Đang phát: Chương 288
– Cô ra đây làm gì? Ở trong kia hầu hạ đại sư đi, biết đâu lát nữa đại sư còn có việc cần sai bảo.
Trương Hóa nhíu mày, liếc nhìn cô với vẻ không hài lòng.
Tiểu Phương ngẩn người, mặt mày ỉu xìu, đành cúi đầu đứng im, không dám nhúc nhích.
Lý Vân Tiêu thấy vậy, nhếch mép cười khẩy, uống một ngụm trà rồi đột ngột đập bàn đứng dậy, quát lớn:
– Các người thái độ gì đấy hả?
Mọi người giật mình, không hiểu chuyện gì, hoang mang nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu chỉ tay vào Tiểu Phương, nói:
– Một cô gái xinh đẹp như vậy, các người lại nỡ lòng lớn tiếng quát tháo, sai bảo như ô sin, thậm chí còn đòi đuổi việc người ta? Tôi thật nghi ngờ các người có phải là Thuật Luyện Sư không đấy.Làm Thuật Luyện Sư, trước hết phải có lòng bác ái, các người có không? Đối xử với mỹ nữ còn tệ như vậy, thì với người bình thường còn thế nào nữa? Các người không xứng làm Thuật Luyện Sư!
– Hả? Chuyện này…
Mọi người ngớ người ra.Tất Thiên Cẩm nhanh chóng phản ứng, vội vã ngoắc Tiểu Phương, nói:
– Tiểu Phương à, lại đây ngồi đi.Trước đây chúng ta quá khắt khe với cô, được đại sư chỉ điểm, tôi mới nhận ra điều đó.Là Thuật Luyện Sư mà không có lòng bác ái thì còn ra gì?
Ông ta móc trong người ra một túi đồ đưa cho cô, ân cần nói:
– Tôi không mang tiền mặt, tạm thời cô cầm lấy một trăm viên trung phẩm nguyên thạch này, coi như công hội bồi thường cho cô.
– Hả? Một trăm viên trung phẩm nguyên thạch!
Tiểu Phương suýt ngất, số tiền này lớn đến mức nào chứ? Cô cảm thấy đầu óc mình không theo kịp nữa rồi.
Trương Hóa cũng chen vào:
– Nghe đại sư nói, tôi cũng tỉnh ngộ.Tôi đề nghị phải cho Tiểu Phương một căn nhà!
– Đúng, tôi cũng nhớ ra.Tiểu Phương làm ở đây bao nhiêu năm rồi, có đòi lương đâu?
– Trời ơi, trước đây chúng ta quá ích kỷ, quá vô nhân tính! Chỉ biết nghĩ cho bản thân, mặc kệ người ta sống chết thế nào.
– Thảo nào bao nhiêu năm rồi thuật luyện không tiến bộ, hóa ra chúng ta thiếu lòng bác ái!
– Phải phải, lần này mọi người cùng ký tên, ít nhất phải tăng lương cho Tiểu Phương gấp mười lần mới được.
– Gấp mười lần á? Mấy năm nay tiền mất giá nhiều, phải tăng gấp trăm lần mới được!
– Đúng đó!
Trương Hóa trịnh trọng nói:
– Ít nhất cũng phải gấp trăm lần, rồi chúng ta cùng kiến nghị lên phó hội trưởng.Nếu không đủ, mọi người góp tiền vào bù!
– Đúng, cứ làm vậy đi!
Mọi người đồng loạt phụ họa, hăng hái như thể đang căm phẫn công hội bóc lột nhân viên.
Tiểu Phương hoàn toàn đơ người, không còn khả năng suy nghĩ, nghe những lời nói ân cần xung quanh mà ngỡ như đang mơ.Không! Đây đúng là mơ rồi.Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay bỗng trào dâng, mắt cô rưng rưng, nhìn Lý Vân Tiêu đầy cảm kích.
Lý Vân Tiêu khẽ cười, vỗ tay nói:
– Được rồi, xem ra các người vẫn còn cứu được.Chúng ta tiếp tục thôi, vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?
– Chúng ta đang nói về việc vì sao việc liên thủ trấn áp khí tức bạo ngược lại phản tác dụng.
Trương Hóa vội vàng đáp, cả phòng họp lại im phăng phắc, đến tiếng thở cũng không dám phát ra.
Lão già ngồi gác chân ở hàng ghế sau, nhìn những Thuật Luyện Sư cao ngạo ngày thường giờ lại khúm núm cẩn trọng, trong lòng vừa thấy lạ, vừa thấy hả hê.
– Ha ha, lũ Thuật Luyện Sư coi trời bằng vung, ai ngờ cũng có ngày hôm nay! Cũng có lúc phải bám váy người khác! Mẹ kiếp, cái vẻ ngạo nghễ đâu? Cái tôn nghiêm đâu rồi? Khỉ gió!
Lão ta thầm giơ ngón giữa! Nhưng trong lòng lão lại hiểu rõ, những Thuật Luyện Sư này sở dĩ như vậy là vì bị thực lực và kiến thức của thằng nhãi kia làm cho tâm phục khẩu phục rồi! Vũ Tông Vũ Hoàng thì ghê gớm thật đấy, nhưng nếu gặp Vũ Tôn Vũ Đế thì cũng phải răm rắp nghe theo, hầu hạ cẩn thận thôi.
Điều này khiến lão ta vô cùng tò mò, rốt cuộc thế lực nào lại có thể đào tạo ra một Thuật Luyện Sư cao cấp trẻ tuổi đến vậy, đến cả những người cấp ba cũng phải ngoan ngoãn nghe lời? Thằng nhãi này rốt cuộc là cấp mấy? Trời ạ, nó mới mười lăm tuổi, lại còn là Đại Vũ Sư nhất tinh! Trong Hỏa Ô Đế Quốc này, bao giờ lại xuất hiện một thiên tài như vậy chứ?
Lão ta không hiểu gì về Thuật Luyện, chỉ biết phỏng đoán.Còn các Thuật Luyện Sư thì ai nấy đều tập trung cao độ, mặt đỏ bừng, không dám lơ là dù chỉ một chút, cũng không dám thở mạnh.
Tiểu Phương khẽ lau mắt, cũng cẩn thận ngồi sang một bên, chờ đợi sai bảo.Cô biết dù thiếu niên này là ai, thì ít nhất sau này đãi ngộ của mình sẽ thay đổi hoàn toàn.Giới Thuật Luyện Sư tuy lạnh lùng, nhưng một khi đã nói ra thì sẽ không nuốt lời, mà việc tăng lương gấp trăm lần đối với họ cũng chỉ là chuyện nhỏ.
– Thực ra rất đơn giản.Vừa nãy đã nói nguyên nhân luyện chế thất bại là do tỉ lệ Đồng Khuyết Thạch quá cao.Vì Tất đại sư…
– Đại sư, ngài cứ gọi tôi là Tiểu Tất hoặc Tiểu Cẩm là được, đừng gọi đại sư, tôi không dám đâu!
Tất Thiên Cẩm vội vàng ngắt lời.
– À, vì Tiểu Tất mới lên cấp ba, cảnh giới chưa ổn định, nên để tăng tỉ lệ thành công, đã dùng vật liệu cấp ba vượt quá tỉ lệ cho phép, cứ tưởng như vậy sẽ dễ thành hình hơn.Nào ngờ đó lại là hành vi tự sát, anh ta còn chưa khống chế được tỉ lệ vật liệu cấp ba thấp, thì làm sao khống chế được tỉ lệ cao? Vì vậy trong quá trình luyện chế, chắc chắn đã phá hoại cấu trúc vật liệu một cách nghiêm trọng, khiến nó trở nên bất ổn.Lúc tôi bước vào đã cảm nhận được điều đó rồi, cứ tiếp tục luyện chế thì sự phá hoại sẽ ngày càng lớn, mà thực lực của Tiểu Tất không đủ để ngăn chặn nó.Vì vậy sau khi vào, tôi đã bảo cô gái này tránh xa ra một chút, kẻo bị nổ văng vào người.
Mặt Tiểu Phương hơi ửng đỏ, ngại ngùng cúi đầu, thầm mắng mình đúng là có mắt như mù, ban đầu còn tưởng người ta bị thần kinh.
