Đang phát: Chương 2881
Nắm đấm biến thành trảo, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay.Trên thân kiếm khắc đầy những hoa văn cổ xưa, khi vung lên tạo thành một thế kiếm, chẻ đôi cả không gian.
– Kiếm quyết…Trảm yêu!
Thế kiếm mang theo một luồng khí chính nghĩa mạnh mẽ, chém nát quyền ý đang chắn phía trước.
Hách Liên Thiếu Hoàng giật mình, quyền cước bao phủ bởi một lớp ánh sáng xanh, mạnh mẽ đánh vào thế kiếm.Hắn cảm thấy xương cốt đau nhức, kiếm lực cuồn cuộn không ngừng truyền đến khiến hắn liên tục lùi lại phía sau.
Quân Như Vân thừa thắng xông lên, lạnh lùng nói:
– Ngươi đúng là ngu xuẩn, có thể đỡ được một kiếm của ta đã là kỳ tích rồi.
Vô số kiếm phù xoay quanh người hắn, một lần nữa ngưng tụ thành một thanh kiếm, chém xuống từ trên không.
– Ngươi muốn biết kiếm quyết của sư phụ sao? Hôm nay ta cho ngươi toại nguyện, kiếm quyết Tinh diệt!
Toàn bộ không gian tối sầm lại, một kiếm kia xuyên thủng không gian, từ kiếm trong tay Quân Như Vân chém xuống, giống như ánh sao từ hàng tỷ năm trước, chợt lóe rồi tắt.
Hách Liên Thiếu Hoàng kinh hãi, một kiếm này vượt quá khả năng chống đỡ của hắn.
Theo quan sát của hắn, Quân Như Vân chỉ là Bát Tinh Vũ Đế, với quyền ý của mình, hắn tự tin vô địch trong cùng cấp.Nhưng thế kiếm kia quá mạnh, mang đến cho hắn cảm giác nguy hiểm tột độ.
Không dám nghênh đón, hắn vội vàng lùi lại.
Quân Như Vân cười lạnh:
– Ngu xuẩn, chạy trốn sao? Ăn thêm vài kiếm của ta, trên người có thêm vài lỗ thủng rồi về đi!
Hắn đuổi theo Hách Liên Thiếu Hoàng, liên tục phá vỡ quyền ý của đối phương, kiếm khí tung hoành trên phế tích phủ đệ.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh lóe lên trên bầu trời, một kiếm ý sắc bén đến cực điểm xuất hiện.
Một kiếm cương khổng lồ dần dần phát sáng, chém thẳng về phía Quân Như Vân!
– Đó là…
Trong lòng Quân Như Vân chấn động, kinh hô:
– Thiên Chinh Hạo Nhiên kiếm khí? Mạc Tiểu Xuyên!
Kiếm ý xuyên thấu đại địa, chém vào kiếm hải của Quân Như Vân, chia nó làm hai!
Hách Liên Thiếu Hoàng hét lớn:
– Chết đi!
Hắn bị truy đuổi đến phát cáu, tất cả giận dữ hóa thành một quyền, theo thế kiếm của Mạc Tiểu Xuyên đồng thời đánh tới!
Kiếm ý của Quân Như Vân tan vỡ trong nháy mắt, hai luồng sức mạnh hợp lại làm một, hắn hoảng hốt vội cầm kiếm, cố gắng thu nhỏ không gian kiếm ý, ngưng tụ thành một kết giới phòng ngự.
Ầm ầm!
Kết giới vỡ tan ngay lập tức, toàn bộ lực lượng đánh vào người Quân Như Vân, tạo thành một đường rãnh dài hàng trăm trượng trên mặt đất.
Bách Vô Trần và những người khác kinh hồn bạt vía, Bách Tiểu Nguyệt che miệng kinh hô, tràn đầy lo lắng.
Quân Như Vân toàn thân dính đầy bụi đất, có chút chật vật, bảo kiếm trong tay lóe sáng, chiến ý vẫn không hề giảm sút.Hắn ngẩng đầu nhìn thân ảnh đang dần ngưng tụ trên không trung, kinh ngạc nói:
– Mạc Tiểu Xuyên, ngươi cũng đạt đến Bát Tinh Vũ Đế rồi sao?
Mạc Tiểu Xuyên lạnh lùng nói:
– Ngay cả kẻ ngu xuẩn như ngươi cũng có thể đạt đến Bát Tinh Vũ Đế, ta là sư huynh, đạt được chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Quân Như Vân nhíu mày, hừ lạnh một tiếng.
Trong số các sư huynh đệ, hắn luôn tự tin mình có thiên phú tốt nhất, thành tựu cao nhất.Nhưng bây giờ hai sư huynh đệ mà hắn luôn xem thường cũng đã tu luyện đến cảnh giới tương đương, thực lực không hề kém cạnh.Nếu không phải lần bế quan này hắn có đột phá lớn, thậm chí còn không phải đối thủ của hai người, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.
Bọn người Bách Vô Trần ngây người như phỗng, thì ra lại là một vị đồng môn.
Lòng họ đầy những suy nghĩ khác nhau.Bách Vô Trần nghĩ xa hơn, hai Bát Tinh Vũ Đế đồng môn, nếu có thể thu phục dưới trướng thì thật là may mắn.
Bách Tiểu Nguyệt thì đơn giản hơn, nghĩ thầm nếu đều là sư huynh đệ, chắc sẽ không đánh nhau đến chết, trái tim cuối cùng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.
Hách Liên Thiếu Hoàng nói:
– Đừng nói nhảm với hắn, đánh cho hắn một trận trước đã! Ta ghét cái vẻ tự cao tự đại của hắn, thật ra chẳng có gì hơn người!
Quân Như Vân hừ nói:
– Còn muốn đánh? Vô vị, ta không rảnh tiếp các ngươi.
Hách Liên Thiếu Hoàng cười lạnh:
– Ngươi có hứng hay không không phải do ngươi quyết định.
Quân Như Vân tránh việc tranh đấu, hỏi:
– Sao hai người lại ở cùng nhau? Không đến Cổ Võ đế quốc thăm ta sao?
– Hừ, thăm ngươi? Ngươi nghĩ mình có mặt mũi đó sao?
Mạc Tiểu Xuyên cười lạnh, vẻ mặt đầy hàn ý.
– Có ý gì?
Quân Như Vân cảm nhận được địch ý của hắn, không vui nhíu mày.
Mạc Tiểu Xuyên nói:
– Năm đó sư phụ mất mạng ở Thiên Đãng Sơn Mạch, ngươi ở đâu?
Sắc mặt Quân Như Vân thay đổi, nhưng nhanh chóng khôi phục, khó coi nói:
– Ngươi có ý gì? Ta đương nhiên ở Cổ Võ đế quốc.
Mạc Tiểu Xuyên lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt như muốn xuyên thấu đối phương, lạnh lùng nói:
– Mười lăm năm trước ngươi đã có tu vi Vũ Đế rồi đúng không? Có đến Thiên Đãng Sơn Mạch tìm hiểu nguyên nhân không?
Quân Như Vân khoanh tay nói:
– Lúc đó ta chỉ là Nhị Tinh Vũ Đế, đến Thiên Đãng Sơn Mạch chẳng phải là muốn chết sao?
– Quả nhiên là hạng người tham sống sợ chết!
Hách Liên Thiếu Hoàng siết chặt nắm đấm, tức giận nói:
– Nếu ta đạt đến Vũ Đế, nhất định sẽ lập tức chạy đến đó!
Quân Như Vân liếc nhìn hắn:
– May mà lúc đó ngươi chưa đạt đến Vũ Đế, nếu không ngươi đã không có ngày hôm nay.Hai người trách ta năm đó không quan tâm đến cái chết của sư phụ sao? Hừ, nếu mạo muội xông vào Thiên Đãng Sơn Mạch, chết thảm bên trong, đó gọi là trung can nghĩa đảm sao?
Mạc Tiểu Xuyên nói:
– Chẳng lẽ ngươi muốn thực lực mạnh hơn mới đi? Chỉ là thời gian trôi qua lâu như vậy, sợ là sẽ mất đi ý chí.
Quân Như Vân nói:
– Như vậy còn tốt hơn là vừa đi đã chết.Xem ra giữa chúng ta khác biệt không chỉ là thiên phú, mà còn là ở chỉ số thông minh.Nếu sư phụ còn sống, ông ấy có vui lòng nhìn thấy chúng ta xông vào Thiên Đãng Sơn Mạch không?
Hai người đều sững sờ, nhíu mày lại, Lý Vân Tiêu chắc chắn sẽ không muốn họ đến.
Hách Liên Thiếu Hoàng cười lạnh:
– Ngươi luôn tự cao thiên phú cao, nhưng cũng chỉ giống chúng ta, lăn lộn đến Bát Tinh Vũ Đế thôi, xì!
Quân Như Vân nhíu mày:
– Đây cũng là điều ta thấy kỳ lạ, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy, có phải hai người các ngươi đã có được cơ duyên gì không?
Mạc Tiểu Xuyên nói:
– Ngươi không cần biết.Nếu đã nói rõ ràng, chúng ta cũng sẽ không trách ngươi, lần này đến đây có một số việc muốn tìm ngươi.
Quân Như Vân hiếu kỳ:
– Chuyện gì?
Mạc Tiểu Xuyên nhìn hắn:
– Sư phụ chuyển thế trùng sinh, trở lại nhân gian, ngươi có biết không?
