Đang phát: Chương 284
Thôn trang nhỏ bé nằm lọt thỏm ở phía nam Lãnh Địa Hỗn Loạn, ánh mắt dân làng đồng loạt đổ dồn về phía ba bóng người đang lướt gió mà đến: Mễ Lặc, Lợi Văn Tư Đốn và Lâm Lôi.Lòng người bỗng trào dâng niềm hân hoan, vang vọng tiếng hô vang tên hai vị Thánh Vực cường giả của họ:
“Mễ Lặc!”
“Lợi Văn Tư Đốn!”
Tiếng reo hò như sấm dậy, vọng khắp núi rừng, làm bừng lên bầu không khí náo nhiệt trên sân đấu.Ba người nhẹ nhàng đáp xuống giữa vòng vây.Mễ Lặc khẽ khoát tay, đám đông ồn ào lập tức im phăng phắc.
Ánh mắt tò mò của mọi người đổ dồn vào ba người, không ít ánh mắt hiếu kỳ hướng về con chuột nhỏ xíu trên vai Lâm Lôi.
Mễ Lặc tươi cười, cất giọng sang sảng: “Hôm nay, như thường lệ, chúng ta tổ chức tỷ thí.Nhưng năm nay có đôi chút khác biệt…Thứ nhất, số người đăng ký tham gia đã lên tới 1022, đông hơn mọi năm.Thứ hai, năm nay chúng ta vinh dự được đón đại sư Lâm Lôi, người đã nổi danh bấy lâu, đến chung vui!”
Lâm Lôi đại sư?
Cái tên ấy vừa vang lên, cả ngàn người trong thôn trang bỗng chốc im lặng như tờ, ánh mắt dồn hết lên người Lâm Lôi, rồi sau đó là những tràng pháo tay không ngớt vang vọng núi rừng.Họ truyền tai nhau cái tên đã được đồn đại từ lâu, lòng tràn đầy cảm kích.
“Xin lỗi, xin lỗi…” Lôi Nặc cố gắng chen lên phía trước.
Người đông như kiến, Lôi Nặc ban đầu đứng tận vòng ngoài, giờ liều mình chen vào tận bên trong.
“Chật chội chết đi được!” Một tiếng chửi rủa vang lên.
Lôi Nặc quay lại, hóa ra là Duy Đức Lí, kẻ vốn có hiềm khích với hắn.Duy Đức Lí trừng mắt nhìn Lôi Nặc, giọng đầy mỉa mai: “Sao? Muốn tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của đại nhân Lâm Lôi hả? Hahaha…Thật nực cười!”
Lôi Nặc chẳng thèm chấp, quyết tâm chen vào bằng được.
“Mọi người trật tự!” Mễ Lặc giơ tay ra hiệu.Dân làng lập tức im lặng.Khi Mễ Lặc định lên tiếng thì một giọng nói vang lên giữa đám đông: “Lão Tam!”
Lúc này, Lâm Lôi đang mải trò chuyện với Lợi Văn Tư Đốn.Lợi Văn Tư Đốn ngạc nhiên khi bị Lâm Lôi bỏ dở câu chuyện, khẽ hỏi: “Lâm Lôi?” Nhưng Lâm Lôi dường như không nghe thấy, ánh mắt hướng về phía phát ra tiếng gọi.
Bóng dáng quen thuộc đang đứng giữa đám người.
“Lão Tam!” Lôi Nặc xúc động nghẹn ngào.
“Lão Tứ!” Lâm Lôi hét lớn, mặc kệ Mễ Lặc đang cố gắng giữ trật tự.Mễ Lặc và Lợi Văn Tư Đốn cũng ngơ ngác nhìn nhau.Lâm Lôi hóa thành một cái bóng, lao thẳng đến chỗ Lôi Nặc, hai huynh đệ ôm chầm lấy nhau, tình cảm dạt dào.
Cái ôm siết chặt.
Ngày nghe tin em trai đã chết, lòng Lâm Lôi đau như cắt.Sau khi biết rõ chân tướng sự việc, hắn căm phẫn tột độ, quyết tìm giết Ngọc Lâm thân vương.Khi biết Hồ Khắc đã giết Lôi Nặc, Lâm Lôi lại định bụng giết Hồ Khắc để báo thù.
Nhưng rồi Hồ Khắc nói rằng Lôi Nặc chưa chết nên hắn mới tha mạng.
Lâm Lôi vốn không phải là người của quan trường, trong lòng hắn không có khái niệm về quyền quý, chiến tranh.Theo cách nói của quân quyền, vua muốn thần chết thì thần không thể sống.Ngọc Lâm thân vương sợ chết mà hại Lôi Nặc, Lôi Nặc chết cũng là chết oan, vì cái gọi là quân quyền, vì địa vị của quân chủ.
Nhưng trong mắt Lâm Lôi…
Toàn lũ khỉ!
Dù là hoàng đế, cũng không quan trọng bằng anh em ruột thịt.Hoàng đế là cái thá gì! Sống trong gia đình đế vương, thừa kế ngôi vị, lẽ nào cao quý hơn được em trai mình? Đó chỉ là thứ tẩy não lũ dân đen ngu muội.Lâm Lôi không chấp nhận điều đó.
“Lôi Nặc và Lâm Lôi đại sư…Đây…” Mọi người xôn xao bàn tán, đặc biệt là Duy Đức Lí.Trong mắt Duy Đức Lí, Lôi Nặc chỉ là một kẻ bị khinh bỉ, ai ngờ hai huynh đệ họ lại ôm nhau thắm thiết như vậy.Quan hệ giữa họ rốt cuộc là gì?
Lâm Lôi và Lôi Nặc buông nhau ra.
Mặt Lâm Lôi rạng rỡ, quay lại nhìn Mễ Lặc và Lợi Văn Tư Đốn: “Mễ Lặc! Xin lỗi, đã làm phiền đến việc tổ chức của huynh rồi.”
“Không sao!” Mễ Lặc đáp, nhìn Lôi Nặc với vẻ ngạc nhiên: “Lâm Lôi, đây là…”
Lâm Lôi vỗ vai em trai, đáp: “Lôi Nặc là huynh đệ tốt của ta, không khác gì anh em ruột.” Lôi Nặc đấm nhẹ vào lưng Lâm Lôi, tự hào: “Lão Tam! Việc gì phải kể lể chứ!”
“Hahaha…”
Lâm Lôi cười sảng khoái.
……
Lúc này, cuộc thi bắt đầu, chỉ có điều, đám thanh niên trong thôn giờ đây nhìn Lâm Lôi và Lôi Nặc bên nhau thì đầu óc mơ hồ.Chẳng phải trước đây họ luôn chèn ép Lôi Nặc sao? Tay đấm chân đá không thương tiếc.Nếu Lôi Nặc mách với Lâm Lôi, Lâm Lôi nói lại với Mễ Lặc…
Với hình phạt nghiêm khắc của Mễ Lặc, bọn thanh niên sẽ khiếp đảm.
“Thằng Lôi Nặc này sao lại thân thiết với Lâm Lôi đến thế?” Duy Đức Lí cùng đám thanh niên có hiềm khích với Lôi Nặc chột dạ.
* *
Đợi buổi lễ khai mạc kết thúc, Mễ Lặc, Lợi Văn Tư Đốn dẫn Lâm Lôi và Lôi Nặc đi ra ngoài.Họ cùng đi về phía cấm địa của thôn, nơi có gia đình Mông Nê Kha.
“Chú Mễ Lặc, cháu không đi có được không?” Lôi Nặc ngập ngừng, mắt nhìn về phía xa xăm.
Nơi đây là cấm địa của thôn.
Mễ Lặc cười: “Không được.Ngươi đã là huynh đệ của Lâm Lôi, phải đi cùng.Không sao cả.” Mễ Lặc bỗng nhíu mày cười: “Lôi Nặc, ngươi gọi ta là chú Mễ Lặc ư? Ta xưng hô với Lâm Lôi là anh em.Như thế thì…Thú vị lắm.Haha…”
Lâm Lôi và Lôi Nặc ngạc nhiên, không biết nói gì.Lợi Văn Tư Đốn mỉm cười: “Mễ Lặc hay nhỉ.Ta với ông đã ngoài cả ngàn năm tuổi rồi.Quen biết Thánh Vực cường giả cũng đã ba bốn nghìn năm, có khi là năm ngàn năm, chúng ta lại chẳng xưng hô trực tiếp đó sao.”
“Thì ta cũng chỉ nói cho vui thôi mà.” Mễ Lặc cảm thấy không được tự nhiên.
Lôi Nặc cười vui vẻ.Thường ngày, Mễ Lặc mặt mày lạnh lùng, ít ai thấy ông đùa với ai.Lòng Lôi Nặc hiểu rõ, chỉ khi vui vẻ với người ngang hàng thì may ra mới thấy ông vui đùa.
“Mễ Lặc, đi nhanh lên.Những cao thủ mà đệ kể với huynh nom ra rất hiếu kỳ.” Lâm Lôi nói.
Với những cao thủ ở trong thôn trang này, Lâm Lôi có cảm giác duyên nợ lắm.
“Những cao thủ…Những cao thủ này trên đại lục chẳng có tiếng tăm gì cả, hoặc có thể là từ lâu lắm rồi họ đã nổi danh.Thực lực của những cao thủ này so với những người nổi tiếng có khi còn vượt trội đấy.”
Băng qua khu rừng rậm, một bãi cỏ mênh mông hiện ra, đầy hoa nở.Giữa bãi cỏ kê rất nhiều ghế đá, bàn đá, và giữa cùng là một mặt hồ hình tròn.
Đi qua bãi cỏ, đến gần vách đá trước mặt.Dựa vào vách núi là mấy ngôi nhà đá, bên trong thông nhau.
“Lôi Nặc ca ca!” Một giọng nói thánh thót vang lên, một bóng người vận đồ trắng bay từ trong động ra.Lâm Lôi nhìn thiếu nữ có mái tóc dài màu ngọc bích rất đẹp bay tới, rồi nhìn biểu hiện của em trai.
Lâm Lôi mỉm cười: “Lão Tứ! Chả trách không chịu về nhà!”
Lôi Nặc tỏ vẻ ngượng ngùng.
Lâm Lôi nhìn mặt Lôi Nặc nhăn nhó như quỷ.Đường đường là công tử “Lôi Nặc” mà cũng biết xấu hổ sao? Hết ra dáng Lôi Nặc rồi.
“Lôi Nặc ca ca, huynh sao lại đến đây?” Mông Nê Kha cầm tay Lôi Nặc, phấn khởi hỏi.Lôi Nặc đi cùng Mông Nê Kha, giải thích cặn kẽ.Mông Nê Kha sững sờ nhìn Lâm Lôi: “Người đó là Lâm Lôi ư?”
“Haha…Nghe nói Lâm Lôi đến?” Một giọng nói hào sảng vang lên.
Ba bóng người đi từ phía đầu kia bãi cỏ đến.Người vừa lên tiếng là một ông già có khuôn mặt đỏ cùng mái tóc hồng hạc.Hai người kia, một thì béo mập, tuổi trung niên, nét mặt dễ gần, người kia mặc áo bào trắng, mái tóc dài cũng màu trắng, nho nhã, tuổi trạc trung niên.
Người đàn ông trung niên nho nhã có lẽ là người dẫn đầu.
“Cha.” Mông Nê Kha chạy đến cạnh người đàn ông áo bào trắng, kéo tay gọi, rồi quay về phía Lôi Nặc giới thiệu: “Cha à! Đây là Lôi Nặc mà con đã kể với cha đấy.”
Mông Nê Kha giới thiệu Lôi Nặc cho cha mình, khiến Lôi Nặc có phần bối rối.
Thế này chẳng khác nào ra mắt nhạc phụ.Lần đầu gặp mặt, lại là nhạc phụ tương lai, một nhân vật ghê gớm.
“Khá lắm.” Người đàn ông trung niên vận áo bào trắng lên tiếng, thân thiện cười.Mễ Lặc giới thiệu: “Đại nhân, Lôi Nặc này là huynh đệ của Lâm Lôi.Lần này họ may mắn gặp lại nhau, cũng là duyên phận với chúng ta.”
Mễ Lặc vừa nói vừa đi đến gần người đàn ông trung niên vận áo bào trắng, miệng vẫn lẩm bẩm điều gì đó.
Nét mặt người đàn ông trung niên áo bào trắng sững lại, ngạc nhiên.Rồi ông chú ý đến người bên cạnh, nhìn Bối Bối trên vai Lâm Lôi.Khuôn mặt người đàn ông trung niên áo bào trắng trở lại bình thản.
“Lâm Lôi, chào mừng người.Rất vui được gặp Lâm Lôi.Haha…Ta giới thiệu với người nhé.” Người đàn ông nho nhã vận áo bào trắng nhiệt tình nói, chỉ tay về phía người đàn ông có bộ mặt đỏ: “Đây là bạn tốt của ta, cùng đến đây, tên là Hải Nhiêu Đức, là ma pháp sư hỏa hệ.”
Pháp sư Hải Nhiêu Đức nhìn Lâm Lôi, mỉm cười gật đầu: “Hai mươi bảy tuổi đã đạt đến cấp bảy, khâm phục lắm!”
“Đây là Phúc Man, là chiến sĩ Thánh Vực, người này tu luyện phép đại địa.” Người đàn ông vận áo trắng nho nhã tươi cười: “Còn một người bạn của ta nữa bận tu luyện, sắp đến rồi.Phải rồi, ta cũng giới thiệu mình chút.”
Người đàn ông trung niên nho nhã vận áo bào trắng mỉm cười nhìn Lâm Lôi: “Ta là Đức Tư Lê, tu luyện phép quang minh.”
Lâm Lôi giật mình.
Quả nhiên là ông ta.
Theo lời của Ngũ Thần, trên đại lục Ngọc Lan có năm người đã tu luyện đến Thánh Vực cực hạn, chỉ còn một bước nữa là trở thành cường giả cấp thần.Ngũ Thần Môn “Pháp Ân” là một trong số đó, và trong Lãnh Địa Hỗn Loạn có một cường giả tên là Đức Tư Lê.
Lâm Lôi hiểu rõ, loại cao thủ siêu hạng này có thể đánh bại Lâm Lôi dễ như trở bàn tay, giống như Pháp Ân chỉ cần một chiêu là có thể khiến Lâm Lôi ngất xỉu.
Dù là Pháp Ân, hay Đức Tư Lê, đều đã đạt đến ngưỡng cấp thần, chỉ còn một chút khó khăn cuối cùng.Ví dụ như “Hi Tái”, thuở đó đã ngang ngửa Pháp Ân, nhưng cuối cùng Hi Tái đã đột phá, trở thành thần.
“Lâm Lôi xin kính chào tiên sinh Đức Tư Lê.” Lâm Lôi khiêm tốn thi lễ.
Đức Tư Lê mỉm cười: “Mời vào! Vào nhà ta ngồi.Phu nhân của ta cũng sắp đến.”
Cả đoàn đi theo vách động vào trong.
“Vù.” Lâm Lôi kinh ngạc nhìn kiến trúc bên trong núi.Phần giữa núi được đào thành một động lớn, có vô vàn nhà cửa, đình đài.Điều tuyệt vời là, trên những vách nhà đều được chạm khắc, khảm đá quý long lanh, ngũ sắc, lục sắc óng ánh vui mắt.
Giữa lưng núi, một con suối chảy róc rách, yên tĩnh lạ thường.
Thời tiết bên ngoài mát mẻ, nhưng bên trong núi lại dễ chịu, khiến người ta có cảm giác thoải mái.Một chiếc bàn đá dài được kê trên một khoảng đất thoáng đãng, bày đầy hoa quả thơm ngon và cao lương mỹ vị.
“Lâm Lôi, mọi người ngồi đi.Ta đi gọi phu nhân ta đến.Hải Nhiêu Đức, các ngươi tiếp Lâm Lôi nhé.” Đức Tư Lê đi vòng sang trái, đến một ngôi nhà đá đóng kín.
Cánh cửa đá mở ra, một người phụ nữ tóc màu ngọc bích, vận xiêm y màu trắng quý phái bước ra.Thoạt nhìn, người phụ nữ này chẳng khác gì Mông Nê Kha, cứ như hai giọt nước.Nhưng nhìn kỹ thì mới thấy, người phụ nữ này dung mạo hiền dịu và từng trải hơn.
“Phu nhân.” Đức Tư Lê cười vui vẻ: “Ra đây nào! Hôm nay không chỉ có Lâm Lôi đến thôi đâu, mà còn có cả Lôi Nặc nữa.”
Người phụ nữ kiều diễm chau mày: “Cái gì? Lôi Nặc, là sao?”
Kẻ bỗng dưng xuất hiện, muốn theo đuổi con gái, bà ta không muốn gặp mặt.
“Lôi Nặc là anh em với Lâm Lôi.” Đức Tư Lê giải thích.
“Anh em tốt thì có gì quan trọng? Lâm Lôi chẳng qua chỉ là một thiên tài thôi.” Người phụ nữ tỏ vẻ coi thường Lâm Lôi: “Nếu không phải hắn tu luyện nhanh, chứ thực lực thì có gì đáng kể!”
Đức Tư Lê lắc đầu cười: “Phu nhân à! Ta nghĩ, mình tốt hơn hết là đừng ngăn cản Lôi Nặc với con gái ta đến với nhau.Mà cũng cần tỏ thái độ khác đi với Lâm Lôi nữa.”
“Vì lẽ gì?” Người phụ nữ quý phái chau mày.
Đức Tư Lê cười: “Nàng cứ ra xem đi, trên vai Lâm Lôi ấy, có ma thú Thánh Vực.Ta nghĩ…Nàng nhìn rồi sẽ có thái độ khác cho mà xem!”
