Đang phát: Chương 283
Nhìn những lớp gió sắc bén như dao lướt qua, thỉnh thoảng xuất hiện những vết nứt không gian, ai nấy đều thận trọng, kể cả Tần Vũ.Gió rít liên hồi về phía họ.
Chín người lập tức thi triển bản lĩnh, không dám coi thường những cơn gió chết người này, bởi chúng có thể xé toạc cả không gian.
“Phụt!”
Một âm thanh nhẹ vang lên như dao chém vào gỗ, máu tươi bắn ra.
“Nhị đệ!”
Thạch Hóa lo lắng nhìn Thạch Biến.Lưỡi đao gió quá nhanh, dù mọi người đã né tránh nhưng Thạch Biến vẫn trúng chiêu, mất hơn nửa cánh tay phải.
Thạch Biến nhíu mày: “Không sao, chỉ tốn chút năng lượng để tái tạo lại thôi.”
Là tán yêu, chỉ cần nguyên anh còn thì thân thể có thể tái tạo.Tuy nhiên, việc này tiêu hao rất nhiều năng lượng.
“Thạch Biến, tạm thời không cần tái tạo tay, ở đây càng nhỏ gọn càng tốt.” Tông Quật nói.
“Tông tiền bối, ông rành nơi này hơn, xin hãy dẫn đường.” Tần Vũ cười nói.
Trong chuyến đi này, Tần Vũ cung cấp bản đồ và cách vào Nghịch Ương Cảnh nên thường là người ra lệnh.
Tông Quật không từ chối: “Mọi người, đao gió có mạnh có yếu, hai đao gió yếu có thể hợp thành một đao gió mạnh.Đao gió yếu không xé được không gian, nhưng khi hợp lại thì có thể, nên đừng bất cẩn.”
Ông chia sẻ kinh nghiệm trước đây: “Dù đao gió không xé được không gian, nhưng lực công kích của nó cũng rất mạnh, tốt nhất đừng chạm vào.Thấy vết nứt không gian thì tránh xa.May mắn là chúng rất nhỏ, phạm vi thôn phệ hẹp, sức mạnh không lớn.Trừ khi chạm vào, nếu không chúng không thôn phệ được đâu.”
Tông Quật cười, kể lại những gì đã biết cho mọi người.
Ai nấy đều cố gắng ghi nhớ.
“Tóm lại, đừng chạm vào đao gió, cũng đừng chạm vào vết nứt không gian.Dính đao gió chỉ mất tay chân, dính vết nứt không gian thì chết chắc.” Tông Quật thản nhiên nói.
Tần Vũ và Hầu Phí bật cười.
Họ hiểu ý của Tông Quật, cả hai đều nguy hiểm, nhưng vết nứt không gian nguy hiểm hơn nhiều, dính vào là chết ngay.Đứng đủ xa thì nó không đủ sức thôn phệ.
“Được rồi, xuất phát thôi.Nhớ kỹ, mỗi người tự lo cho mình, trong hoàn cảnh này, phân tâm lo cho người khác rất dễ chết.” Tông Quật quát.
Đoàn người bắt đầu lên đường.
Đúng như dự đoán, tốc độ rất chậm.So với người phàm thì họ đi rất nhanh, nhưng với họ thì quá chậm.
Mỗi ngày chỉ đi được khoảng mười vạn dặm.
Tần Vũ, dù mới đạt Đại Thành kỳ, bình thường dùng trung phẩm tiên khí thi triển nhân kiếm hợp nhất cũng đi được hơn ngàn vạn dặm mỗi ngày.Bây giờ chậm hơn cả trăm lần.
Nguyên nhân chính là: cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận hơn nữa.
Không ai dám lơ là, gió vô hình vô sắc, xuất hiện quỷ dị, có khi hai cơn gió nhỏ lại hợp thành một đao gió khủng khiếp, xé nát không gian.
Tóm lại, không được bất cẩn.
“Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Phương Điền và Tông Quật không kiên trì.” Tần Vũ cười khổ nghĩ: “Lúc nào cũng phải tập trung cao độ thế này, một ngày đã rất mệt.Chúng ta phải làm thế ba năm!”
Không hay rồi.
Vừa phân tâm, một đao gió sượt qua bụng Tần Vũ, để lại một vết thương dài ba tấc.Nhưng sinh mệnh nguyên lực nhanh chóng chữa lành.
Tần Vũ lập tức tập trung toàn bộ tinh thần vào việc tiến lên.
Tu luyện giả bế quan lâu nhưng lại thấy rất ngắn vì không mệt mỏi.
Nhưng Tần Vũ phải tập trung cao độ trong ba năm, còn mệt hơn bế quan ba vạn, ba mươi vạn năm.
……
Ngày qua ngày.
Mỗi ngày mười vạn dặm, gần trăm vạn dặm ít nhất cần ba năm, nhưng họ mới đi được hơn một năm.
Trạng thái của chín người rất khác nhau.
Người có trạng thái tốt nhất là Tần Vũ.
Man Càn, Tông Quật và những người khác đều rất kỳ lạ.Lẽ ra, liên tục tập trung cao độ, giằng co giữa sống và chết cả năm trời sẽ khiến tinh thần kiệt quệ.
Nhưng trạng thái của Tần Vũ còn tốt hơn cả lúc mới vào cực địa Hàn vực.
Người ngoài không biết, nhưng Tần Vũ thì biết.
Một năm ngắn ngủi này giúp ích rất nhiều cho việc tu luyện của hắn.
Trong tháng đầu, Tần Vũ đã khống chế được khoảng bốn thành linh hồn chi lực.Sau hai, ba, bốn tháng…hắn càng khống chế được nhiều hơn.
Đến bây giờ thì đã hoàn toàn khống chế được linh hồn chi lực.
Tu vi linh hồn trong chớp mắt hoàn toàn được khống chế, trực tiếp đột phá Đại Thành kỳ, đạt tới một cảnh giới mới.
Hơn nữa, Tần Vũ còn phát hiện ra một điểm, khi linh hồn đạt tới cảnh giới mới, nó hoàn toàn ngưng tụ thành thực thể, đồng thời thái dương chân hạch cũng nhanh chóng chiếm lĩnh phần lớn tinh cầu.
Cứ thế này, có khi trong vòng một năm mình có thể đạt tới Hằng Tinh kỳ.Tần Vũ rất hưng phấn.
Mỗi khi tinh thần tiêu hao đến cực điểm, Lưu Tinh Lệ lại giúp Tần Vũ khôi phục hoàn toàn.Cứ tiêu hao rồi khôi phục hết lần này đến lần khác, giúp trình độ khống chế linh hồn chi lực của Tần Vũ tăng lên nhanh chóng.
Nhờ Lưu Tinh Lệ, trong một năm này Tần Vũ không hề mệt mỏi, ngược lại tinh thần càng lúc càng tốt.
Chỉ là…người ngoài không bao giờ nghĩ ra.
Trong thế giới băng giá tĩnh lặng, đoàn người tiếp tục tiến lên.Thế giới này chỉ tĩnh lặng bên ngoài, nhìn kỹ sẽ thấy những lớp đao gió lướt qua, thỉnh thoảng xuất hiện vết nứt không gian.
Cách tiến lên của chín người cũng khác nhau.
Người phiêu dật nhẹ nhàng nhất là Tông Quật và Hắc Vũ.
Tông Quật và Hắc Vũ như cành liễu rũ, nhẹ nhàng lay động, khi đao gió chém tới thì họ nương theo gió dễ dàng tránh né.
Thân pháp của họ giống nhau.
Điều này khiến mọi người suy đoán về mối quan hệ giữa họ.
Man Càn từng hỏi Tông Quật có biết bản thể của Hắc Vũ không, nhưng Tông Quật nói không biết.Tuy nhiên, Hắc Vũ là thần thú của phi cầm tộc là điều chắc chắn.
Đương nhiên…không thể nói Tông Quật và Hắc Vũ không gặp nguy hiểm.Họ dễ dàng né tránh đao phong, nhưng phải cẩn thận với vết nứt không gian.
Bởi vì…với thân pháp của họ, dễ dàng tránh đao phong, nhưng vết nứt không gian lại có lực thôn phệ hút họ vào.
Vì thế, Tông Quật và Hắc Vũ cũng luôn phải cẩn thận, cảm thấy lực thôn phệ là lập tức ngừng sử dụng thân pháp đó để né tránh.
Nhưng so với người khác thì Tông Quật và Hắc Vũ thoải mái nhất.
Gần bằng với họ là Dư Lương.
Dư Lương đã hoá thành bản thể – một con chuột nhỏ khi ẩn khi hiện, thượng cấp thần thú trong truyền thuyết – Thông Thiên Thử! Sự linh mẫn của Thông Thiên Thử đạt đến mức kinh người, hắn có thể né tránh trước khi nguy hiểm xuất hiện, thân pháp ‘Thông Thiên Độn Địa’ cũng rất kinh người.
Sau Dư Lương là Khổng Tào và Man Càn.
Khổng Tào bản thể là Cửu Đầu Xà, có thể biến thành nửa người nửa rắn, chín cái đầu rắn đều đưa ra.Chín cái đầu quan sát bốn phương tám hướng, nơi nào có nguy hiểm Khổng Tào đều phát hiện ra ngay.
Man Càn thì ngược lại, chỉ có một cặp mắt nhưng lại có thể nhìn rõ rất nhiều nguy hiểm.
Tuy nhiên, Khổng Tào và Man Càn lúc nào cũng phải tập trung cao độ, rất mệt mỏi.
Sau Khổng Tào, Man Càn là Hầu Phí.
Xung quanh thân thể Hầu Phí có vô số dòng nước uốn lượn, được bố trí khắp các khu vực, khi có nguy hiểm cận kề Hầu Phí đều phát hiện trước một bước, đồng thời đôi mắt lửa ngươi vàng lúc nào cũng chú ý tới tất cả.
Hỏa Tình Thủy Viên – Hầu Phí.Dù có các dòng nước được bố trí, lại có mắt lửa ngươi vàng để quan sát, nhưng kỳ thực lại hơi yếu.Khu vực các dòng nước phân tán không lớn, dù phát hiện được đao phong thì thời gian để phản ứng cũng rất ngắn.
Vì thế, Hầu Phí phải đứng sau Khổng Tào và Man Càn.
Hắc Vũ tuy công lực yếu nhưng thân pháp giống như cành liễu nương theo gió không yêu cầu cao về công lực.
Cuối cùng là Thạch Biến, Thạch Hóa và Tần Vũ.
Bởi vì…trên thân ba người này đẫm máu.
Thoải mái nhất là Tông Quật và Hắc Vũ, thứ hai là Dư Lương, thứ ba là Khổng Tào và Man Càn, thứ tư là Hầu Phí, thứ năm là Thạch Biến, Thạch Hóa và Tần Vũ.
Vì sao trên thân Tần Vũ lại đẫm máu?
Bởi vì họ thường bị đao phong làm bị thương.Những người khác tuy gặp nguy hiểm nhưng ít nhất không bị thương.
Thạch Hóa và Thạch Biến hóa thành bản thể là ‘Hóa Thạch Thú’, tuy có một số thần thông nhưng lại không có phương pháp đặc biệt để né tránh đao gió, tự nhiên phải chịu trận, bất quá nhờ công lực cao nên phản ứng cũng khá nhanh đủ để giữ mạng.
Tần Vũ thì sao?
Thực tế, trong chín người này, Tần Vũ là người thu hút nhất.
Bởi vì…Tần Vũ đã thi triển ‘Tinh thần lĩnh vực’.
Năng lượng trong cơ thể Tần Vũ bây giờ là năng lượng thái dương chân hỏa, trong thế giới hàn băng này, Tần Vũ đã hình thành một lĩnh vực mang hình dáng tinh vân khổng lồ với trung tâm là Tần Vũ – Tinh thần lĩnh vực.
Vì tinh thần chi lực bây giờ mang màu vàng kim nóng bỏng, nên toàn thân Tần Vũ như một chiến thần tắm trong kim quang.Có điều trên thân chiến thần này đẫm máu tươi.
Khi triển khai tinh thần lĩnh vực, Tần Vũ có thể khống chế mọi thứ trong phạm vi này.
Tần Vũ có thể biết trước đao phong tập kích hay vết nứt không gian hình thành.Công năng của tinh thần lĩnh vực này không thua kém các dòng nước được bố trí của Hầu Phí.
Nhưng tinh thần lĩnh vực chỉ mới lớn được bao nhiêu đó, tốc độ của đao phong lại quá nhanh, Tần Vũ thường không kịp né tránh mà chỉ biết toàn lực tránh chỗ yếu hại.
Vì thế trên thân Tần Vũ thường đẫm máu.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, vết thương của Tần Vũ liền biến mất không thấy đâu.
Tuy bên ngoài đẫm máu, nhưng thực tế lại không có chút thương tích nào.Tần Vũ bất lực nghĩ, nhìn bề ngoài như đang gồng gượng, nhưng thực tế mình lại là người thoải mái nhất.
Ai thoải mái nhất?
Thực sự là Tần Vũ.
Bản thân Tần Vũ hiểu rõ, tinh thần lĩnh vực có thể phát hiện nguy hiểm, nhưng mình không cần phải liều mạng né tránh như những người khác, chỉ cần tránh chỗ yếu hại là được.
Chỉ tránh chỗ yếu hại với tốc độ của Tần Vũ không có vấn đề gì, thực tế nếu muốn né tránh toàn thân cũng không khó.
Bị đao phong làm bị thương thì sinh mệnh nguyên lực cũng khôi phục ngay tức khắc.
Hiện tại trạng thái của Tần Vũ vẫn ở đỉnh điểm, không mệt mỏi như những người khác.
……
Tuy nhiên, vì Nghịch Ương Cảnh nên không ai bỏ cuộc.
Càng tới gần Tử Vong thâm uyên thì uy lực của đao phong càng lớn, tần suất xuất hiện không gian càng cao.Người dính máu trên thân không chỉ là Thạch Biến, Thạch Hóa và Tần Vũ nữa.
Lúc này, Tần Vũ hoàn toàn hiểu rõ.
Không chỉ mình họ chịu đựng chuyện này, nhân mã các phương Long tộc, tán ma, tán tiên cũng giống như họ.
Phương Điền có kinh nghiệm nên biết cực địa Viêm vực còn nguy hiểm hơn cực địa Hàn vực, vì thế họ cũng chọn đường này.
Vì ngày xuất phát của hai bên không cách nhau xa, tốc độ tiến tới cũng tương đương.
Thế nên nhân mã của hai bên từ đầu đến cuối không chênh nhau mấy vạn dặm, nhưng mãi vẫn không gặp nhau, thật kỳ lạ.
……
Tiến tới, tiếp tục tiến tới.
Đoàn người không ai nói chuyện, tập trung lực chú ý vào việc tiến tới, mật độ đao phong trong không trung dày hơn, ngay cả Tông Quật và Hắc Vũ cũng không còn thoải mái nữa.
Man Càn nhìn kỹ bốn phương tám hướng.
Đột nhiên…
Quang mang trong mắt Man Càn sáng rực, bắn ra tử quang dài mấy chục trượng về đằng xa, tại hướng đó ẩn hiện bóng một đám người cũng đang chật vật tiến tới.
“Đỗ Trung Quân!”
Man Càn quát lớn, tiếng quát đột ngột không chỉ làm Tần Vũ giật mình mà Ngao Phụng, Hoa Nhan cũng kinh hãi.
Là Man Càn!
Đỗ Trung Quân quay đầu nhìn, mặt lập tức biến sắc.
Sao bọn chúng cũng tới nhỉ?
Hoa Nhan, Ngao Phụng hết sức khó tin.
“A!”
Liên Nguyệt nương nương bị phân tâm liền gặp phải một vết nứt không gian vừa xuất hiện, chỉ nghe một tiếng kêu thảm, Liên Nguyệt nương nương bị nó thôn phệ.
Chỉ một tiếng quát.
Quá nửa số người bị thương vì phân tâm, Ngao Phụng chết mất một người.
“Đỗ Trung Quân, ta xem lần này ngươi trốn đi đâu!”
Nộ khí của Man Càn ngập trời, quang mang lóe lên quanh người, tử sắc chiến giáp xuất hiện lấp lóe tử quang, khí tức cường đại làm không gian chung quanh chấn động.
