Đang phát: Chương 2896
Hoang nhắc nhở:
– Hồn nói đúng, mọi người phải hết sức cẩn thận.Thực lực của Thánh Vực mạnh hơn chúng ta, không được chủ quan.
Một Yêu tộc khác căm hận nói:
– Đáng tiếc tộc ta không đoàn kết, nếu không sao phải sống tạm trong Tinh Nguyệt ảo cảnh? Nếu các bộ lạc thống nhất, đừng nói Thiên Vũ Đại Lục, thống trị cả Thiên Vũ giới cũng không khó.
Sắc mặt các Yêu tộc khác nhau, có vẻ xúc động, vài người nhìn kẻ kia trách cứ.
Tên Yêu tộc kia hoảng sợ, vội bịt miệng im lặng.
Hoang chậm rãi nói:
– Chỉ cần chư vị đoàn kết bên cạnh ta, chúng ta sẽ vô địch.
– Chúng ta nguyện thề chết theo Ngô Hoàng bệ hạ!
Yêu tộc đồng thanh hô vang, chấn động cả không gian, chim thú cũng gào thét theo, Yêu lực mênh mông lan tỏa khắp nơi.
Ngả cau mày:
– Mọi người thu lại Yêu khí, ta sẽ điều tra phong ấn Ngũ Hà Sơn, xem chỗ nào Yêu khí tràn ra, đó chính là điểm yếu.
Thần thức của Ngả tỏa ra như một dải cầu vồng, chiếu sáng không gian, hòa cùng hồng quang của Ngũ Hà Sơn.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc, ánh sáng thần thức này chỉ được ghi trong điển tịch, chỉ có Thập Giai Thuật Thần mới ngưng tụ được, Viên Cao Hàn cũng không thể.
Cảnh tượng này khiến hắn hoảng sợ, không thể tin vào mắt mình:
– Chuyện gì xảy ra? Ngả là Thập Giai Thuật Thần? Sao có thể thành Thần ở đây?
Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu hắn.
Ánh sáng thần thức như trăng dưới nước, chiếu rọi khắp nơi, không ngừng lan rộng.
Lý Vân Tiêu cảnh giác, hắn không chắc có thể che giấu được dưới ánh sáng thần thức, dù sao đó là chiêu thức của Thập Giai Thuật Thần.
Nếu bị phát hiện, hắn sẽ bỏ chạy ngay.
Không phải hắn sợ Yêu tộc, mà vì hắn biết mục đích của chúng giống mình, nên không muốn tranh đấu vô ích, cứu Lạc Vân Thường mới là quan trọng.
Ánh sáng thần thức lan ra mấy trăm trượng, dừng lại cách Lý Vân Tiêu hai ba mươi trượng.
Ngả khẽ động mắt, nhìn về phía hư không, thở dài:
– Là Lê đại nhân sao? Ra đi.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó.
Dưới ánh sáng thần thức, không gian rung động, một thân ảnh hiện ra.
Lý Vân Tiêu nhận ra đó là Lê, người đã giao chiến ở Hồng Nguyệt Thành.Hắn không chỉ khỏi hẳn vết thương mà còn mạnh hơn trước.
Lê vừa xuất hiện đã bị vô số thần thức khóa chặt, sát khí ngút trời, như có thù hận sâu sắc.
– Ánh sáng thần thức? Ngươi bước vào Thần Cảnh?
Lê kinh ngạc nhìn Ngả, không thể tin được.
Ngả mỉm cười:
– Còn kém nửa bước, ánh sáng thần thức chỉ lan tỏa được bảy trăm trượng, nếu không phát hiện người khác sẽ không chỉ có ngươi.
– Ánh sáng thần thức bảy trăm trượng…
Lê vẫn rất sốc, mặt đờ đẫn.
Hoang sắc mặt khó coi, ngưng trọng nói:
– Ngươi ở đây, vậy những người kia cũng có thể ở đây? Nếu đến rồi thì ra đi, Yêu tộc ta hành sự quang minh chính đại, không cần trốn tránh.
Lê bất đắc dĩ:
– Không phải trốn, ta định đi nhưng các vị đến nhanh quá, không kịp đi.
Hoang hừ giọng:
– Vậy Thương đã trốn thoát?
– Trốn? Hoang đại nhân nên đọc sách nhiều hơn, dùng từ không hợp rồi.
Lê bình tĩnh:
– Thương đại nhân bao dung, không muốn tộc ta xung đột, nên đã rời đi.
– Hừ!
Hoang chế giễu:
– Hắn mới là nguồn gốc xung đột, nếu thật sự có đại nghĩa thì đã không để Yêu tộc chia rẽ!
Lê chậm rãi:
– Vạn Yêu Chi Hoàng, người giỏi thì ngồi, tại Thương đại nhân giỏi hơn ngài.Mong Hoang đại nhân hiểu lẽ, thức thời nhường ngôi.
– Láo xược!
Hồn giận dữ:
– Ngươi là cái thá gì mà dám nói với Ngô Hoàng bệ hạ như vậy!
Hoang lộ vẻ lo lắng, mắt lóe hàn quang, cười lạnh:
– Ý của Lê đại nhân là ta không thức thời?
Lê nghiêm túc:
– Đúng vậy.Nếu đại nhân thức thời, thoái vị nhường ngôi, Thương đại nhân sẽ đưa Yêu tộc đến đỉnh cao, như Hồn vừa nói, không chỉ Thiên Vũ Đại Lục, mà cả Thiên Vũ giới cũng sẽ tôn Yêu tộc ta.Đại Tế Tự cũng thấy được điều này nên mới đi theo Thương đại nhân.
– Ha ha, là lão hồ đồ kia.
Hoang cười lạnh:
– Còn có Bát Bộ Yêu Tộc đi theo lão hồ đồ, giờ còn mấy người sống? Hồng Nguyệt Thành mất hết thể diện, sao không chết hết đi? Còn mặt mũi bảo ta thoái vị?
– Khụ, Ngô Hoàng bệ hạ nói vậy có hơi quá đáng.
Từ xa vọng lại tiếng ho, Đại Tế Tự hiện thân, hình dạng già nua, chống ba toong bước đến.
Ngả thở dài, hành lễ:
– Đại Tế Tự.
Yêu tộc khác xúc động nhưng vẫn đứng im, lạnh lùng nhìn, nhiều người đau lòng, không thể tha thứ cho sự phản bội của ông.
Hoang chắp tay sau lưng, siết chặt nắm tay, lạnh giọng:
– Đại Tế Tự vẫn nhận ta là Hoàng sao?
Từ hành lễ:
– Ngô Hoàng bệ hạ chưa thoái vị thì vẫn là Hoàng Giả.
Hoang lạnh lùng:
– Đại Tế Tự rời đi khiến ta đau lòng!
Từ thở dài:
– Thiên ý khó cưỡng, ta chỉ làm tròn trách nhiệm Đại Tế Tự, mong Ngô Hoàng tha thứ.
Hoang:
– Ngươi phản bội khiến Yêu tộc tổn thất lớn, hình thành cục diện chia rẽ, còn đang lan rộng, nhưng chỉ cần ngươi trở về, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ, ngươi vẫn là Đại Tế Tự của ta.
Từ:
– Thiên đạo có định số, không phải sức người có thể thay đổi.Thời đại đang tiến lên, không chỉ ta không thể trở lại, Yêu tộc cũng vậy.
– Nói bậy! Thời đại tiến lên là do ta lãnh đạo Yêu tộc tiến lên!
Hoang trầm mặt, lạnh lùng:
– Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng!
Từ:
– Lựa chọn của ta là lựa chọn của thời đại, không thể thay đổi.Dù phải dùng máu của ta để tế thời đại mới, ta cũng vui lòng.
