Đang phát: Chương 2804
Trình Thanh Ti tái mặt, vẻ ngoài tỏ ra không phục nhưng trong lòng lại sợ hãi, không dám làm càn nữa.
Lý Vân Tiêu được Nam Khâu Vũ nhắc nhở cũng đã tỉnh táo lại, cơn giận dần nguôi ngoai.Hắn khẽ hừ một tiếng, quay người ngồi xuống cạnh Mục Trang.
Mục Trang hỏi:
– Đại nhân, rốt cuộc nơi này là đâu? Chuyện của Vân thiếu gia và bí tàng là thế nào?
Nam Khâu Vũ đáp:
– Hai chuyện này vốn là một, đợi mọi người đến đông đủ rồi ta sẽ nói rõ.
Lúc này, nhiều môn phái nhỏ cũng tới, thuộc hạ của Nam Khâu Vũ tiếp đón họ vào trong, còn Nam Khâu Vũ thì không đích thân ra nghênh đón.
Mục Trang không hỏi thêm gì, đại điện lại trở nên yên tĩnh.Mọi người im lặng chờ đợi.
Lý Vân Tiêu không nhìn Vi Thi Thi nữa, nhắm mắt dưỡng thần trên ghế.
Thời gian trôi nhanh, vài tiếng sau, các tông môn đã đến đông đủ.
Chỉ có những người đạt tới Vũ Đế cao giai mới được vào nên đại điện vẫn còn rộng rãi.Một số môn phái nhỏ chỉ có chưởng môn mới đủ tư cách vào trong.
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày rồi từ từ mở mắt.Hắn nhận thấy có rất nhiều ánh mắt đang quan sát mình, như Ngô Đại Thành, Cảnh Thất, Tiểu Hồng, thậm chí cả Ngạo Vô Tâm và nhiều người khác.
Nhưng khi Lý Vân Tiêu vừa mở mắt ra, mọi người vội vàng nhìn đi hướng khác, chỉ còn lại Tiểu Hồng vẫy tay chào hắn.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, nháy mắt với Tiểu Hồng khiến nàng bật cười.
Nam Khâu Vũ nhìn khắp đại điện rồi nói:
– Các vị đã đến đủ, vất vả rồi.
Mọi người đồng thanh đáp:
– Đại nhân vất vả.
Nam Khâu Vũ ra hiệu mọi người im lặng rồi nói:
– Chắc hẳn ai cũng có rất nhiều thắc mắc, đừng nóng vội, ta sẽ từ từ giải thích hết.Nếu có gì không hiểu, các vị có thể hỏi ta sau.Nơi này là di tích thượng cổ, chính là con đường dẫn đến bí tàng Chân Long.
Mọi người im lặng lắng nghe, cơ bản ai cũng đã đoán được phần nào.
Nam Khâu Vũ nói tiếp:
– Một số môn phái chắc hẳn cũng đã phát hiện ra những điều khác lạ trong đường hầm này, ví dụ như có rất nhiều hơi thở của yêu thú.
Nhiều người trong các tông môn biến sắc mặt, còn đa số thì tỏ vẻ mờ mịt.
Không gian phản chiếu không phải lúc nào cũng xuất hiện ở đây, xác suất gặp được nó là cực kỳ nhỏ, nên phần lớn mọi người không hề biết chuyện gì đang xảy ra.
Mi Hoành của Huyết Nha tông nói:
– Đúng vậy, chúng tôi đã phát hiện ra những hơi thở đó nhưng chúng biến mất rất nhanh.Toàn là yêu thú cấp chín, nếu tôi không đoán sai thì có đến mấy trăm con, làm tôi sợ chết khiếp.
– Cái gì? Mấy trăm con yêu thú cấp chín?
Đại điện xôn xao bàn tán, mọi người đều tỏ vẻ căng thẳng, đa số không tin.
Nam Khâu Vũ mỉm cười nói:
– Các vị hãy giữ im lặng, đừng hoảng sợ và cũng đừng nghi ngờ.Mi Hoành đại nhân nói không sai, hơi thở của yêu thú cấp chín không phải là mấy trăm con mà là hàng ngàn, hàng vạn.Hơn nữa, Địa Chi Bối Tích này còn dò xét được những đẳng cấp cao hơn, thậm chí còn phát hiện ra cả chân linh cấp mười.
Đại điện lại càng thêm xôn xao, những tiếng kinh ngạc và chất vấn vang lên không ngớt.
– Đại nhân đang nói đùa sao? Hàng ngàn, hàng vạn yêu thú cấp chín, lại còn cả chân linh nữa?
– Tông môn chúng ta cũng đã phát hiện ra điều này, còn tưởng rằng thiết bị thăm dò bị hỏng, hóa ra là thật.
Có người nói:
– Ha ha ha, nếu tin tức này là thật thì các vị còn ngồi đây được sao?
Đại điện lại trở nên yên tĩnh, mọi người cùng nhau nhìn về phía Nam Khâu Vũ.
Nam Khâu Vũ cười nói:
– Vị đại nhân vừa rồi nói đúng, những hơi thở này không phải là của những sinh vật bản địa mà là do không gian phản chiếu tạo ra, nó không chỉ đưa bóng dáng tới mà còn cả hơi thở nữa.
– Không gian phản chiếu?
Ân Trì nhíu mày nói:
– Vậy chẳng phải là thật sự có hàng ngàn, hàng vạn yêu thú cấp chín và cả chân linh ở đâu đó sao? Chẳng lẽ chúng ở trong bí tàng mà chúng ta sắp đến?
Nghe Ân Trì nói, sắc mặt của nhiều người lại thay đổi.
Nam Khâu Vũ nói:
– Dù chúng không ở trong bí tàng thì cũng không cách xa nơi đó là bao, tạm thời chúng ta vẫn chưa xác định được vị trí cụ thể.Nhưng các vị đừng hoảng sợ, theo như những gì ta và Thi Thi đại nhân đã dò xét và phân tích trong thời gian qua thì chúng ta thấy rằng những yêu thú đó không chỉ là phản chiếu không gian mà còn là phản chiếu thời gian nữa, một đoạn thời không ngắn ngủi còn sót lại từ thời đại thượng cổ.Không biết vì sao nó vẫn còn tồn tại ở đây.
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Phản chiếu bóng chồng của thời gian và không gian?
Lý Vân Tiêu thầm suy tư, cảm thấy những gì Nam Khâu Vũ phân tích rất có lý.
Ở thời đại này, nếu nói rằng vẫn còn nhiều chân linh tồn tại thì thật là vô lý, rất khó để người ta tin được.
Dù cho có cái gọi là long vực, thì theo Xa Vưu nói, nó cũng chỉ là một mảnh nhỏ của long vực, làm sao có đủ sức mạnh để giam cầm vô số sinh linh cường đại? Nếu thật sự có thì chúng đã sớm thoát ra ngoài rồi.
Những phân tích của Linh Mục Địch về nơi này cũng chỉ là những phỏng đoán cá nhân, mà Linh Mục Địch còn chưa từng đi vào bên trong, làm sao có thể chắc chắn được?
Lý Vân Tiêu suy ngẫm và tin vào lời giải thích của Nam Khâu Vũ về ảnh chiếu song trùng của thời không.
Mục Trang nói:
– Vậy thì khả năng nơi này có bí tàng Chân Long càng cao.
Nam Khâu Vũ đáp:
– Không phải là khả năng mà theo những gì ta biết thì chắc chắn là có.Tiếp theo, chúng ta sẽ bàn về phương án phân chia bí tàng, ta không hy vọng các vị tàn sát lẫn nhau, thậm chí sơ ý làm hỏng cả bí tàng.
– Phương án phân chia?
Tuyệt Thiên Hàn hỏi:
– Chẳng phải chúng ta đã thống nhất từ trước rồi sao? Sẽ dùng vũ quyết để quyết định.
Mọi người đều tỏ vẻ nghi hoặc.
Nam Khâu Vũ nói:
– Đúng vậy, nhưng vũ quyết chỉ là cách phân chia nội bộ của các tông môn ẩn thế chúng ta, còn có người bên ngoài cũng sẽ tham gia vào việc phân chia này.
– Người bên ngoài?
Mọi người sửng sốt, chợt nghĩ tới điều gì đó, tất cả đều biến sắc mặt.
Tuyệt Thiên Hàn nói:
– Tuyệt Thiên Hàn đại nhân, người bên ngoài mà ngài nói chẳng lẽ là người từ đại lục Thiên Vũ đến? Nếu đúng như vậy thì chúng ta nên hợp tác để tiêu diệt bọn chúng trước, không cần phải bàn về chuyện phân chia.
Mọi người đều đồng ý:
– Tuyệt Thiên Hàn đại nhân nói đúng!
Trong mắt bọn họ, những người đến từ đại lục Thiên Vũ chỉ là những kẻ yếu kém không đáng để vào mắt, không có tư cách để phân chia bí tàng với họ.
Nam Khâu Vũ im lặng, vẫn giữ nụ cười trên môi.
Đợi cho tiếng ồn ào lắng xuống, Nam Khâu Vũ mới nói:
– Chìa khóa để mở ra bí tàng Chân Long và cách để vào đó đều nằm trong tay của người ngoài.
Đại điện trở nên im lặng như tờ.
Tuyệt Thiên Hàn nhíu mày hỏi:
– Chẳng lẽ chúng ta không thể cướp được sao? Chẳng phải bí tàng này luôn nằm trong tay của đảo Thiên Diệp sao?
Vi Thi Thi nói:
– Nếu bổn phái có chìa khóa và cách để mở ra bí tàng thì còn đến lượt các vị ngồi đây để bàn bạc hay sao? Đây là khế ước mà tổ tiên của bổn phái và tổ tiên của người đó đã lập ra.Bổn phái sẽ bảo quản lối vào bí tàng, còn người kia sẽ giữ chìa khóa.Bây giờ người đó gặp nạn, tìm đến bổn phái để lấy bí tàng ra.Không biết tại sao chuyện này lại truyền đến tai Địa Giả, bọn chúng ép bản cung phải công bố bí tàng này ra, hừ!
Trong giọng nói của Vi Thi Thi tràn đầy sự bất mãn.
– Ha ha ha!
Nam Khâu Vũ cười nói:
– Việc mở ra bí tàng này chứa đựng rất nhiều nguy hiểm, có thêm người thì sẽ có thêm sự đảm bảo.
Tuyệt Thiên Hàn lên tiếng:
– Nếu vậy thì chúng ta có thể nhường cho người đó một phần, nhưng tuyệt đối không thể cho nhiều hơn!
Nam Khâu Vũ nói:
– Vậy ta sẽ để người đó nói chuyện với các vị.
Nam Khâu Vũ vỗ tay.Lập tức, một lão nhân mặc áo hoa từ ngoài điện bước vào, râu tóc bạc phơ, mặt mày hồng hào.
Lão nhân có tướng mạo phi phàm, chỉ cần nhìn là biết đây là một cường giả tuyệt thế.Nhưng một số vũ giả có ánh mắt sắc bén đã nhận ra rằng vẻ ngoài cường đại của lão nhân chỉ là giả tạo, thực chất ông ta đang bị thương rất nặng.
