trung niên nghi ngờ: “Hay là thành chủ thành Kim Ô tin tưởng đội ngũ này?”
Gã to lớn cũng lộ vẻ khó hiểu, hai giả thiết đó đều có khả năng, nhưng lại có ý nghĩa khác nhau.
Hạ Tường và đám trưởng lão vốn tưởng sẽ phải đối mặt với cương lôi bắn tới như mưa, không ngờ bay nửa ngày mà thành Kim Ô không bắn ra một viên nào.
Điều này khiến bọn chúng mừng rỡ, sĩ khí tăng cao!
Vài vị trưởng lão vốn định chạy trốn lúc này trấn định, những tu luyện ngoại đường ở phía sau cũng dâng trào chiến ý.
Cương lôi đáng sợ như nước lũ giờ không còn uy hiếp, đối phương chỉ là một đám nhà quê mặc giáp nặng, còn sợ gì nữa?
Đúng vậy! Còn sợ gì nữa?
Hạ Tường thấy hy vọng sống đã hiện lên trước mắt, chiến ý dâng cao, hét lớn: “Giết! Giết! Giết!”
Một nghìn tu luyện ngoại đường đồng thanh hét lên: “Giết! Giết! Giết!”
Bảy dặm!
Năm dặm!
Ba dặm!
Đám tu luyện gào thét lao lên, phóng to với tốc độ kinh người trong mắt Thúc Long.
Thúc Long mở mắt, ma công vận tới cực hạn, trong con mắt màu máu, một luồng khí đen xẹt qua như một thanh đao, hắn mạnh mẽ quát lên!
“Giết!”
