Chương 287 Con Tim Chết Rồi

🎧 Đang phát: Chương 287

Đức vua Lam Đức cười rạng rỡ nhìn Địch Lợi Á: “Địch Lợi Á, trẫm quen con cũng không phải ngày một ngày hai.Từ khi con trở về từ đế quốc Áo Bố Lai Ân, chẳng phải nhà con cũng thường xuyên lui tới hoàng cung đó sao!”
Đức vua và Địch Lợi Á xem ra cũng xấp xỉ tuổi nhau, quan hệ giữa hai người vô cùng tốt.
“Gần đây sư phụ quản thúc nghiêm khắc quá, bệ hạ nên chăm chỉ tu luyện ma pháp đi.” Địch Lợi Á cố ý đánh trống lảng.
Lam Đức bật cười.
Đúng lúc này, đại địa hùng Cáp Đốn chậm rãi nói với đức vua: “Này, cái tên tóc xanh kia! Chủ nhân ta bảo ngươi vào trong.” Đại địa hùng ăn nói có phần hỗn xược, nhưng Lam Đức cũng không so đo: “A Hoàng, ngươi có thể đừng gọi ta là bệ hạ được không? Cứ gọi Lam Đức là được rồi.Như vậy, ta còn giữ được chút mặt mũi.”
“A Hoàng, ngài dám xưng hô với ta như vậy?” Đại địa hùng lắc cái đầu tròn vo, tỏ vẻ không hài lòng.
Lam Đức lại cười, chào Kiều Trị và Địch Lợi Á rồi bước vào trong nhà.Bên ngoài sân lúc này chỉ còn lại Kiều Trị và Địch Lợi Á.Địch Lợi Á có ấn tượng rất tốt với Kiều Trị.Bởi Kiều Trị là huynh đệ tốt của Lâm Lôi.
Kiều Trị nhị ca trong số bốn người huynh đệ, tính tình trầm ổn, chắc chắn, đối nhân xử thế ôn hòa, được lòng mọi người.
Nhưng Địch Lợi Á hiểu rõ, Kiều Trị cũng là một nhân vật không tầm thường, tuổi còn trẻ mà đã là đại thần của đế quốc Ngọc Lan, quản lý những chuyện mờ ám trong triều, uy phong lẫm liệt, thậm chí còn là đại thần của cả đế quốc Ngọc Lan.Kiều Trị bề ngoài có vẻ đơn thuần, nhưng thực chất lại vô cùng thâm sâu khó lường.
“Kiều Trị, mời ngồi.” Địch Lợi Á tươi cười nói.
Kiều Trị cũng cười đáp lại: “Địch Lợi Á, năm ngoái muội đến đế quốc Áo Bố Lai Ân có gặp lão Tam không? À, lão Tam là Lâm Lôi đó.”
“Muội biết mà.” Nụ cười của Địch Lợi Á rạng rỡ.”Lâm Lôi cũng rất nhớ huynh đó!”
Lòng Kiều Trị cảm thấy ấm áp.
Từ biệt Lâm Lôi đã hơn mười năm rồi, nay Kiều Trị đã hai mươi chín tuổi, sắp bước qua ngưỡng cửa ba mươi, lại còn có hai con.Khi còn nhỏ, Kiều Trị cũng ngông cuồng lắm.Nay nghĩ lại mới thấy quãng thời gian đó sao mà tươi đẹp.
Mười năm lăn lộn chốn quan trường, Kiều Trị trải qua không ít gian lao vất vả, ngày càng dày dạn hơn, vì thế cũng ít có dịp gặp gỡ bạn bè.
“Lão Tam có được như ngày hôm nay, ta cũng cảm thấy tự hào.” Kiều Trị tỏ vẻ khâm phục.”Ở Áo Bố Lai Ân chắc hẳn không ai dám gây phiền phức cho cậu ấy.Trên đời này, muốn sống tốt thì phải đạt đến đỉnh cao, đó mới là chỗ dựa vững chắc nhất.”
“Lâm Lôi hiện giờ đã là thủ lĩnh ở lãnh địa Hỗn Loạn rồi.”
“Thủ lĩnh lãnh địa Hỗn Loạn?”
Kiều Trị chau mày.Anh còn nhớ Lâm Lôi lúc ở Hách Tư thành đã có mâu thuẫn với Quang Minh Giáo Đình, đặc biệt là với nhân vật chóp bu ở đế quốc Ngọc Lan.Kiều Trị cũng hiểu rất rõ thế lực của Quang Minh Giáo Đình và Hắc Ám Giáo Đình.”Tính khí lão Tam, chắc chắn sẽ không an phận thủ thường…Chẳng lẽ…”
Kiều Trị nhìn Địch Lợi Á, hạ thấp giọng: “Lão Tam muốn đối đầu với Quang Minh Giáo Đình?”
Địch Lợi Á giật mình.Kiều Trị này thật lợi hại!
“Đúng vậy.” Địch Lợi Á gật đầu.Chuyện này Lâm Lôi cũng đã kể cho nàng nghe.
Lòng Kiều Trị trào dâng nỗi âu lo.Kiều Trị rất hiểu tính tình của Lâm Lôi.Ngày xưa, vì báo thù mà Lâm Lôi dám bất chấp tất cả.Nếu là Kiều Trị, anh tuyệt đối sẽ cam chịu nhẫn nhịn, cho đến khi thực lực đủ mạnh mới ra tay.
“Lão Tam thật có gan.” Kiều Trị nhìn Địch Lợi Á.”Nhưng Quang Minh Giáo Đình cũng đâu phải dễ đối phó.”
Địch Lợi Á cười: “Kiều Trị à, Lâm Lôi không đơn giản như huynh nghĩ đâu.”
Kiều Trị cười.Rõ ràng, Lâm Lôi là một thiên tài.Ngày đó chia tay Lâm Lôi, Kiều Trị cũng không thể ngờ, Lâm Lôi lại có thể lớn mạnh đến mức này.Đặc biệt là ma thú Bối Bối, Kiều Trị cảm thấy vô cùng kinh ngạc: “Cái tên Bối Bối ấy, đã biến đổi đến mức nào rồi không biết, đúng là một quái thai!”
……
Rất lâu sau, Lam Đức mới bước ra.
“Kiều Trị, chúng ta về thôi!”
Lam Đức nhìn Kiều Trị, giục.Kiều Trị đứng dậy.Lam Đức nhìn Địch Lợi Á cũng đang đứng lên, nói: “Nếu có thời gian thì đến hoàng cung chơi.Công chúa Ba Lỗ Khắc lúc nào cũng nhớ con đấy.”
Địch Lợi Á cười: “Nhất định sẽ đến chơi.”
“Không cần tiễn.” Lam Đức cười vui vẻ cùng Kiều Trị rời đi.
* *
Tại thư phòng của đức vua, lúc này có ba người, là nhà vua, cận vệ cung đình và tộc trưởng gia tộc Lai Ân, Đại Nghiệp.
“Đại Nghiệp à.” Lam Đức đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Đại Nghiệp Lai Ân.”Hôm nay ta cho gọi ngươi đến là vì chuyện con gái của ngươi, Địch Lợi Á.”
Đại Nghiệp Lai Ân nhìn nhà vua: “Vâng, thưa bệ hạ.Ý bệ hạ thế nào?”
Lam Đức cười: “Ta biết, con gái ngươi vẫn chưa gả cho ai cả, đúng không?”
“Bẩm bệ hạ, đúng vậy.”
“Thật ra, trẫm đã để ý tới con gái ngươi từ lâu rồi.”
Lam Đức gật đầu: “Phải, nói thật lòng, trẫm vốn vẫn rất thích con gái nhà ngươi.Ngươi giúp ta hỏi con gái ngươi xem, có đồng ý gả cho ta không? Đương nhiên…ngươi phải tôn trọng ý kiến của con bé.”
Đại Nghiệp Lai Ân cung kính: “Bệ hạ yên tâm.Thần nhất định sẽ hỏi con gái thần.”
Lam Đức nhìn Đại Nghiệp Lai Ân: “Đại Nghiệp, ngươi nên hiểu, trước đây khi ta còn là hoàng tử, ta phải ở lại đế đô mới có tư cách kế vị.Người con gái kia, trẫm cũng không ưng ý, chẳng có chút tình cảm nào cả.Địch Lợi Á con gái ngươi không cần bàn đến xuất thân, chỉ xét về tố chất bản thân thì hơn hẳn người kia.Nếu con gái ngươi chịu lấy ta, trẫm dám hứa, sau này Địch Lợi Á sẽ là hoàng hậu.”
Đại Nghiệp giật mình.
Hoàng hậu ư?
Nếu con gái được làm phi tần trong cung thì gia tộc Lai Ân đã vô cùng vinh quang rồi, đằng này lại còn là hoàng hậu ư? Liệu tai Đại Nghiệp có nghe nhầm không? Một cung nữ và một hoàng hậu khác nhau một trời một vực.
Đại Nghiệp rất hiểu, giờ Lam Đức đã là một người phi phàm, có thế lực lớn mạnh, việc biến con gái ông thành hoàng hậu chẳng phải là chuyện không thể.
“Thôi, được rồi, ngươi lui ra đi.” Lam Đức cười.
“Vâng, thưa bệ hạ.” Đại Nghiệp Lai Ân cảm thấy lòng rộn ràng đến lạ.
* *
Hôm đó, Đại Nghiệp cho người gọi con gái về.Địch Lợi Á vốn cũng rất thích về thăm nhà, vì mỗi lần về nàng lại có dịp giãi bày với cha mẹ chuyện hôn nhân.Mặc dù Địch Lợi Á nói Lâm Lôi đã độc lập ở bên ngoài đế quốc Áo Bố Lai Ân, việc nàng gả cho Lâm Lôi sẽ không gây ảnh hưởng gì đến gia tộc.
Nhưng cha mẹ Địch Lợi Á không thích Lâm Lôi.
Trong mắt cha mẹ nàng, em trai Lâm Lôi đã lấy công chúa thứ bảy của đế quốc Áo Bố Lai Ân, Nê Na, mối quan hệ giữa Lâm Lôi và đế quốc Áo Bố Lai Ân không thể cắt đứt được.
“Cái gì?” Địch Lợi Á như bị dội một gáo nước lạnh, kinh ngạc nhìn cha mẹ.
Mẹ nàng khuyên nhủ: “Con gái à, bệ hạ tuổi tác tương xứng với con, hơn nữa, lịch sử đế quốc chúng ta chưa từng có vị hoàng đế nào giỏi giang như bây giờ.Con lấy bệ hạ thì tốt quá.Gả cho bệ hạ…thế nào cũng có lợi cho gia tộc.”
“Có lợi cho gia tộc? Vậy còn lợi ích của con thì sao?” Địch Lợi Á không nén được giận dữ.
Địch Lợi Á không thể hiểu nổi, cha mẹ gọi nàng về chỉ vì chuyện này.
“Địch Lợi Á, con gái, lẽ nào bệ hạ không đủ ưu tú? Con căm ghét bệ hạ?”
Địch Lợi Á cãi lại: “Cha à, bệ hạ ưu tú thì có liên quan gì đến con? Con không ghét bệ hạ.Nhưng…người con không ghét thì nhiều lắm.Lẽ nào con không ghét ai thì con phải gả cho người đó? Gả cho một người, không phải là ghét hay không ghét, cha hiểu không?”
“Địch Lợi Á, con gái, bệ hạ rất thành tâm với con.Người nói, nếu con gả cho bệ hạ, sau này con sẽ là hoàng hậu.” Đại Nghiệp cố nài nỉ.
“Vậy hoàng hậu hiện tại thì sao?” Địch Lợi Á chau mày.
Đại Nghiệp gượng cười: “Bà hoàng hậu đó, chẳng qua là khi bệ hạ còn là hoàng tử thì hai người đã kết hôn.Bản thân bà ta chẳng có năng lực gì, mà xuất thân cũng chỉ là con của một quý tộc nhỏ nhoi.Bà ta làm hoàng hậu, khối người bàn tán sau lưng, bất mãn lắm.Bệ hạ phế truất bà ta thì có gì khó đâu.”
“Hừm.”
Địch Lợi Á đứng nhìn cha mình: “Cha à, địa vị hoàng hậu có lẽ rất quan trọng đối với cha mẹ.Nhưng với con mà nói, chẳng là cái gì cả.” Tức giận đến nỗi lời nói của Địch Lợi Á có phần hỗn xược.
Đại Nghiệp Lai Ân tức giận đập mạnh tay xuống bàn, đứng dậy: “Địch Lợi Á, con ăn nói thế hả?”
“Cha à…” Địch Lợi Á nhìn cha mình đang giận dữ: “Cha đừng ra oai trước mặt con gái.Hôm nay con nói rõ cho cha mẹ biết, chuyện của bệ hạ, cha đã đi quá giới hạn rồi.Con thà chết chứ không bao giờ nghe lời cha.Đời nào con lấy bệ hạ.Ngoài Lâm Lôi ra, con không thèm lấy ai cả.”
Đại Nghiệp tức giận nhìn con gái.Con gái bây giờ dám nói như vậy với cha đẻ rồi cơ đấy!
“Con xin lỗi.” Địch Lợi Á thở dài.
“Haizz…” Đại Nghiệp lộn ruột lên, ho khan.Mẹ Địch Lợi Á ngồi bên cạnh đỡ chồng.Bà thấy chồng nhìn con gái phẫn nộ, bèn ủng hộ chồng, khuyên con: “Địch Lợi Á, con không còn bé bỏng gì nữa, đừng có hỗn hào như con nít.Thôi được, con đi đi, suy nghĩ kỹ rồi nói sau.”
Địch Lợi Á nhìn cha mình mặt vẫn hằm hằm giận dữ, quay người lặng lẽ bỏ đi.
“Lúc bấy giờ, cha mẹ ở đâu?” Địch Lợi Á còn nhớ khi còn nhỏ, cha mẹ coi nàng như cục vàng, nàng muốn làm gì thì làm, không ai ngăn cản cả.Nàng còn ngồi trên lưng cha mẹ chơi trò cưỡi ngựa.
Tuổi thiếu niên sao mà tươi đẹp, cha mẹ nàng sao mà tuyệt vời!
Nhưng giờ đây…
Trong nhà, Địch Lợi Á được chiều chuộng nhất.Có cha mẹ, anh trai, bà nội, và nhiều người yêu thương.Nàng bỗng nghĩ, sao khi đó mình không ở lại luôn với Lâm Lôi để quan hệ giữa nàng và gia tộc tốt hơn, như cái thuở ấy…
“Đợi chút.Khi Lâm Lôi gây dựng được công quốc, nhất định thái độ của cha sẽ thay đổi.” Địch Lợi Á tự nhủ, tiếp tục chịu đựng và chờ đợi.
* *
Trong núi Thần Bí, ở cổng phủ đệ trong hang núi, Tư Đức Lôi, Hải Nhiêu Đức, Mễ Lặc, Băng Sắc Lâm và nhiều người khác đang ngồi trên ghế đá cạnh bàn lớn uống rượu, nhìn Lâm Lôi và Hi Kim Sâm thi tài.Chỉ có Lâm Nặc và Mông Nê Kha là ở mãi bên bãi cỏ.
“Mông Nê Kha, muội từng nói về mẹ muội, có đúng là…” Lâm Nặc nhìn Băng Sắc Lâm từ phía xa, nghi ngờ hỏi Mông Nê Kha.
Mông Nê Kha không biết trả lời thế nào.
Trước đây, mẹ nàng vốn rất lạnh lùng, bởi vì…Mẹ nàng đến từ cung điện nữ thần Băng Tuyết.Vẻ lạnh lùng đó âu cũng bởi từ đó mà ra.Nhưng mấy ngày nay, Băng Sắc Lâm đối xử với Lâm Lôi và Lâm Nặc lại rất tốt.
Lâm Nặc bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.Xem ra, những điều Mông Nê Kha nói trước đây không đúng.
“Muội cũng không hiểu nữa.” Mông Nê Kha chỉ có thể trả lời như vậy.
Lúc này, Lâm Lôi cầm thanh kiếm nặng Ngọc đen, còn Hi Kim Sâm thì cầm thanh kiếm dài mờ mờ ánh bạc, cả hai so tài cao thấp.”Áo Nghĩa Đại Địa” của Lâm Lôi đã được thi triển, tuy không ra đòn hiểm nhưng cũng khiến Hi Kim Sâm phải kinh ngạc.
“Cổ quái, cổ quái!” Hi Kim Sâm khen: “Ta chưa từng gặp ai ra đòn cổ quái đến thế bao giờ!”
Lâm Lôi cũng chăm chú theo dõi Hi Kim Sâm, gặp phải kẻ mạnh tu luyện phép Quang Minh thật là phiền toái.Phương pháp tu luyện Quang Minh có trình độ nhất định.Khả năng hồi phục của họ cũng rất ghê gớm, cho dù tay có bị gãy thì cũng nhanh chóng lành lại.
“Lâm Lôi, đến bây giờ, ngươi đã hiểu chiêu của ta chưa?” Hi Kim Sâm mỉm cười.
Lâm Lôi sững sờ.Hi Kim Sâm này, sao bây giờ lại có tốc độ nhanh đến đáng sợ như vậy? Sức công kích còn hơn cả Áo Lợi Duy Á.Đây mới chỉ là đánh chơi thôi đấy!
“Kiếm này gọi là “Ảo Không Chi Kiếm”.” Hi Kim Sâm cầm cây kiếm mờ mờ ánh bạc, cả người trong phút chốc như biến thành một vệt sáng, đến ngay trước mặt Lâm Lôi.Lâm Lôi lộn một vòng, giơ kiếm ngọc trong tay thủ thế.Lâm Lôi tập trung theo dõi thanh kiếm của Hi Kim Sâm.
Cái gì gọi là “Ảo Không Chi Kiếm”?
“Vù…” Chung quanh không khí rung động, thanh Ảo Không Chi Kiếm thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt Lâm Lôi, khiến Lâm Lôi cảm thấy bị uy hiếp mạnh mẽ.
Thanh kiếm dài dường như sinh ra vô số ảnh ảo, không khí cũng chấn động như bị vặn xoắn, cả không gian nơi đó đảo điên.
“Ngươi thua rồi.”
Lâm Lôi còn chưa kịp phản ứng, thanh kiếm đã dừng ngay trước mặt.Lâm Lôi quả thực không kịp trở tay chống đỡ.
“Điều này…” Đầu óc của Lâm Lôi chỉ còn thấy mỗi thanh kiếm, cảm thấy mình như vừa nắm bắt được điều gì đó.Lúc này, Lâm Lôi nhắm mắt lại, xếp chân ngồi xuống, không quan tâm đến những người xung quanh, bắt đầu tìm kiếm linh cảm vừa rồi.

☀️ 🌙