Đang phát: Chương 281
Trưởng lão Lưu đứng cạnh Lữ Tiểu Linh biến sắc:
– Thằng nhóc này…không đơn giản!
Trưởng lão Lưu quay sang hỏi Lữ Tiểu Linh:
– Tiểu thư, rốt cuộc cậu ta là ai? Mong tiểu thư đừng giấu diếm.
Trưởng lão Lưu nhận thấy Lục Thiếu Du, dù bị tấn công dồn dập trong trận Tam Hệ Ngũ Hợp, vẫn không hề yếu thế mà còn nắm quyền chủ động.Một mình đối đầu với mười lăm Vũ Sư cấp năm bày trận, thành tích này thật đáng kinh ngạc.
Lữ Tiểu Linh đáp:
– Lưu trưởng lão, hắn tên Lục Thiếu Du, chưởng môn cái môn phái Phi Linh gì đó.Trưởng lão không nhớ sao?
Lữ Tiểu Linh lộ vẻ lo lắng.Nàng khó lòng nhìn thấu sự thật trong trận, chỉ sợ Lục Thiếu Du gặp chuyện không may.
Trưởng lão Vương hỏi:
– Tiểu thư quen biết cậu ta lâu chưa?
Trưởng lão Vương để ý vẻ mặt lo âu của tiểu thư, liền nhận ra có điều mờ ám.Chắc chắn giữa tiểu thư và Lục Thiếu Du có mối quan hệ nào đó.Quan sát kỹ, ông thấy Lục Thiếu Du trong trận không phải người tầm thường, có lẽ là đệ tử giỏi của một môn phái lớn nào đó.
– Cũng…không lâu lắm.
Lữ Tiểu Linh hỏi:
– Vương trưởng lão thấy…Lục Thiếu Du có gặp nguy hiểm không?
Trưởng lão Vương bí hiểm nói với Lữ Tiểu Linh:
– Tiểu thư cứ yên tâm, cậu ta tạm thời không sao đâu.
Lữ Tiểu Linh nói:
– Vương trưởng lão, Lưu trưởng lão, nếu hắn gặp nguy hiểm, nhớ cứu hắn đấy.
Trưởng lão Lưu trợn mắt:
– Tiểu thư, sao lại phải cứu cậu ta? Chẳng lẽ tiểu thư và cậu ta…
Lữ Tiểu Linh trừng mắt:
– Nếu không cứu người, ta sẽ không về với các người!
Trưởng lão Vương vội an ủi:
– Tiểu thư yên tâm, nếu cậu ta gặp nguy hiểm, ta sẽ ra tay ngay.Nhưng tiểu thư nhớ phải về cùng chúng ta đấy.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Dưới quảng trường, bốn người Đới Trường An lần thứ ba xông vào trận lại bị hất văng ra xa.
*Vù! Vù! Vù!*
Trong trận, khí thế Lục Thiếu Du tăng vọt.Chân khí trong đan điền khí hải đã căng đầy, kinh mạch phình to đau nhức.
Một quả cầu lửa khổng lồ, nóng rực, hung bạo ngưng tụ trước mặt Lục Thiếu Du, khiến không khí xung quanh vặn vẹo.
Lục Thiếu Du nén đau, thi triển thủ ấn:
– Đến đây!
Năng lượng cuồng bạo từ tay phải hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, cuốn lấy năng lượng xung quanh tạo thành những đợt sóng.
*Răng rắc!*
Không khí nứt vỡ.Vòng xoáy nhanh chóng lan rộng, nuốt chửng quả cầu lửa.
Cơ thể Lục Thiếu Du bị năng lượng hỏa thuộc tính chuyển hóa thành chân khí hùng hồn, dội thẳng vào kinh mạch.
Lục Thiếu Du thầm quát:
– Áp súc!
Chân khí toàn thân dồn vào đan điền khí hải.
*Ầm!*
Một tiếng nổ vang lên trong đan điền.Khí thế Lục Thiếu Du tăng vọt, năng lượng thiên địa cuồn cuộn đổ vào người hắn.
Lục Thiếu Du vừa đột phá, thân thể cần được bồi bổ.Năng lượng thiên địa trong trận ầm ầm thấm vào từng lỗ chân lông.
Khí thế của hắn lại tăng lên, như nước sông cuồn cuộn, không gì cản nổi.Công kích trong trận tan rã, xoay quanh hắn rồi hóa thành năng lượng, thấm vào cơ thể.
– Đây là…
Cảnh tượng này khiến khán giả kinh hoàng.Các trưởng lão Quỷ Vũ Tông đứng bật dậy, ngạc nhiên nhìn xuống quảng trường.Năng lượng cuồng bạo đó cho thấy chuyện gì đang xảy ra.
– Đột phá! Hắn đột phá ngay trong trận!
Ai nấy đều kinh thán.Đột phá trong trận là hành động mạo hiểm, khó tin.
Mười lăm đệ tử Quỷ Vũ Tông đang bày trận ngơ ngác, hoảng hốt.Mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của họ.Chân khí đã hao mòn một nửa, không còn nghe theo sự điều khiển.
Trưởng lão Vương lẩm bẩm:
– Tiểu tử này đột phá, dường như còn có cơ hội gì đó, vẫn còn tiếp tục!
Trưởng lão Lưu nói:
– Cậu ta khiến ta bất ngờ.Lúc này còn dám đột phá, ta bắt đầu thích cậu ta rồi đấy.Nhưng không biết cậu ta có nóng vội, ham lợi trước mắt không? Điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến tu vi sau này.Mong là cậu ta không làm ta thất vọng.
Trưởng lão Lưu mỉm cười nhìn Lục Thiếu Du, thầm nghĩ tiểu thư nhà mình chọn người quả không tầm thường.
Trưởng lão Vương liếc xéo:
– Ngươi thích cái gì? Liên quan gì đến ngươi?
Trưởng lão Lưu đắc ý:
– Lão già, không liên quan đến ngươi.Ta đột nhiên thấy cậu ta hợp khẩu vị, thế nào? Ngươi ghen tị à?
Trưởng lão Vương trợn mắt:
– Lưu Dịch Hoành, bớt đắc ý đi!
Nếu không phải đang ở Quỷ Vũ Tông, có lẽ bà ta đã ra tay.
*Vù! Vù! Vù!*
Khí thế Lục Thiếu Du tăng vù vù.Đứng giữa năng lượng thuộc tính dồi dào, hắn cắn nuốt tất cả, như đứa trẻ sơ sinh tham lam bú sữa mẹ.
Vô số lỗ chân lông trên người hắn được lấp đầy bởi năng lượng thuộc tính.Khí thế của Lục Thiếu Du cứ thế tăng lên, phá vỡ những giới hạn.Chỉ trong chớp mắt, tốc độ tăng tiến vượt xa lẽ thường, đạt đến đỉnh phong hậu kỳ của Vũ Sư cấp năm.
Lục Thiếu Du suy nghĩ:
– Có nên đột phá tiếp không?
Đây là cơ hội hiếm có, bỏ qua sẽ không còn.Hắn sắp đột phá lên Vũ Sư cấp sáu.Vừa đột phá Vũ Sư cấp năm đã tăng vọt thực lực, không có gì hấp dẫn hơn việc đột phá đối với một Vũ Giả.
Nhưng Lục Thiếu Du biết đột phá đi kèm rủi ro.Nếu hắn thừa cơ liên tục đột phá, dù thực lực tăng nhanh nhưng sẽ để lại di chứng.Đột phá quá nhanh sẽ khiến căn cơ lung lay.
Đây là một lựa chọn khó khăn, đột phá ngay trước mắt nhưng phải cố gắng kìm nén.
Lục Thiếu Du thầm gào thét:
– Không thể đột phá! Bất cứ yếu tố nào cản trở ta trở thành cường giả tuyệt đối không được phép tồn tại!
Hắn nhanh chóng thi triển thủ ấn, mạnh mẽ đẩy năng lượng thuộc tính đang thấm vào người ra ngoài.
