Chương 281 Lão Nhân Hói Trọc

🎧 Đang phát: Chương 281

Lôi vực tầng thứ tám, nơi lôi hà như tấm bình phong chắn ngang lối vào.Một bóng người xé gió lao tới, nhanh như điện xẹt, mang theo cả tiếng long ngâm vang vọng, xuất hiện giữa không gian tĩnh mịch.
“Hô…hô…”
Hào quang tan đi, Mục Trần thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt vẫn còn chút nghiêm trọng.Lôi hà kia thật đáng sợ, sức ăn mòn của nó quả thực khủng bố.May mắn thay, hắn có Long Đằng Thuật huyền diệu và kinh nghiệm vượt thác luyện Linh Ảnh Bộ ở Bắc Linh viện năm xưa, chỉ là lôi hà này nguy hiểm hơn thác nước gấp trăm lần.
“Không biết Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông dùng tốc độ vượt ải hay là dùng sức mạnh để xông qua nhỉ?”
Mục Trần lẩm bẩm, hắn tuy lợi dụng điểm yếu, nhưng cũng là một loại bản lĩnh, thể hiện tốc độ tuyệt đỉnh.Lắc đầu cười trừ, Mục Trần đưa mắt quan sát tầng thứ tám, nơi chỉ những đệ tử ưu tú nhất Bắc Thương linh viện mới có thể đặt chân đến.Khác hẳn với tưởng tượng của hắn, nơi đây không hề u ám, cũng chẳng có lôi vân vần vũ, bầu trời xanh thẳm, trong veo như ngọc bích.
Không gian tĩnh lặng đến lạ thường.
Mục Trần há hốc mồm kinh ngạc trước cảnh tượng tuyệt đẹp này, không thể hiểu nổi vì sao tầng thứ tám lại yên bình đến thế.
“Sao lại không có lôi vân?”
Hắn nhíu mày, không cảm nhận được chút lôi đình lực nào, chuyện gì đang xảy ra vậy?
“Bay về hướng bên trái trăm dặm.”
Giọng Cửu U Tước trầm ngâm vang lên, cảm ứng của nó nhạy bén hơn Mục Trần nhiều, đã nhận ra một chút dao động ở phía kia.
Mục Trần gật đầu, thân hình loé lên, bay về hướng đó.Vài phút sau, hắn dừng lại, một lần nữa há hốc mồm nhìn xuống mặt đất.
Một vùng bình nguyên rộng lớn, một con sông khổng lồ uốn lượn xuyên qua, nhưng kỳ lạ thay, sông không có nước, chỉ có lôi tương đặc quánh, chậm rãi trôi lơ lửng, không hề chạm đất.Nhìn từ xa, nó chẳng khác nào một con lôi long màu bạc khổng lồ đang say giấc nồng.
“Ôi mẹ ơi!”
Mục Trần hít hà, không ngờ tầng thứ tám, bề ngoài yên bình là thế, nhưng để tu luyện lại khủng bố đến nhường này.Lôi đình đã ngưng tụ thành lôi tương, chảy thành sông lớn…Ở tầng bảy, hắn phải mất cả chục ngày mới ngưng tụ được một lôi hà nhỏ xíu, vậy mà đã thấy khó khăn, còn quy mô của con sông này thì lớn gấp cả trăm lần.Chắc chắn đây không phải là con sông lôi tương duy nhất ở tầng thứ tám này.
“Thật là đáng ngại a!”
Mục Trần cảm thán, khó trách việc tiến vào tầng tám lại gian nan đến vậy, nếu thực lực không đủ sức chống chọi với lôi hà bên ngoài, thì vào đây cũng vô dụng.
“Chúng ta bắt đầu luyện chế Thiên Lôi châu thôi.”
Mục Trần nói thầm trong lòng.Việc này chỉ có thể giao cho Cửu U Tước, với thực lực hiện tại của hắn, muốn luyện chế ra số lượng Thiên Lôi châu đáng giá hơn 200 vạn linh tệ, thì phải luyện đến bao giờ?
“Được, cứ giao cho ta!”
Cửu U Tước không những không cảm thấy bị bóc lột mà còn rất hào hứng.Hắc viêm bùng phát từ trong người Mục Trần, hai vai bốc lửa, hóa thành đôi cánh hắc viêm thâm thúy.
“Phù!”
Cửu U Tước há mỏ, phun ra hắc viêm cuồn cuộn, tạo thành một cơn lốc xoáy, lao thẳng vào con sông lôi tương, khuấy động phá tan sự yên tĩnh vốn có của nó.
“Ầm…ầm…ầm!”
Con sông lập tức bạo động, lôi đình lực cuồng bạo, lôi quang chớp nhoáng, cuốn vào lốc hắc viêm, tiếng nổ vang rền trời đất.
Hắc viêm nhanh chóng ngưng tụ lôi đình lực, những viên Thiên Lôi châu chứa đựng lôi đình lực thuần khiết nhanh chóng thành hình.
Mục Trần tròn mắt nhìn cảnh tượng hoành tráng do Cửu U Tước tạo ra, không khỏi tặc lưỡi thán phục.Hắn xếp bằng ngồi trên không trung, xem ra chỉ cần một thời gian ngắn nữa thôi, Cửu U Tước sẽ luyện chế đủ số lượng.Cũng may là không có mấy người đủ sức tiến vào tầng thứ tám này, nên cũng không lo bị phát hiện.
Việc của hắn bây giờ chỉ là ngồi chờ Cửu U Tước hoàn thành công việc.
Nhưng đời đâu như là mơ…
Trong khi Cửu U Tước đang miệt mài ngưng luyện Thiên Lôi châu, thì ở một nơi khác trong tầng thứ tám, có một vài động tĩnh lạ thường.
Một không gian u ám dị thường, nơi mặt trời Hắc Lôi của tầng tám lơ lửng giữa không trung, vô số những con sông lôi tương từ đó trút xuống, lôi đình cuồng bạo.
Dưới cái bóng của mặt trời Hắc Lôi, dường như có một thứ gì đó đang chậm rãi mở mắt, một con mắt to lớn vô cùng, lôi tương trút xuống bị nó hấp thu hết thảy.
“Dao động này…là Cửu U Hỏa sao? Bộ tộc Cửu U Tước sao lại tới đây…?”
Một âm thanh nỉ non vang lên, đầy vẻ nghi hoặc.
“Ầm Ầm!”
Mục Trần uể oải quan sát dòng lôi tương, mệt mỏi duỗi lưng.Cửu U Tước đã luyện chế được nửa ngày, nhưng vẫn chưa đủ số lượng Thiên Lôi châu cần thiết.
“Xem ra ngay cả Cửu U Tước ra tay, muốn ngưng luyện Thiên Lôi châu đủ 200 vạn linh tệ cũng phải mất mấy ngày a…”
Mục Trần bất đắc dĩ lẩm bẩm, định nhắm mắt tu luyện.
Đột nhiên, trực giác mách bảo có điều bất thường, hắn nghi hoặc quay đầu, sau một tảng đá lớn bên dưới dường như có bóng người.
Bóng người?
Mục Trần giật mình kinh hãi, bật dậy, hoảng sợ nhìn qua, lúc này mới thấy rõ trên tảng đá có một lão nhân đầu trọc, mặc áo đen rách nát, trông như một cái xác khô sắp vào hòm.Nhưng cái xác đó đang cầm một cây trượng, chằm chằm nhìn Mục Trần.
Hắn bị cảnh tượng quỷ dị này dọa cho lạnh sống lưng, lão nhân kia dường như đã ngồi ở đó từ rất lâu rồi mà hắn không hề hay biết, người này thực lực đến mức nào đây?
Cửu U Tước cũng nhận ra sự bất thường, vội vàng thu lại cơn lốc hắc viêm đang quấy phá lôi tương, mang theo vô số Thiên Lôi châu mà nó vất vả luyện chế cả nửa ngày.
“Viu.”
Nhưng đám Thiên Lôi châu đó Cửu U Tước không thu lại được, vì lão đầu hói kia đột nhiên vẫy tay một cái, đám Thiên Lôi châu lập tức thoát khỏi khống chế của Cửu U Tước, bay về xoay quanh lão.
Mục Trần và Cửu U Tước đều biến sắc, Cửu U Tước tức giận, nhưng không dám lỗ mãng ra tay.Trực giác cho nó biết lão nhân đầu trọc quái đản kia khủng bố phi thường.
“Cẩn thận một chút, lão kia rất lợi hại!”
Cửu U Tước nghiêm trọng nói trong lòng Mục Trần.
Mục Trần méo miệng, còn phải nói sao? Người ta tùy tiện ra tay là cướp lấy đồ trong tay nó, sao có thể đơn giản được?
“Vị lão nhân gia này…”
Mục Trần hạ giọng, ôm quyền cung kính.
“Lôi vực dùng để tôi luyện bản thân, ngươi dùng sức mạnh của Cửu U Tước ngưng luyện Thiên Lôi châu, vậy là phạm quy.”
Lão nhân đầu trọc đưa đôi mắt đục ngầu nhìn hắn.
Mục Trần đỏ mặt, không dám cãi lại, đúng là cách của hắn có hơi gian lận.
Cửu U Tước hóa thành một con hắc tước nhỏ đậu trên vai Mục Trần, mắt lóe hào quang, hắc viêm hừng hực, sẵn sàng mang Mục Trần bỏ chạy bất cứ lúc nào.
“Tiểu Cửu U mới lớn đừng có giỡn mặt với lão phu, so với mấy lão quái trong tộc của ngươi ta cũng chẳng kém bao nhiêu đâu…”
Lão nhân đầu trọc nhìn chằm chằm Cửu U Tước, dường như đang mỉm cười châm chọc.
Cửu U Tước biến sắc.
“Bất quá ngươi khiến ta rất hiếu kỳ, với sự kiêu ngạo của tộc Cửu U Tước các ngươi, sao lại ký kết huyết mạch tương liên với con người? Lại chỉ là một kẻ yếu nhược thế này, nếu để cho mấy lão quái tộc ngươi biết được, ắt ngươi phải nếm mùi đau khổ.”
Lão nhân đầu trọc liếc nhìn Cửu U Tước và Mục Trần, giọng nói từ tốn yếu ớt như vô lực sắp chết, nhưng ngôn từ lại khiến cả hai lạnh gáy.
Lão nhân này chỉ liếc mắt một cái là biết ngay quan hệ giữa hắn và Cửu U Tước là như thế nào, thật là nhãn lực đáng sợ.
Mục Trần cười gượng gạo:
“Tiền bối, chuyện lần này là chúng ta không đúng, chúng ta sẽ không ngưng luyện Thiên Lôi châu như vậy nữa, chúng ta sẽ rời đi, được chứ?”
Ngữ khí của lão này xem ra là nhân vật cao cấp của Bắc Thương linh viện, bản thân là đệ tử thì Mục Trần cũng không lo lắng đến tính mạng.
Nói xong, hắn định chuồn êm, lặng lẽ lùi về phía sau, nếu lão kia không nói gì nữa thì hắn sẽ lập tức biến mất khỏi đây.
“Nhìn bộ dáng con tiểu Cửu U này hẳn là tiến hóa thất bại phải không? Bây giờ chắc đang thèm thuồng tinh huyết Bắc Minh Long Côn để mượn lực tiến hóa thành thần thú nhỉ? Các ngươi ở đây luyện chế Thiên Lôi châu tứ phía là muốn kiếm linh tệ đem đổi à?”
Lão nhân đầu trọc lại chậm rãi nói tiếp.
Mục Trần đau khổ, sao cái gì lão này nói cũng đúng y như đúc, không sai một ly nào.
“Có muốn kiếm đủ Thiên Lôi châu không?”
Lão nhân đầu trọc nở nụ cười, hứng thú nhìn Mục Trần.
Mục Trần thành thật gật đầu.
“Hiếm khi gặp được một tiểu bối thú vị…”
Lão nhân đầu trọc cầm cây trượng trong tay, ánh mắt mờ đục nhìn Mục Trần, nói:
“Tiếp một kích của phân thân này, lão phu không chỉ trả lại đám Thiên Lôi châu này cho hai đứa, còn mặc kệ các ngươi ngưng luyện cho đủ số lượng.Hơn nữa, lão phu còn có thể thưởng cho tiểu tử ngươi một chút, thế nào?”
“Ha ha, mấy năm nay đám tiểu tử Bắc Thương linh viện các ngươi có thể tiếp được một kích của phân thân này lấy đi phần thưởng, cũng chỉ mới có hai người.”
“Hai người?”
Mục Trần ngẩn ra, trợn mắt:
“Là Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông?”
Lão nhân đầu trọc khẽ gật đầu, cười nói:
“Hai tiểu tử đó rất có thiên phú, thế nhưng ngươi, thực lực chuẩn Hóa Thiên cảnh đã có thể vào đến tầng thứ tám này, thật khiến lão phu phải mở rộng tầm mắt.Thế nào? Có dám thử không?”
Mục Trần trầm tư, rồi siết chặt hai tay, chiến ý bùng lên trong mắt.Nếu Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông làm được, hắn cũng không tin mình lại thua kém hai người kia quá xa.
“Được, ta chấp nhận!”

☀️ 🌙