Đang phát: Chương 2890
Phi Thành nhướng mày, nhìn Tô Liên Y.Lúc này, trong sân chỉ còn lại hai cường giả Cửu Tinh đỉnh, hắn không rõ lai lịch đối phương, nghe vậy liền nhíu mày hỏi:
– Cô là Tô Liên Y, Các chủ Thiên Nhất Các?
Tô Liên Y điềm tĩnh đáp:
– Đúng vậy.
Phi Thành hỏi tiếp:
– Ta không biết vì sao cô lại ở đây, cô muốn giúp Bách Chiến Thắng?
Tô Liên Y lắc đầu:
– Đây là chuyện giữa Thiên Nhạc Phủ và Thánh Vực, ta không muốn can dự.
Lời này khiến mọi người ngạc nhiên.Thấy nàng đứng gần Bách Chiến Thắng, ai cũng nghĩ họ là một phe.Ngay cả Bách Chiến Thắng cũng bực bội, thầm nghĩ thương nhân quả nhiên chỉ coi trọng lợi nhuận, bèn kêu lên:
– Tô đại nhân, giúp ta vượt qua khó khăn này, sau này nhất định trọng tạ!
Tô Liên Y đáp:
– Bách Chiến Thắng đại nhân, xin lỗi, ta có lập trường của mình.
Mạc Tiểu Xuyên và Hác Liên Thiếu Hoàng đứng im lặng phía sau, dường như không quan tâm đến mọi chuyện.Quân Như Vân kinh ngạc:
– Các ngươi…
Mạc Tiểu Xuyên khoanh tay:
– Sư đệ, ta mong ngươi cũng đừng nhúng tay.Không can thiệp mới là thượng sách.
Quân Như Vân giận dữ:
– Không ngờ các ngươi lại sợ chết như vậy! Trước giờ ta khinh thường trí thông minh của các ngươi, nhưng ít ra các ngươi còn có dũng khí, nghị lực và nghĩa khí đáng để ta tán thưởng.Hôm nay thấy vậy, ta thật thất vọng.Sư phụ dưới suối vàng biết chuyện chắc cũng sẽ thất vọng lắm.
Mặt hắn lạnh như băng, rút kiếm xông vào đám người Mao Hạo Không.
Hác Liên Thiếu Hoàng hơi cau mặt:
– Ta cứ tưởng thằng nhãi này lãnh huyết, xem ra mình đã hiểu lầm nó.
Mạc Tiểu Xuyên khẽ thở dài.Vừa rồi, ba người họ được Lý Vân Tiêu truyền âm, bảo không nên tự ý hành động, tạm thời không nên xung đột với người Thánh Vực, nếu không thì đã sớm ra tay rồi.Dù vậy, Hác Liên Thiếu Hoàng vẫn khó chịu, thấy phe Bách Chiến Thắng liên tục bị đánh lui, bèn cau mày:
– Chúng ta làm vậy có ổn không?
Mạc Tiểu Xuyên bình tĩnh:
– Chuyện này sư phụ sẽ định đoạt.Ngươi cứ bình tĩnh đi, đừng xung đột với người Thánh Vực, kẻo bị sư phụ trách phạt.
Phi Thành nhìn ba người vài lần rồi nói:
– Nếu ba vị thức thời như vậy, ta sẽ không làm khó ba vị, xin mời rời đi.
Tô Liên Y đáp:
– Dù chúng ta không giúp Bách Chiến Thắng, nhưng cũng không muốn rời đi, cứ ở đây xem kịch vui thôi.
– Hả?
Phi Thành ngạc nhiên rồi cười lạnh:
– Trò vui này không dễ xem đâu.
Tô Liên Y chậm rãi nói:
– Đại nhân cứ làm gì thì làm, coi như chúng ta không tồn tại là được.
Phi Thành nhíu mày.Hắn biết rõ lai lịch của đám người Tô Liên Y.Việc họ không giúp Bách Chiến Thắng đã là kỳ lạ rồi, hắn tưởng họ sợ mình, nhưng xem ra không phải vậy.Vậy rốt cuộc họ muốn gì? Hắn chỉ kiêng kỵ Lý Vân Tiêu, nhưng nghĩ đến việc Lý Vân Tiêu vẫn còn bị phong ấn trong Bất Quy Cảnh, hắn liền yên tâm hơn, hừ lạnh:
– Đã muốn xem thì mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, đừng để mất mạng oan!
Hắn không để ý đến ba người nữa, phất tay áo rồi đi về phía Bách Chiến Thắng.Đám người Bách Chiến Thắng cảm thấy áp lực lớn lao, sắc mặt trắng bệch, mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Đột nhiên, mọi người rùng mình, một luồng khí tức cường đại xuất hiện trên bầu trời, họ ngẩng đầu nhìn lên.Là Yêu Triết, dẫn theo vài tên Yêu Tộc, lạnh lùng đứng trên trời, dường như không liên quan đến mình.Bị khí thế của đám Yêu Tộc áp bức, mọi người ngừng chiến đấu, tách xa nhau.
– Ồ, sao lại ngừng rồi? Không cần để ý đến ta, cứ tiếp tục đi.
Yêu Triết cười ha hả, có vẻ hả hê.Bách Chiến Thắng vội nói:
– Triết đại nhân, cứu ta!
– Cứu ngươi?
Yêu Triết cười nhạo:
– Ngươi cũng có lúc cầu xin ta sao? Nên nhớ ta là quân sư của Yêu Tộc, thân phận tôn quý hơn ngươi gấp trăm lần.Để ngươi làm một việc nhỏ mà phiền phức vậy sao?
Bách Chiến Thắng cắn răng:
– Chìa khóa không còn trong tay ta nữa.
– Cái gì?
Yêu Triết biến sắc, nhìn đám người Phi Thành, mắt lộ sát khí.Phi Thành cảm nhận được sự cường đại của Yêu Triết, bị ánh mắt bất thiện đảo qua, vội nói:
– Chìa khóa đã bị người khác cướp đi, không còn trong tay chúng ta.
Yêu Triết lạnh giọng:
– Ai cướp đi?
Bách Chiến Thắng nói:
– Triết đại nhân muốn tìm lại chìa khóa thì không thể thiếu sự giúp đỡ của ta.Dù ta nói cho ngươi biết là ai, ngươi cũng không tìm được đâu.
Mặt Yêu Triết âm trầm:
– Muốn ta ra tay cứu mạng ngươi thì phải thể hiện bản lĩnh ra, đừng có múa mép.
Mao Hạo Không vội nói:
– Triết đại nhân đừng nghe hắn nói bậy! Kẻ cướp chìa khóa là đám Thương Yêu trốn ra từ khe nứt phong ấn Ngũ Hà Sơn!
– Cái gì?
Đa số người ở đó đều kinh hãi.Ngay cả Phi Thành và Thái Viên cũng khiếp sợ, mọi ánh mắt đổ dồn vào Mao Hạo Không.
Yêu Triết kinh hãi:
– Thương Yêu!
Mắt hắn bắn ra sát khí vô biên, khiến mọi võ giả kinh hãi, cảm thấy sát ý thấu xương, như muốn nghiền nát thân thể.Mao Hạo Không càng đứng mũi chịu sào, sợ hãi run rẩy.
Yêu Triết trở nên đáng sợ, cơ thể dường như không thể khống chế mà muốn yêu hóa.
– Thương Yêu chạy ra từ khi nào? Chuyện lớn như vậy sao không báo cho ta biết!
Mao Hạo Không run rẩy:
– Rất…rất lâu rồi.Ta vẫn chưa dám chắc chắn nên không dám báo cho đại nhân biết.
Đột nhiên, Bách Chiến Thắng cười lớn:
– Ha ha, Mao Hạo Không, ngươi vu tội ta cấu kết với Yêu Tộc, bây giờ mọi người đã rõ ai mới là kẻ đó rồi chứ? Hai vị đại nhân Thánh Vực, xin hãy nhìn rõ mọi việc!
– Thì ra là Đại Trưởng Lão cấu kết với Yêu Tộc, còn vu oan cho người khác.
Mọi người xôn xao, ánh mắt nhìn Mao Hạo Không thay đổi.
Phi Thành giận trừng Mao Hạo Không, trách hắn giấu giếm chuyện Thương Yêu, lại trách hắn ngu xuẩn, tự bại lộ bản thân, khiến họ tiến thoái lưỡng nan.
Yêu Triết giận dữ:
– Ta không cần biết ngươi có mục đích gì, nhưng dám giấu ta chuyện lớn như vậy, nếu không phải ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng, ta đã giết ngươi rồi!
