Đang phát: Chương 287
Ôn Đạo Luân nghe xong gật đầu, người đồng sự lại đi đến chỗ hương thơm kia hít mấy hơi, lúc này mới quyến luyến không rời trở về chỗ cây gỗ dưới đáy biển để nghỉ ngơi.
Ôn Đạo Luân nghiêm mặt nói: “Khó trách ngươi không có cảm giác gì, nàng căn bản không vào được thức hải của ngươi.”
“Vì sao?”
“Thức hải mỗi người, ít nhiều đều có phòng hộ bản năng, để ngăn ngoại địch xâm nhập.Đồng sự của ta thoạt nhìn còn nhỏ, nhưng thực ra là âm linh đã hơn ba trăm tuổi, việc chui vào thức hải người khác dễ như trở bàn tay.” Trong mắt Ôn Đạo Luân cũng có chút hiếu kỳ, “Nhưng nàng nói với ta, bên ngoài thức hải của ngươi toàn là mê cung, nàng đi lạc mấy lần, suýt nữa không ra được.”
“Mê cung?” Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Hạ Linh Xuyên, “Nàng không thể dùng vũ lực xâm nhập sao?”
“Ngươi muốn nàng dùng vũ lực xâm nhập?” Ôn Đạo Luân buồn cười, “Nhỡ đâu làm đảo lộn thức hải của ngươi, ngươi có thể biến thành kẻ ngốc đấy.”
“Vậy lần trước Thiên Thần xâm nhập là sao?” Sau đó Hạ Linh Xuyên đích xác cảm thấy mệt mỏi rã rời, chỉ hận không thể ngủ một giấc ba ngày ba đêm.Nhưng hắn rất chắc chắn bản thân chưa hề ngốc nghếch.
“Có lẽ là đi đường vòng.”
“Việc này có thể chứng minh ta rất trâu bò không?”
“Đồng sự của ta cũng nói, tầng chướng ngại kia phi thường cứng cáp, với đạo hạnh của nàng còn không phá được; đồng thời nàng mơ hồ cảm giác được, nếu như dùng vũ lực bài trừ, chỉ sợ hậu quả nghiêm trọng.” Ôn Đạo Luân dựa người về phía sau, “Ngươi tu luyện pháp môn thần thông gì?”
Hạ Linh Xuyên kể ra từng cái, Ôn Đạo Luân nói ngay: “Với tuổi tác và tu vi của ngươi, đó không thể nào là phòng hộ do chính ngươi kiến tạo.Người phía sau không muốn để lộ ra ngoài chân mệnh của ngươi.Vậy nên…”
“Phúc trạch của ngươi thâm hậu, có khả năng cũng chỉ là giả tượng bên ngoài.” Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Tình huống thân và hồn riêng biệt, mỗi phần đối ứng với một vận mệnh khác nhau, thật sự là vô cùng hiếm thấy.”
“Thân thế và vận mệnh hồn phách…khác biệt?” Sống lưng Hạ Linh Xuyên hơi run lên, đây chính xác là tình cảnh của mình trước mắt!
“Phúc khí của một người có hạn, không thể vĩnh viễn chỉ gặp may mắn, nó phản phệ sẽ từ mệnh cách của ngươi gánh chịu, tức cái gọi là bên ngoài tích lũy bên trong hủy hoại, hoặc là gọi là ngoài phúc trong họa!” Ôn Đạo Luân chậm rãi nói, “Ngày qua ngày chồng chất phúc thành họa, cuối cùng cũng sẽ bộc phát, cái này gọi là vô phúc tiêu thụ!”
Hạ Linh Xuyên sờ cằm hỏi: “Đồng sự của ngài còn không xông vào được thức hải của tôi, ngài dựa vào suy đoán liền có thể nói tôi là ngoài phúc trong họa?”
“Chẳng phải còn có hai câu kệ ngữ sao?” Ôn Đạo Luân cười cười, “Đương nhiên quan trọng nhất là, ngươi không phải ví dụ duy nhất.Loại tình huống này hiếm thấy, nhưng ta trước kia đã từng gặp qua một lần.”
Hạ Linh Xuyên buột miệng: “Ai?”
Ôn Đạo Luân lắc đầu: “Không liên quan gì đến ngươi.”
Hắn không nói, ở đây không ai có thể ép buộc.
Trong lòng Hạ Linh Xuyên bị đè nén, thở dài: “Đã có tai ách, ngài dù sao cũng phải nói cho tôi biết làm sao giải trừ chứ?”
“Sau thiên địa tai biến, mệnh số không hoàn toàn do trời định, cũng nắm giữ trong tay chính ngươi.”
Hạ Linh Xuyên lập tức nhớ tới lời của lão ô quy: “Không có một loại kết cục, gọi là mệnh trung chú định.” Nhưng hắn hiện tại muốn là giải pháp, giải pháp!
“Vậy chúng ta sẽ xem một chút đi, ngươi nghĩ một chữ, ta giúp ngươi phá giải.” Ôn Đạo Luân dọn đồ vật trên bàn con ra, đặt chén nước tới trước mặt Hạ Linh Xuyên, “Chỉ chữ đầu tiên ngươi có thể nghĩ tới bây giờ thôi, tuyệt đối không được suy nghĩ sâu xa.”
Hắn muốn Hạ Linh Xuyên trong tiềm thức tìm ra chữ đầu tiên để phá giải.
Ôn Đạo Luân đã nói như vậy, Hạ Linh Xuyên cũng không nghĩ nhiều, đưa tay chấm nước, đầu ngón tay lơ lửng giữa không trung một chút, sau đó rơi xuống mặt bàn gỗ, mấy nét thành hình.
Chữ này, chính là…
Hạ Linh Xuyên đích xác không suy nghĩ nhiều, chỉ bằng bản tâm mà viết.
Nếu như thật sự có tai ách quấn thân, hắn nghĩ thứ bản thân cần nhất có lẽ chính là chữ này.
Ôn Đạo Luân vuốt râu khen một câu: “Thiếu niên có hi vọng.Ngươi là tuần vệ, hay là đã gia nhập Đại Phong quân?”
“Tuần vệ.” Hạ Linh Xuyên thành thật nói, “Đang cố gắng gia nhập Đại Phong quân.”
“Tốt, tốt.” Ôn Đạo Luân đưa tay, cũng viết chữ “Dũng” lên mặt bàn, “Đây là chữ “Dũng” của ngươi, nếu như bỏ đi bộ “Lực” ở dưới, thì biến thành cái chuông.Chữ này có hai nghĩa, một là chuông lớn chuông chuôi, tức người khác muốn vận dụng cái chuông lớn, vô luận là treo hay là đánh, đều phải thông qua ngươi để tiến hành; hai là con đường tắt trong cung cấm, bởi vì hai bên tường cao khó vượt qua, chỉ có đi đường của ngươi là tiện và nhanh nhất.”
Hạ Linh Xuyên nghe đến đó, lẩm bẩm nói: “Vì người khác làm áo cưới?”
Chẳng phải cái này liền cùng kệ ngữ của lão ô quy khớp nhau sao?
Chữ “Dũng” còn có thể thêm bộ nhân đứng bên cạnh, tức thành chữ “Tượng”, con rối.Ôn Đạo Luân vừa vặn thấy trên kệ phía sau có một con rối đồng tử bằng gốm, hắn quay người lấy xuống, đặt ở trên bàn.
Con rối đồng tử này không tinh xảo lắm, y phục trên người không đỏ thì xanh.Hạ Linh Xuyên nhìn nụ cười giả tạo trên mặt nó, vô ý thức rùng mình.
“Ý nghĩa của con rối, không cần ta nói nhiều chứ?”
Tôn Phục Linh bên cạnh thấp giọng nói: “Thật là một cái ‘Thân như lồng giam’.”
“Nhưng tiền đề của hai chữ này, đều là chữ ‘Dũng’ bị bỏ đi bộ ‘Lực’.” Ôn Đạo Luân nói khẽ, “Cái bộ ‘Lực’ này, có lẽ chính là cơ hội của ngươi.”
Thực lực cường đại, mới là con đường tắt duy nhất để thay đổi vận mệnh.
Đạo lý này, giống như đặt ở thế giới nào cũng thông dụng.
Hạ Linh Xuyên chấm nước viết chữ “Lực” lên bàn, nhìn hồi lâu, mới ho nhẹ một tiếng: “Vậy chữ ‘Dũng’ còn có thể thêm ba chấm thủy ở dưới đáy.”
Chính là “Thông” và “Dũng”.
Tăng trưởng lực lượng cần thời gian, khi hắn còn chưa đủ cường đại, có những thủ đoạn tránh họa khác.
Ôn Đạo Luân hỏi lại hắn: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
“Hai chữ này chẳng lẽ có thể ghép cùng một chỗ?” Hạ Linh Xuyên bịa chuyện, “Chẳng lẽ muốn tôi gặp nước thì biến mất?”
“Không chừng.” Ôn Đạo Luân cười nói, “Ta đã nói, sau thiên tai, số mệnh không còn chính xác, vận mệnh của ngươi…”
“…cố định mà chưa định.” Hạ Linh Xuyên giành nói, “Tôi đã biết.”
Lần này cầu giải, hắn giống như hiểu, lại hình như không hoàn toàn hiểu.
Xem ra lão ô quy và Ôn Đạo Luân đều thích làm ra vẻ huyền bí, có lẽ chính bọn họ cũng chỉ biết nửa vời, lại có lẽ loại sự tình này vốn không giảng giải rõ ràng được.
Ôn Đạo Luân nói đến đây thì ngừng lại, không biết từ đâu lấy ra một bộ bàn cờ bỏ túi, quay sang nói với Tôn Phục Linh: “Tôn nha đầu, chúng ta lại đến đánh cờ một ván đi.”
Tôn Phục Linh cũng rất sảng khoái: “Được thôi, lần này Ôn tiên sinh chuẩn bị thua cái gì?”
Ôn Đạo Luân suýt nữa bị sặc, hồi lâu mới nói: “Lần trước chỉ là chủ quan!”
Tôn Phục Linh không nhúc nhích: “Nếu như thua, sẽ đến Sơ Mân học cung giảng năm lớp.”
“Hai lớp.” Ôn Đạo Luân lắc đầu, “Ta không có nhiều thời gian như vậy.”
Hai người cò kè mặc cả, cuối cùng định là ba lớp.
Đương nhiên Tôn Phục Linh nếu thua thì không cần bồi thường, Ôn Đạo Luân là ai, sao có thể đòi quà từ một hậu bối cơ chứ?
Hạ Linh Xuyên không thích đánh cờ, cố gắng tỉnh táo nhìn một lát, rồi buồn ngủ.
Chúng ta đến rồi.
Đợi đến khi Tôn Phục Linh lay tay áo của hắn, xe ngựa cũng đã về đến Bản Long thành:
Hạ Linh Xuyên liền tỉnh táo: “Ôn tiên sinh lại thua rồi?”
Râu ria của Ôn Đạo Luân đều dựng lên, nhưng không phủ nhận.
Thật sự là hắn lại thua rồi, thua so với lần trước còn thảm hơn.
“Ngươi tuổi còn trẻ, kỳ nghệ thực sự là…” Hắn thở dài, “Cũng làm ta nhớ tới một người.”
Hạ Linh Xuyên hỏi thay.
“Ái nữ của Chung đại nhân.” Ôn Đạo Luân nói xong liền xuống xe, đứng trên mặt đất duỗi lưng mỏi.
Kỳ thật trên đường đã có thân vệ báo lại, quái vật ở Hàng Thần đài chạy thoát, không bắt được.
Hạ Linh Xuyên dứt khoát đem chuyện quỷ dị của bà lão kia kể cho Ôn Đạo Luân nghe, sau đó nói: “Ta không có chứng cứ, chỉ là suy đoán lung tung như vậy, cung cấp cho Ôn tiên sinh tham khảo.”
Ôn Đạo Luân từ đầu tới cuối không ngắt lời hắn, nghiêm túc nghe xong, mới gật đầu nói: “Tin tức này hữu dụng, đa tạ ngươi.”
Ai, lại phải đi họp, Ôn Đạo Luân vội vàng trở về.
Đại đội nhân mã cũng đi theo hắn cùng rời đi.
Gió lạnh trên quảng trường Nam môn, khiến Tôn Phục Linh phải quấn chặt áo ngoài.Mới từ trong xe ngựa ấm áp như xuân bước ra, nàng có chút không thích ứng.
Hạ Linh Xuyên thấy thế liền nói: “Chúng ta về nhà đi.”
Nói xong chính hắn cũng hơi sững sờ.
Nhưng mà câu nói này không có một điểm sai sót nào, nhà hai người vốn liền kề nhau.Tôn Phục Linh hình như không nghe ra sự khác thường, liên tục gật đầu: “Ừm ừm!”
Hai người đang muốn leo lên xe ngựa mình thuê, Tôn Phục Linh bỗng nhiên lại hỏi hắn: “Nhìn sắc mặt ngươi hôm nay từ đầu đến cuối không tốt, gặp phải chuyện gì sao?”
Hạ Linh Xuyên vô ý thức nói ngay: “Không có gì.” Cô nương này quá nhạy cảm, hắn tự nhận một mực che giấu đến không sai.
Tôn Phục Linh lập tức dừng bước lại, nghiêng đầu nhìn hắn: “Nói một chút đi.Một mình buồn khổ ở Bản Long thành, không phải là cách làm sáng suốt.”
Hắn rốt cục thở dài: “Ta vừa mất đi một chiến hữu…chiến hữu tốt.”
Mao Đào hy sinh, mà hắn thậm chí chưa có thời gian đốt cho người cảnh vệ trung thành này thêm hai tờ tiền giấy.
Đồng thời trừ hắn ra, phảng phất cũng không ai để ý đến chuyện này, người này.
Từ giây phút chôn sâu vào đất vàng, cái tên này sẽ theo gió mà đi.
Tôn Phục Linh nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay của hắn, lòng bàn tay ấm áp truyền đến: “Nhân thế vô thường, sinh tử đều là chuyện bình thường.”
Nàng không hỏi là chiến hữu nào, ở Bản Long thành, sinh ly tử biệt là chuyện bình thường.
Hạ Linh Xuyên nhẹ gật đầu, không nghĩ như vậy thì có thể thế nào?
Nàng lại hỏi: “Ngươi thả đèn hoa đăng chưa?”
“Cái gì?” Hắn nghe không hiểu.
“Đi theo ta.”
Tôn Phục Linh lôi kéo hắn đi vào con phố hẹp bên cạnh quảng trường, có mấy hộ mở cửa, không rõ là thương gia hay là hộ gia đình.
Loại hộ gia đình sát đường này có địa lợi thuận tiện, trực tiếp dựng quán nhỏ trước cửa sân là có thể buôn bán.
Tôn Phục Linh chọn một nhà đi qua, mở miệng liền nói: “Mua một ngọn đèn băng.”
Nhà này có vẻ bán tạp hóa, chủ cửa hàng nghe được câu này, quay người trở về sân, không bao lâu dùng dây dẫn theo một tràng đèn băng tới.
Đèn băng tạo hình như đóa hoa sen nở rộ, to bằng miệng chén, chạm trổ thật tinh xảo, đến cả đường vân cánh hoa cũng khắc ra.
Bên trong hoa sen có một đoạn nến nhỏ, chiều dài chỉ bằng một phần ba đốt ngón tay.
Tôn Phục Linh trả tiền, cầm đèn đi ra ngoài.
“Tiệm này chuyên làm đèn, tay nghề là tốt nhất.”
Bên ngoài là quảng trường, có một mảnh hồ, nước hồ không đóng băng, Hạ Linh Xuyên có thể thấy những con cá béo tung tăng bơi lội.
Tôn Phục Linh đưa đèn băng cho hắn: “Chỉ cần thả vào trong hồ, suối nước nóng dưới đáy sẽ đẩy nó lên.”
Lúc này đã đến hoàng hôn, mặt trời lặn rất nhanh.
Hạ Linh Xuyên dùng que châm lửa đốt nến, ôm đèn hoa sen mặc niệm vài câu, sau đó nhẹ nhàng thả nó vào trong nước.
