Chương 2815 Bí tàng khuyết thất

🎧 Đang phát: Chương 2815

Vạn Nhất Thiên hỏi:
– Không biết Vân thiếu gia muốn chọn thứ gì?
Lý Vân Tiêu đáp ngay:
– Chân Long chi kiếm!
Mọi người biến sắc, lộ vẻ khao khát, hiển nhiên họ cũng muốn thanh kiếm này.
Lý Vân Tiêu bay đi, tốc độ cực nhanh, đảo quanh không gian.
Một lát sau, Lý Vân Tiêu trở lại mũi chiến hạm, vẻ mặt hơi khó chịu:
– Ở đây không có Chân Long chi kiếm.
Mọi người kinh ngạc:
– Cái gì?
Vạn Nhất Thiên ngạc nhiên rồi vội nói:
– Không thể nào! Từ khi tổ tiên vào đây thì không ai vào lại nữa.
Nam Khâu Vũ gật đầu:
– Đại trận tầng mây bên ngoài vẫn còn, lại không có chìa khóa, đúng là khó vào.Có lẽ Chân Long chi kiếm phong ấn quá kỹ nên ngươi không cảm nhận được?
Lý Vân Tiêu lấy ngọc giản ra:
– Vạn huynh đưa cho ta phù lục ghi một ngàn bảy trăm bảy mươi ba món bảo bối.Tổ tiên huynh lấy đi năm trăm món, còn lại một ngàn hai trăm bảy mươi ba món.Mọi người xem, ở đây chỉ có một ngàn hai trăm sáu mươi ba món, thiếu mười món.
Mọi người dùng thần thức quét qua, quả nhiên chỉ có một ngàn hai trăm sáu mươi ba món.
Mọi người cùng nhìn Vạn Nhất Thiên.
Vạn Nhất Thiên kêu lên:
– Sao có thể như vậy? Tổ tiên ta ghi chép không sai!
Lý Vân Tiêu nói:
– Trong một ngàn bảy trăm bảy mươi ba món bảo bối này chỉ có ba mươi hai món xứng là chí bảo, khiến ta thèm muốn.Hai mươi ba món trong số đó giá trị hơn hẳn mấy thứ khác, tổ tiên Vạn gia lấy đi hai mươi món, chỉ còn lại mười.Các vị liều mạng tham gia vũ quyết chắc hẳn vì mười món này.Vừa rồi ta đi một vòng, thấy thiếu mười món đó.
– Cái gì?!
Mọi người càng thêm kinh ngạc.
Nam Khâu Vũ biến sắc hỏi:
– Vân thiếu gia chắc chắn chuyện này là thật?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Chắc chắn? Ta có Diệu Pháp Linh Mục thấy rõ những thứ bị phong ấn bên trong, ngươi nghĩ ta có chắc không?
Mọi người chuyển sang nhìn Vạn Nhất Thiên, nhiều người lộ sát khí.
Vạn Nhất Thiên lạnh người, nhưng nhanh chóng bình tĩnh:
– Ta chưa từng vào đây, dù có sai sót so với ghi chép thì cũng không thể trách ta.Hơn nữa ai dám chắc sẽ cướp được những chí bảo này? Đa số chỉ có thể lấy được hơn một ngàn món trân bảo đã là tài sản lớn rồi.
Nam Khâu Vũ nói:
– Vạn huynh nói đúng, không thể trách hắn.
Mọi người ngẫm lại thấy cũng có lý.Dù mười chí bảo còn nguyên thì cũng không đến lượt họ.
Ân Trì hỏi:
– Hai món chí bảo còn lại là gì?
Dù Ân Trì xếp thứ ba, nếu Ngạo Vô Tâm không chọn trúng thì cơ hội của gã vẫn còn.Gã có thể nhờ Lý Vân Tiêu chọn giúp.
Lý Vân Tiêu nói:
– Không Linh Diệu Thư, Ma Thạch.
Tim mọi người đập nhanh, dù chỉ còn lại hai thứ cũng rất giá trị, khiến người thèm muốn.
Đặc biệt là Không Linh Diệu Thư, một loại công pháp tuyệt thế.
Vạn Bảo lâu của Ngạo gia có được từ đây, khiến người mơ ước.
Mục Trang hỏi:
– Vân thiếu gia định chọn thứ nào?
Dù thiếu mười món chí bảo, Mục Trang không đau lòng, vì quyền lựa chọn đầu tiên đã thuộc về Lý Vân Tiêu.Đạt được vị trí thứ nhất vũ quyết, có thêm ba mươi danh ngạch vào Lang Hoàn Thiên đã là quá hời.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ma Thạch!
Lý Vân Tiêu vung tay, một hộp ngọc hình vuông rơi vào tay hắn, to cỡ quả dưa hấu.
Mọi người nhìn chằm chằm hộp ngọc.Không ai biết Ma Thạch là gì, nhưng đã được xếp vào hàng chí bảo thì chắc chắn bất phàm.
Nhiều người mắt lóe lên, không chỉ vì Ma Thạch mà còn vì tin đồn Lý Vân Tiêu có thánh khí.Họ thèm khát thánh khí đó, nhưng vì e ngại thực lực của Lý Vân Tiêu, cộng thêm việc trước đây trên đảo La Phù ai cũng từng chịu ân huệ của hắn, nên từ bỏ ý định.
Thật ra Lý Vân Tiêu cũng muốn xem Không Linh Diệu Thư, nhưng Ma Thạch…
Khi thần thức của Lý Vân Tiêu quét vào bên trong, tim hắn không kiềm được mà đập nhanh hơn.Bên trong có cảm giác như nhũ thạch, cộng với cái tên…
Lý Vân Tiêu quyết định chọn Ma Thạch.
Diệu Pháp Linh Mục của Lý Vân Tiêu nhìn thấu phong ấn.Cục đá to cỡ quả dưa hấu có màu xám trắng, khác hẳn với hình dạng nhũ thạch, nhưng lại cho hắn cảm giác rất quen thuộc.
Nam Khâu Vũ nói:
– Vô Tâm, đến lượt ngươi.
Ngạo Vô Tâm bước ra, chắp tay với Lý Vân Tiêu:
– Vân thiếu gia, xin hỏi Không Linh Diệu Thư ở đâu? Ta không nhìn thấu những phong ấn này, mong Vân thiếu gia chỉ giúp.
Lý Vân Tiêu cười:
– Vô Tâm, ngươi ngoan thật, nhưng xin lỗi, ngươi phải tự dựa vào mình thôi.
Ngạo Vô Tâm đã chuẩn bị tâm lý từ trước, thở dài:
– Haizz.
Ngạo Vô Tâm tự mình tìm kiếm, nhanh chóng phát hiện một cái hộp dài, bên trong dường như chứa ngọc giản, liền chộp lấy.
Ngạo Vô Tâm mở ra xem, quả nhiên bên trong có một ngọc giản màu vàng.
Mọi người sáng mắt.
Nhưng Ngạo Vô Tâm không hề kích động, liếc nhìn Lý Vân Tiêu, thấy đối phương nhếch mép cười thì cười khổ:
– Xem ra không phải.
Ngạo Vô Tâm không thèm nhìn ngọc giản, cất đi rồi quay về chiến hạm.
Nam Khâu Vũ nói:
– Bích Lạc tông, hạng ba, chọn đi.
Lý Vân Tiêu vẫy tay:
– Tiểu Hồng, lại đây, đại ca ca chỉ cho.
Ân Trì cười tươi rói, vỗ vai Tiểu Hồng:
– Mau đi qua đi.
Tiểu Hồng nhảy nhót tới bên cạnh Lý Vân Tiêu, hắn giơ tay lên.Một luồng sáng từ phía xa bay tới, lơ lửng trên cao.
Lý Vân Tiêu chỉ vào thứ đó:
– Chọn cái này.
Tiểu Hồng chớp mắt:
– Đại ca ca, Tiểu Hồng muốn Ma Thạch lúc nãy đại ca ca chọn.
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Tiểu Hồng nhận ra cái gì sao?
Tiểu Hồng lắc đầu:
– Tiểu Hồng không biết, nhưng Tiểu Hồng rất muốn khối Ma Thạch đó, rất rất muốn.Đại ca ca cho Tiểu Hồng được không?
Lý Vân Tiêu xoa đầu Tiểu Hồng:
– Tiểu Hồng, xin lỗi, không thể cho Tiểu Hồng khối Ma Thạch đó được.
Tiểu Hồng rùng mình, trong mắt hiện lên những gợn sóng, khuếch tán thành từng vòng ma văn màu đen, dường như đang cố gắng ức chế.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
– Mục Trang!
Con ngươi Lý Vân Tiêu co rút, hai tay bấm quyết đánh vào người Tiểu Hồng.Từng đợt phong ấn bay vào các đại huyệt đạo của Tiểu Hồng, tạm thời phong ấn lực lượng ma nguyên.
Tiểu Hồng ngồi xổm xuống đất, toàn thân run rẩy.Một lúc sau, Tiểu Hồng đứng lên, mắt ngấn lệ:
– Đại ca ca…Người…Người xấu suýt nữa lại đến.
Mọi người giật mình nhìn Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng, không hiểu chuyện gì.

☀️ 🌙