Đang phát: Chương 2841
Trong lòng Linh Mục Địch khẽ động, hỏi:
– Chẳng lẽ là Linh Nhũ tinh hoa vạn năm?
Tô Liên Y giật mình đáp:
– Vạn năm Linh Nhũ đã là bảo vật vô cùng khó kiếm, thiên kim khó cầu, Linh Nhũ tinh hoa thì ta chưa từng nghe nói.
Linh Mục Địch giải thích:
– Thứ này xác thực chỉ có ở biển mới có.Nếu tìm được hai ba giọt, chắc chắn có thể giúp nhục thân của Lý Vân Tiêu phục hồi như cũ.
Xa Vưu mừng rỡ:
– Mau đi Bắc Hải Vương Cung! Chỉ cần nơi đó có thứ này, dù phải đào ba thước đất ta cũng tìm cho ra!
Đột nhiên Hóa Tu lên tiếng:
– Bắc Hải Vương Cung đích xác có Linh Nhũ tinh hoa.
Xa Vưu càng vui:
– Ta quên mất, ngươi từ Hải Hoàng điện đến.Chỗ Hải Hoàng chắc cũng có, đúng không?
Hóa Tu lắc đầu:
– Hải Hoàng điện không có.Nếu có báu vật này, sư phụ đã đưa cho sư nương rồi.
Mẫu thân Thủy Tiên hôn mê hơn mười năm, Ba Long đã nghĩ đủ cách, dùng vô số thiên tài địa bảo mà vẫn không khỏi.
Hóa Tu nói thêm:
– Nhưng nếu ta ra mặt, Bắc Hải vương thất sẽ nể mặt, dù là Linh Nhũ vạn năm cũng không giấu.
Xa Vưu quyết định:
– Tốt! Lập tức đến Bắc Hải Vương Cung, việc này không thể chậm trễ.Tiếc là Tiểu Diệp Tử còn đang bế quan, Giới Thần Bi bị đóng, nếu không mượn được sức mạnh của Cửu Đỉnh chi chu thì nhanh hơn nhiều.
Tô Liên Y lấy ra một chiếc Cửu Giai Chiến Hạm, mọi người cùng lên đường.
Bỗng nhiên, từ xa có một đạo quang mang bay tới, chớp mắt đã đến trước mặt.Đó là một người đàn ông trung niên.Vừa thấy mọi người trên chiến hạm, mặt hắn lộ vẻ vui mừng, lớn tiếng:
– Các vị là bạn của Lý Vân Tiêu đại nhân?
Xa Vưu trầm giọng hỏi:
– Có chuyện gì?
Hắn không quen người này, lại thấy thực lực chỉ là Bát Tinh Vũ Đế, nên không mấy để tâm.
Người nọ vội đáp:
– Kẻ hèn này là Lãnh Khanh của Long Nha Sơn Trang.Trang chủ thành tâm mời Vân Tiêu đại nhân đến nói chuyện.
Hắn lấy ra một tấm thiệp mời, hai tay dâng lên.
Xa Vưu vung tay, tấm thiệp rơi vào tay hắn.Bên trong đúng là tiêu ký của Long Nha Sơn Trang, thư mời do Tuyệt Thiên Hàn tự tay viết.
Xa Vưu nói:
– Lý Vân Tiêu đang bế quan, thiệp này ta sẽ chuyển cho hắn.Hiện giờ chúng ta có việc gấp, xong việc sẽ trả lời các ngươi.
– Cái này…
Lãnh Khanh ngập ngừng, có vẻ không thích hợp.
Xa Vưu mất kiên nhẫn:
– Cái gì mà cái này? Mau tránh ra, đừng cản trở chúng ta!
Hắn vung một chưởng, phong vân nổi lên, hất Lãnh Khanh bay xa mấy ngàn trượng.
Lãnh Khanh kinh hãi, vội vận công chống đỡ.Nhưng sức hắn như châu chấu đá xe.Đến khi đứng vững được, Chiến Hạm đã hóa thành chấm đen, biến mất ở chân trời.
Hắn thót tim, may đối phương không có ác ý nên hắn không bị thương.
– Dù sao thiệp mời cũng đã đưa, ta nên về báo lại với trang chủ.
Lãnh Khanh hít sâu một hơi, hóa thành lưu quang bay đi, biến mất trên biển rộng.
Cửu Giai Chiến Hạm tăng tốc tối đa, xóc nảy dữ dội như muốn vỡ tan.Nhưng mọi người vẫn thấy chưa đủ nhanh, vô cùng lo lắng.
Dù sao thương thế của Lý Vân Tiêu càng kéo dài càng thêm phiền phức.
Dưới sự dẫn đường của Hóa Tu, nửa tháng sau, họ đến một vùng biển lặng lẽ.
– Chính là nơi này!
Hóa Tu xác nhận:
– Nơi này tự thành một không gian biển, là địa bàn của Bắc Hải vương thất.
– Còn chờ gì nữa, đi thôi!
Xa Vưu sốt ruột.
Tô Liên Y điều khiển Chiến Hạm, từng lớp phòng ngự bao bọc lấy nó rồi lao xuống biển sâu.
– Ai dám tự tiện xông vào đây?
Một tiếng quát vang lên.Vô số bóng người hiện ra, bao vây Chiến Hạm, hung hăng nhìn chằm chằm.
Hóa Tu vội nói:
– Chúng ta có việc quan trọng cần gặp Bắc Hải chi vương, mong các vị tạo điều kiện.
Hắn ném ra một tấm lệnh bài về phía hộ vệ kia.
– Hừ, Vương ta há dễ gặp như vậy sao!
Hộ vệ hừ lạnh, hùng hổ chộp lấy lệnh bài.
Đột nhiên, mắt hắn trợn tròn, kinh hãi tột độ:
– Hải…Hải Hoàng cung!
Hắn sợ đến suýt đánh rơi lệnh bài, vội khom người:
– Thì ra là người của Hải Hoàng cung, ta xin đi báo.
Xa Vưu nói:
– Không cần báo, chúng ta có việc gấp cần gặp Bắc Hải chi vương, xin lập tức dẫn đường.
Hộ vệ ngớ ra:
– Cái này…không hợp quy củ…
Hóa Tu quát:
– Vậy ngươi còn không mau đi đi!
– Dạ, dạ!
Hộ vệ vội xoay người, biến mất dưới đáy biển.
Xa Vưu bực dọc:
– Nếu không phải cần nhờ người ta, ta đã xông vào rồi!
Lòng hắn nóng như lửa đốt.
Linh Mục Địch khuyên:
– Đã chờ hơn nửa tháng rồi, chờ thêm nửa giờ nữa có sao.
Mọi người cố gắng trấn tĩnh lại.
Rất nhanh, hộ vệ dẫn một đội quân đến, dẫn đầu là chú cháu Nhuận Lung và Nhuận Tông.
Nghe là người của Hải Hoàng cung, hai người càng thêm kinh hãi.Họ nghĩ ngay đến việc công chúa vừa bị thương, tung tích chưa rõ, Hải Hoàng cung đã phái người đến, thật quá nhanh.
Chú cháu vội vàng nghênh đón.
– A? Là các ngươi!
Vừa thấy mặt, Nhuận Lung đã kinh hô.
Xa Vưu lạnh lùng:
– Ta không có hứng thú tính sổ chuyện Thiên Minh với các ngươi.Mau lấy Linh Nhũ tinh hoa vạn năm ra!
Nhuận Lung giật mình:
– Vạn năm Linh Nhũ tinh hoa? Các ngươi đến vì thứ đó?
Nhuận Tông đảo mắt, lập tức đoán ra:
– Đến cứu Lý Vân Tiêu à? Tiếc là Bắc Hải Vương Cung không có Linh Nhũ tinh hoa vạn năm, chỉ có vài giọt vạn năm Linh Nhũ thôi.
Mặt Hóa Tu trầm xuống, nghiêm giọng:
– Việc này không được đùa! Sinh tử của Lý Vân Tiêu không chỉ liên quan đến hắn, còn ảnh hưởng đến an nguy của Thủy Tiên công chúa.Nếu có Linh Nhũ tinh hoa, tuyệt đối không được giấu giếm!
Nhuận Tông nói:
– Đương nhiên là không.Mời các vị trở về đi.
Hóa Tu ngây người, không biết làm sao.Nếu đối phương nói thật thì cũng không tiện ép hỏi.
Trong lòng Xa Vưu nổi lên một ngọn lửa vô danh.Hắn mang theo hy vọng lớn đến đây, lại nhận được câu trả lời phủ phàng.Hắn lạnh giọng:
– Nếu không có Linh Nhũ tinh hoa, chúng ta cũng không đi.Ta sẽ tính sổ chuyện Cửu Thiên Thập Địa sát trận với các ngươi!
Nhuận Lung hoảng hốt, biết rõ thực lực của hắn, vội lui lại:
– Đừng làm càn! Đây là Bắc Hải vương thất, ngươi muốn gì?
