Chương 290 Tình nhi xuất quan

🎧 Đang phát: Chương 290

Đế Tuyết Phong vừa dứt lời, sát khí nồng đậm tỏa ra từ cô gái, năm đôi cánh sau lưng cô lóe lên ánh sáng màu hồng.Cô chậm rãi xoay người, đôi mắt lộ rõ vẻ uy nghiêm nhìn hai người.
Hai người kia chỉ cảm thấy mắt bừng sáng, đến hô hấp cũng ngừng lại.
Đế Tuyết Phong kinh ngạc nhìn cô gái, lẩm bẩm:
– Thật là một tuyệt thế mỹ nữ.Không ngờ vừa mới đến Tu La giới đã gặp được người đẹp đến vậy.Chuyến đi này thật đáng giá!
Cô gái sở hữu đôi mắt sáng, mày cong, khuôn mặt tròn trịa cân đối, dù tức giận vẫn lộ ra vẻ quyến rũ, khiến người khác phải nín thở.Ngay cả Đế Thiên Hồn lạnh lùng cũng phải ngẩn ngơ.
Đàn ông Thiên Nhân tộc vốn khó cưỡng lại sự quyến rũ của phụ nữ đẹp.Bởi lẽ, phụ nữ Thiên Nhân tộc so với người xấu nhất Tu La tộc cũng còn kém xa.Không khó hiểu khi hai người Thiên Nhân tộc kia có vẻ mặt như vậy.
– Ta hỏi các ngươi lần cuối, các ngươi đến đây có ý đồ gì?
Giọng cô gái trong trẻo, lạnh lùng nhưng ẩn chứa sát ý.Cô kinh ngạc khi hai người Thiên Nhân trước mặt còn trẻ, chỉ có bốn đôi cánh mà dám chống lại sát ý của cô.Lẽ nào họ có chỗ dựa nào đó?
***
Dù là Tu La tộc hay Thiên Nhân tộc, khi đột phá năm đôi cánh, cánh của họ chỉ là ảo ảnh sau lưng.Tần Vũ chỉ có một đôi cánh là do ông tạo ra.
Vì vậy, Tần Vũ khác với người của cả hai giới.Cánh của họ, dù là ảo ảnh, nhưng là nơi tích trữ năng lượng, cung cấp sức mạnh trong chiến đấu.Còn Tần Vũ tạo ra đôi cánh chỉ để không khác biệt.Đôi cánh của ông không giúp ích gì mà còn tiêu hao Hỗn Độn lực để duy trì.
Đế Tuyết Phong và Đế Thiên Hồn biến cánh sau lưng thành màu đỏ giống Tu La tộc.Cả hai nén lực lượng trong cơ thể vào nguyên hạch ở đan điền, chuyển hóa thành linh khí, che giấu cảnh giới thật.Kỹ năng này không khó với người đạt tới sáu cánh.
Đến cảnh giới sáu đôi cánh, lực lượng bản thể tiến hóa, có thể hấp thụ linh khí bên ngoài chuyển hóa thành lực lượng bản thân, đồng thời lĩnh ngộ về khống chế lực lượng cũng tăng lên.Ẩn giấu thực lực không khó với họ.
Điểm này Tần Vũ còn kém xa.Lực lượng của Tần Vũ đến từ tinh vân trong đan điền, nên việc che giấu lực lượng đối với người của hai giới rất dễ dàng.
***
Cảm nhận được sát ý từ cô gái, Đế Tuyết Phong nở nụ cười quyến rũ, ôn nhu nói:
– Chúng ta không có ý đồ gì, chỉ đến đây chơi thôi.Với tu vi của chúng ta, có ý đồ gì cũng không dám làm bậy trước những cao thủ Tu La có hơn năm cánh ở đây.
Đế Thiên Hồn không hiểu sao không cảm thấy ác cảm với sát ý của cô gái, gật đầu đồng ý với ca ca.
Hành động của hắn khiến Đế Tuyết Phong yên tâm.Hắn sợ đệ đệ lạnh lùng kia sẽ đánh chết cô gái vì lời nói không hay.Như vậy thì thật đáng tiếc.
Vẻ mặt chân thành của hai người khiến cô gái bớt đi chút ác cảm.Nàng nhìn hai khuôn mặt tuấn tú, nghi ngờ hỏi:
– Các ngươi không phải là người Tu La tộc.Đàn ông Tu La tộc sao có thể đẹp trai như vậy? Các ngươi từ đâu đến?
Đế Tuyết Phong nhún vai, vẻ mặt xấu hổ, tự hào nói:
– Chúng ta đương nhiên là người Tu La tộc.Nếu không cánh chúng ta sao lại màu đỏ? Vẻ đẹp này là trời sinh, không sửa đổi được!
Đế Thiên Hồn khôi phục vẻ lạnh lùng, nhưng trong lòng khinh bỉ hành động của đại ca.Là cao thủ bảy cánh, đến Tu La giới lại giả mạo người Tu La, còn tự lừa mình dối người thì thật đáng cười.
Cô gái im lặng một lát, vẻ nghi ngờ vẫn chưa tan hết, nhưng ánh mắt đã lộ vẻ tin lời hai người.Nàng xoay người đi, không để ý đến họ nữa.
Lúc này là buổi trưa, tửu lâu có rất nhiều người Tu La.Lầu hai tràn ngập đàn ông Tu La tướng mạo xấu xí, hung ác.Mũi hếch, mắt đỏ ngầu, trán rộng, ngũ quan nhỏ hẹp nằm giữa khuôn mặt trông rất không hợp.Miệng họ rất to, chiếm gần một phần ba khuôn mặt.Đó là đặc điểm chung của đàn ông Tu La tộc.
Ba người giằng co đã thu hút sự chú ý của thực khách lầu hai.Đàn ông Tu La thấy Đế Tuyết Phong và Đế Thiên Hồn tuấn tú hơn họ gấp trăm ngàn lần, đều ganh ghét, thầm hận, không ngừng dùng ánh mắt giết người quét qua hai người.
Người Tu La tộc trải qua ức vạn năm phát triển đã hình thành quan điểm thẩm mỹ riêng.Đàn ông Tu La dù xấu xí nhưng lại được phụ nữ Tu La xinh đẹp yêu thích.Nhưng đây là Ma Thành, gần Thiên giới, nhiều người Thiên Nhân và Tu La thường xuyên qua lại hai giới.Điều này được chúa tể tối cao cả hai giới chấp nhận, chỉ là chưa công khai.
Nơi này có nhiều Thiên Nhân lẫn lộn với Tu La Nhân, thành phần phức tạp nên quan điểm thẩm mỹ của người Tu La cũng dần bị đồng hóa với Thiên Nhân.
Đàn ông Tu La từng đến Thiên giới về khoe khoang phụ nữ Tu La xinh đẹp, còn phụ nữ Thiên Nhân thì bình thường.Phụ nữ Tu La sau khi thấy đàn ông Thiên Nhân tuấn tú thì không để mắt tới đàn ông Tu La nữa.
Sự thông thương, trao đổi lâu dài giữa hai tộc khiến mâu thuẫn giảm dần, nhưng không phải ai cũng bỏ đi hận thù.
Cừu hận giữa Thiên Nhân và Tu La thường chỉ tồn tại ở tầng lớp trên.Hai tộc thường xảy ra chiến tranh, nhưng không đến mức như nước với lửa.
Đế Thiên Hồn thần sắc lạnh nhạt, sát ý tỏa ra, bao phủ bốn phía.Hắn không kiên nhẫn với những gã Tu La xấu xí này như với cô gái kia.Hắn muốn giết hết bọn họ.
Đế Tuyết Phong không ngăn cản.Đệ đệ không động thủ với người phụ nữ kia đã là nhượng bộ hắn lắm rồi.Ngăn cản sẽ khiến đệ đệ phản cảm.Giết đàn ông Tu La cũng không có gì sai.Trong mắt Đế Tuyết Phong, họ chỉ là kiến cỏ.
– Phụt!
Ngồi ở bàn bên phải, một người Tu La không chịu được áp lực của Đế Thiên Hồn, phun ra một ngụm máu, văng lên mặt người đối diện.
Hai người trợn mắt nhìn Đế Thiên Hồn và Đế Tuyết Phong, rút vũ khí, định xông lên quyết đấu.
– Cút ra ngoài cho ta! – Giọng thanh thúy mang theo uy nghiêm vang lên từ sau lưng Đế Tuyết Phong.
Hai luồng kình lực theo âm thanh đánh văng hai người Tu La ra ngoài cửa sổ.Âm thanh như bao tải rơi từ xa truyền đến.Đế Tuyết Phong có chút bất ngờ sờ mũi, bật cười.
Có vẻ cô gái kia có chút uy vọng, lời nói vừa dứt, cả lầu hai im lặng.Chốc lát, những người Tu La tộc cuống quýt rời đi.
Đế Tuyết Phong nhìn Đế Thiên Hồn, cả hai đều cười.Lúc này không vui vẻ thì còn đợi lúc nào.Bưng rượu, hai người đứng dậy đi tới chỗ cô gái tuyệt sắc đang có vẻ buồn bực kia.
***
Tần Vũ chậm rãi thu công, tinh vân trong đan điền lại trở về vô sắc vô hình.Nếu không có nguyên thần Hỗn Độn tiên thiên trong suốt, ông sẽ sợ hãi không thôi.
– Không ngờ việc chữa trị nguyên hạch lại khó khăn đến vậy!
Thấy Mục Thiên tu luyện thâm trầm, Tần Vũ an ủi.Người này sau khi được chữa trị nguyên hạch đã hoàn toàn đứng vững ở cảnh giới năm đôi cánh.Xem ra chỉ cần khổ tu một thời gian ngắn nữa thì trong số thuộc hạ trung thành lại có thêm một cao thủ năm cánh.
Tần Vũ quay đầu về phía Tình Nhi nhưng ngây ngốc tại chỗ.Tình Nhi đã tỉnh lại, trong đôi mắt trong veo lóe lên tia sáng thuần khiết.Khuôn mặt cô mang theo hơi thở thánh khiết truyền vào đáy lòng Tần Vũ khiến ông suýt nữa bị mê hoặc.
Tình Nhi sau khi tiến vào cảnh giới ba cánh, mị lực trời sinh đã hoàn toàn phát huy.Dù tâm chí Tần Vũ vững vàng nhưng cũng suýt chút nữa thì rơi vào lưới tình.
– Vũ ca ca.Huynh làm sao vậy? Sao lại nhìn Tình Nhi như thế?
Cảm nhận được ánh mắt khác thường của Tần Vũ, mặt Tình Nhi ửng hồng, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả nhưng ngọt ngào.
Nghe giọng nói ngọt ngào đầy dụ hoặc của cô gái, Tần Vũ tỉnh táo lại, nghĩ tới Lập Nhi đang ở Nhân giới chờ đợi mình trở về, có chút xấu hổ.
Trầm mặc một chút, Tần Vũ nở nụ cười vui mừng, nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của Tình Nhi, ôn nhu nói:
– Không ngờ Tình Nhi của chúng ta tu vi lại tiến nhanh như vậy, Tam Dực trung giai.So với Cam Vân không kém chút nào.
Tình Nhi vẻ mặt thản nhiên, tiến tới bên Tần Vũ, kéo tay áo Tần Vũ, ngây ngốc cười nói:
– Vẫn là Vũ ca ca mạnh nhất.Cái trận pháp cổ quái này giúp người ta không sợ thiếu linh khí, nên mới có thể chuyên tâm tích lũy lực lượng.
Nói xong, nàng cười vui vẻ:
– Vũ ca ca cũng là người tốt nhất.Huynh dạy ta phương pháp sử dụng lực lượng kia, ta học xong, thi triển cũng không lãng phí năng lượng nữa.
Tần Vũ mỉm cười, nghĩ:
– Nếu Thần Quyết này không có tác dụng, ở Nhân giới sao có thể có Thần Nhân và Thần Vương nhiều như vậy.

☀️ 🌙