Đang phát: Chương 280
Người phụ nữ và chàng trai gầy yếu vừa lên tàu đã tái mét mặt mày, run rẩy khi thấy cảnh sát kiểm tra.
“Viên Mai Hương, Viên Củng, hai người trốn giỏi thật, nhưng hiện giờ có người nghi ngờ hai người liên quan đến vụ mưu sát ở bến sông thị trấn Phương Hà, hai người phải về phối hợp điều tra.” Viên cảnh sát béo dẫn đầu nói giọng nghiêm khắc.
Người phụ nữ run rẩy bỗng bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn quanh rồi nói: “Các anh không cần động tay, tôi sẽ đi cùng.Nhưng tôi biết một khi đã vào thì không có đường ra.Nên tôi muốn kể hết những gì mình đã trải qua, để mọi người biết rõ những điều ẩn giấu.”
“Đưa cô ta đi, Viên Mai Hương, có gì thì đợi luật sư đến rồi nói.” Gã cảnh sát béo ngắt lời.
“Ha ha, luật sư của tôi? Vào tay các anh thì đến cặn bã cũng không còn, nói gì đến luật sư?” Viên Mai Hương cười buồn bã.
Hai cảnh sát sau lưng gã béo bước lên, túm lấy tay Viên Mai Hương, lôi còng tay ra.
“Buông cô ấy ra, để cô ấy nói, có gì mà không thể cho người khác biết?” Tàng Gia Nghiêm đột ngột đứng lên, lớn tiếng nói.
Gã cảnh sát béo nhíu mày: “Sao, anh muốn giúp hung thủ chống lại lệnh bắt?”
Tàng Gia Nghiêm đập bàn: “Chống lệnh bắt? Anh đừng có lên mặt! Anh chỉ là tên cảnh sát nhỏ, có tư cách gì nói tôi chống lệnh bắt? Tôi gặp nhiều chuyện lớn hơn nhiều rồi.Lúc nãy anh bảo người ta là người bị hiềm nghi, giờ lại thành hung thủ, quả là trắng đen gì cũng từ miệng anh nói! Cô gái này, cô có oan ức gì cứ nói, ở đây nhiều người, xem ai không cho cô nói!”
Lời Tàng Gia Nghiêm khiến nhiều người đồng tình, cho rằng nên để Viên Mai Hương có cơ hội nói rõ.
“Anh là cái thá gì? Anh có tư cách gì dạy cảnh sát hả? Có tin tôi bắt anh đi cùng không?” Một cảnh sát trẻ sau lưng gã mập nói.
Tàng Gia Nghiêm cười, lấy ra giấy chứng nhận và huân chương công lao đặt lên bàn: “Tôi là một người lính, lúc tôi xả thân vì tổ quốc thì cậu ở đâu? Chả lẽ tôi nói vài lời cũng không được?”
Gã cảnh sát mập liếc nhìn qua, thấy giấy căn cước quân nhân không rõ binh chủng, giống giấy xuất ngũ mà lại không giống, còn có hai huân chương hạng hai, một cái hạng ba.
Thấy nhiều công lao như vậy, cảnh sát mập cũng thất kinh, nhưng gã không đến gần xem rõ, vì không rõ thì còn có thể nói không biết, đã nhìn rõ thì không thoái thác được nữa.
Viên Mai Hương thấy cảnh sát im lặng, không còng tay cô, biết cơ hội khó đến, liền khóc lóc nói: “Ba năm trước, tôi tốt nghiệp đại học Tài chính, đi ngang qua bến sông thị trấn Phương Hà, bị Đậu Sâm bắt đi, ép làm vợ.Chỉ cần tôi không làm đúng ý gã là gã sẽ đánh đập.”
Viên Mai Hương vén tay áo lên, trên tay, trên mặt đầy vết thương, trông rất ghê người.
“Đúng là ngang ngược!” Tàng Gia Nghiêm đập bàn, giận dữ.Hành khách trên tàu đều động lòng trắc ẩn.
Viên Mai Hương tiếp tục: “Nửa năm sau, tôi trốn thoát, đến đồn cảnh sát thị trấn Phương Hà báo án, nhưng không những không được giúp đỡ mà còn bị đánh, rồi bị Đậu Sâm mang về.Sau đó gã càng đánh đập tôi tàn tệ hơn.”
“Sau đó tôi đành cam chịu, không trốn nữa.Đến khi tôi có một đứa con, lại bị Đậu Sâm đem bán đi.Tôi lại muốn trốn, nhưng bị Đậu Sâm canh giữ và tra tấn tàn bạo hơn.”
“Nhưng vẫn chưa hết, tên súc sinh đó hết tiền, lại muốn tôi đi phục vụ bạn bè gã, thậm chí muốn tôi bán thân để kiếm tiền cho gã.Tôi không chịu, sau đó em trai Viên Củng mới tìm được tôi.”
“Em trai tìm tôi ba năm, cậu ấy tìm được tôi rồi đi báo cảnh sát, tôi kéo cậu ấy lại.Vì vậy mà bị Đậu Sâm phát hiện, gã dẫn người trói em trai tôi lại, tôi cầu xin gã thả em tôi ra.”
Chàng trai gầy yếu dụi mắt, đỡ lấy Viên Mai Hương.
Viên Mai Hương nức nở: “Tên súc sinh Đậu Sâm đồng ý, tôi rất vui, nhưng một người bạn của Đậu Sâm không chịu được lòng lang dạ sói của hắn, nên nói cho tôi biết hắn định bán một bên thận của em trai tôi.”
“Đêm đó, thừa lúc Đậu Sâm say rượu, tôi lấy trộm chìa khóa của gã, thả em trai tôi ra.”
“Nhưng lúc chúng tôi định trốn, lại bị gã phát hiện, tôi giằng co với gã, không cẩn thận dùng dao cắt đứt động mạch của gã.”
“Chuyện này không liên quan đến em trai tôi, tôi biết tôi vào rồi sẽ không ra được, nhưng xin mọi người tha cho em trai tôi, nó vô tội!”
“Súc sinh!” Tàng Gia Nghiêm giận dữ: “Đúng là không có vương pháp gì nữa, tên súc sinh Đậu Sâm này chết cũng đáng, nếu là tôi đã giết nó cả trăm lần rồi.Sao lại vào là không ra được, mấy người làm cảnh sát các người, các người đổ máu bảo vệ đất nước để bị các người dẫm đạp thế sao?”
Mấy gã cảnh sát cau mày, muốn bắt người phụ nữ này đi, nhưng lại sợ dân chúng phẫn nộ.
Trong lúc cảnh sát còn chưa biết làm gì, tàu hỏa đã tới trạm mới, Viên Mai Hương buồn bã nói: “Bởi vì em trai của Đậu Sâm, Đậu Lâm là đội trưởng cục cảnh sát thị trấn Phương Hà, tôi nghe nói người tiền nhiệm là người ngay thẳng nên đã bị Đậu Lâm hại.Vì thế tôi vào đó chỉ có đường chết, động thủ với Đậu Sâm là việc riêng của tôi, không liên quan đến em trai tôi, tôi chỉ xin các người thả em trai tôi ra.”
“Tốt lắm, cô đã nói xong rồi, giờ sẽ có người dẫn hai người đi, có gì oan ức về đồn cảnh sát rồi nói.” Gã cảnh sát mập do dự nhìn Tàng Gia Nghiêm rồi mới nói với Viên Mai Hương.
Tàng Gia Nghiêm nghẹn lại, gã biết mình không thể ngăn việc bắt giữ chị em họ Viên, nhưng gã nhất định phải ngăn cản chuyện này.
“Giết anh trai ta, đồ gian phụ này, lại còn trốn đến đây.” Hai gã cảnh sát vội vàng chạy vào, người chạy trước là một gã mắt tam giác, vừa lên tàu đã thấy chị em họ Viên, trong mắt gã lộ ra vẻ thô bạo.Trong mắt y, chị em họ Viên đã như người chết.
“Đậu Lâm…” Viên Mai Hương thấy người đàn ông mắt tam giác, không kìm được run rẩy.
Diệp Mặc vỗ vai Tàng Gia Nghiêm đang định nói chuyện, nói: “Đợi lát nữa gã Đậu Lâm kia động thủ với tôi, lúc hắn khai, anh giúp tôi quay lại.”
Tàng Gia Nghiêm hơi sửng sốt, chưa hiểu ý Diệp Mặc, nhưng vẫn gật đầu lấy điện thoại ra.
“Lão Phát, sao giờ còn chưa bắt người? Hàn Đan, mau giải hai tên tội phạm giết người này đi.” Đậu Lâm lạnh lùng nhìn chị em họ Viên, lạnh giọng nói.
“Anh là Đậu Lâm, em trai của Đậu Sâm? Anh trai anh cưỡng đoạt phụ nữ, làm nhục nhân cách người ta, lại buôn bán bộ phận cơ thể người, xem ra anh cũng giúp đỡ không ít, đồ cặn bã.” Diệp Mặc đi ra, ngăn gã mắt tam giác lại, lạnh lùng nói.Hắn chỉ cần nghe Viên Mai Hương nói chuyện, thấy ánh mắt và giọng điệu đã biết là cô không nói dối.
Đậu Lâm nghe Diệp Mặc nói cũng chuẩn bị đuổi Diệp Mặc ra, nhưng nghe được hai chữ “cặn bã” cuối cùng, gã không kìm được tức giận, nhấc chân đạp Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh, lùi một chân lại, chân kia đá vào mắt cá chân Đậu Lâm, lại đưa tay búng lên trán gã, mới tiếp tục hỏi: “Anh làm cảnh sát bao nhiêu năm rồi, đã làm những chuyện gì xấu, còn hại những ai nữa, mau nói hết ra xem nào.”
Mình làm chuyện xấu lại tự nói ra? Lúc mọi người nghĩ Diệp Mặc thật ngốc, ánh mắt Đậu Lâm lại ngây ra, nghe xong lời Diệp Mặc nói, lại lẩm bẩm: “Đội trưởng Hỗ là tôi giết, bởi vì hắn biết tôi cưỡng hiếp rồi giết con gái của Đỗ Xã.Những cô gái trong khu giải trí ở bến sông đều do tôi cung cấp, đều là các cô gái ở vùng khác đến làm thuê, tôi đã nói rõ với ông chủ Đề, tiền lời mỗi người một nửa…”
Đậu Lâm nói mỗi việc đều rất tàn khốc, mọi người trong khoang xe đều kinh hãi, trên đời lại có kẻ vô nhân tính như vậy sao?
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Tàng Gia Nghiêm: “Cất đoạn anh vừa quay lại đi.”
“Đúng vậy, không ngờ hai anh em tên này lại khốn kiếp đến thế, quả là không bằng loài súc sinh.Tôi thật muốn giết chết hắn ngay lúc này.” Tàng Gia Nghiêm nhìn chằm chằm Đậu Lâm đang quỳ trên mặt đất, ánh mắt bốc lửa.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, không biết lấy đâu ra khẩu súng lục, nhắm ngay trán Đậu Lâm bắn một phát, hắn giết Đậu Lâm trước mặt nhiều người như vậy.
Im lặng, toàn bộ mọi người trong xe đều im lặng, cho dù Đậu Lâm đáng chết một vạn lần, cũng không thể giết gã ngay tại đây, hơn nữa người này lại có súng, toàn bộ toa xe lặng ngắt như tờ.
“Anh có súng?” Sau một lúc lâu, gã cảnh sát mập mới nhìn chằm chằm Diệp Mặc, lùi lại phía sau mấy bước, lo sợ Diệp Mặc sẽ tấn công gã.
Diệp Mặc nhìn Hàn Đan vừa cùng Đậu Lâm tiến đến, lạnh giọng nói: “Vốn tôi cũng muốn bắn chết anh, nhưng để anh lại còn có tác dụng, nếu anh không thể cung cấp manh mối có ích, tôi sẽ vẫn quay lại giết anh.”
Hàn Đan tuy cũng có súng, nhưng giờ cũng phát run, gật gật đầu theo bản năng.
Diệp Mặc quay lại nói với tên cảnh sát béo: “Đúng vậy, tôi có súng, người là tôi giết, đem giấy chứng nhận của tôi cho trưởng tàu của các anh xem.”
Nói xong, Diệp Mặc lấy ra giấy tờ màu xanh ném về phía viên cảnh sát.
