Chương 28 Lão Sư Quái Vật (1)

🎧 Đang phát: Chương 28

Khuôn viên Sử Lai Khắc rộng lớn, giữa các tòa kiến trúc là những khoảng đất trống trải.Hoắc Vũ Hạo vừa bước ra khỏi ký túc xá, Vương Đông đã đứng đợi sẵn, y vẫy tay, khiêu khích.
Máu nóng dồn lên não, Hoắc Vũ Hạo hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn giận.Sinh tử một lần ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đã dạy hắn cách kiềm chế bản thân.
Từ sau cánh cửa, lão giả ngồi trên ghế bỗng ngẩng đầu, ánh mắt tò mò, đầy hứng thú hướng về phía hai người.
Ánh kim quang lóe lên trong đáy mắt Hoắc Vũ Hạo, hồn hoàn trắng từ từ hiện ra, Linh Mâu cũng lặng lẽ được kích hoạt.
Vương Đông nhìn hồn hoàn mười năm kia, cười khẩy:
“Ta thật nghi ngờ ngươi làm thế nào mà vào được đây.Với chút bản lĩnh này mà dám đấu với ta? Đối phó với hạng tép riu như ngươi, ta còn chẳng thèm dùng đến vũ hồn.”
Dứt lời, Vương Đông điểm chân trái xuống đất, thân thể lao về phía Hoắc Vũ Hạo như mũi tên rời cung.Tốc độ cực nhanh, thân pháp lại vô cùng linh hoạt, chỉ trong nháy mắt đã áp sát.Chân trái giơ cao, đạp thẳng vào ngực Hoắc Vũ Hạo.
Quyền cước đã đến trước mặt, Hoắc Vũ Hạo mới giật mình nhận ra đôi chân của Vương Đông dài hơn người thường rất nhiều.Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn nghiêng người tránh né, đồng thời vung tay phải, chộp lấy cổ chân Vương Đông.
“Hừ!”
Vương Đông rõ ràng không ngờ rằng Hoắc Vũ Hạo có thể đỡ được đòn tấn công này, y lập tức thu chân, chuyển hướng, quét ngang về phía cổ Hoắc Vũ Hạo.
Nhưng Hoắc Vũ Hạo dường như đã đoán trước được động tác của y.Khi chân Vương Đông vừa chuyển hướng, hắn đã nhanh chóng ngồi xổm xuống, rồi bật người lên, vai phải đập mạnh vào đùi Vương Đông.
Động tác của cả hai diễn ra quá nhanh, người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ tưởng Vương Đông cố ý đưa chân cho Hoắc Vũ Hạo tựa vào.
Phải thừa nhận rằng thân thể Vương Đông vô cùng dẻo dai.Dù bị vai Hoắc Vũ Hạo đập vào đùi, y vẫn có thể giữ thăng bằng, đứng vững như bàn thạch.Nếu là người bình thường, có lẽ đã mất thăng bằng từ lâu.
Vai chạm vào đùi, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được sự mềm mại, dẻo dai khác thường.Hắn mượn lực lao về phía trước, vượt qua Vương Đông, định thừa lúc y đứng bằng một chân mà tung một cước hạ gục.
Đối diện với đòn phản công của Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông bất ngờ thực hiện một động tác khó tin.Y duỗi thẳng chân phải, ngả người về phía sau, người ưỡn ngược lên trời, đồng thời chân trái vung lên, đá thẳng vào Hoắc Vũ Hạo.Khoảng cách giữa hai chân lúc này đã vượt quá giới hạn của người bình thường.
Dù Linh Mâu có thể giúp Hoắc Vũ Hạo dự đoán được động tác của đối phương, nhưng lần này, hắn không thể ngờ rằng Vương Đông lại có thể thi triển một chiêu thức kỳ dị đến vậy.Khi hắn muốn thu cước, thì đã quá muộn.
Tuy nhiên, Hoắc Vũ Hạo vẫn không hoàn toàn mất thế.Khi chân Vương Đông sắp chạm vào cằm, hắn đã kịp nghiêng người, dùng hai tay đỡ lấy chân trái của đối phương.
Bốp!!!
Cú đá của Vương Đông mang theo một lực lượng vô cùng mạnh mẽ.Hoắc Vũ Hạo theo bản năng vận dụng Huyền Ngọc Thủ, hai tay run rẩy đỡ lấy.Dù vậy, hắn vẫn bị dư chấn đẩy lùi về phía sau.
Vương Đông lộn một vòng ra sau, chân phải nhẹ nhàng chạm đất, chân trái cũng nhanh chóng thu về.Y ổn định thân hình, rồi một lần nữa lao thẳng về phía Hoắc Vũ Hạo.Rõ ràng, hành động húc vào bắp đùi ban nãy của Hoắc Vũ Hạo đã chọc giận y.
Khi Hoắc Vũ Hạo còn đang lảo đảo lùi lại, Vương Đông đã đạp mạnh chân phải xuống đất, xoay người sang trái, lao thẳng về phía hắn.
Rầm!!!
Tiếng chân Vương Đông đạp xuống đất vang lên như sấm, nhìn dấu chân hằn sâu trên phiến đá cứng rắn, đủ biết một cước kia mạnh đến mức nào.Ngay sau đó, cả người y như một cơn lốc xoáy, hai chân di chuyển liên tục, tấn công dồn dập về phía Hoắc Vũ Hạo.
Sau một lần giao phong, Hoắc Vũ Hạo đã lấy lại được bình tĩnh.Hắn vận chuyển Tinh Thần Tham Trắc, bao trùm lấy Vương Đông, đồng thời vận hành một phần Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ mà hắn đã lĩnh ngộ được.Thế công mạnh mẽ của Vương Đông, vì thế mà bị hóa giải một cách bất ngờ.
Vương Đông càng đánh càng kinh hãi.Rõ ràng, y cảm thấy thực lực của Hoắc Vũ Hạo, bất luận là tốc độ hay lực lượng, đều kém xa mình.Nhưng không hiểu vì sao, mỗi đòn tấn công của y đều không trúng đích.Tốc độ của Hoắc Vũ Hạo không nhanh, nhưng dường như hắn đoán trước được mọi hành động của mình, nên dễ dàng né tránh được.Y định dùng động tác giả, nhưng từ đầu đến cuối, không thành công một lần nào.
Vương Đông không chỉ kiêu ngạo, mà còn vô cùng bướng bỉnh.Y đã nói không dùng vũ hồn, thì nhất định sẽ không dùng.Y chỉ còn cách không ngừng tấn công.Y không tin rằng Hoắc Vũ Hạo có thể tránh né mãi được.
Đúng như y dự đoán, Hoắc Vũ Hạo đã sắp không kiên trì nổi nữa.Hai chân Vương Đông không ngừng tấn công, cộng thêm tốc độ quá nhanh, động tác thì kỳ quái khó đoán, khiến hắn phải toàn lực tập trung sử dụng Tinh Thần Tham Trắc mới có thể miễn cưỡng ứng phó.Nhưng thời gian dần trôi qua, sự chênh lệch về thể lực giữa hai người dần dần lộ rõ.
Hoắc Vũ Hạo từ bé đã sống cuộc sống kham khổ như người bình dân, dinh dưỡng không được đầy đủ.Huyền Thiên Công thì hắn mới bắt đầu tu luyện chưa được bao lâu, làm sao có thể so sánh được với Vương Đông.Tuy rằng Vương Đông chưa vận dụng vũ hồn, nhưng bản thân vũ hồn tồn tại bên trong cơ thể y, không ngừng giúp y bổ sung thể lực.Thời gian chiến đấu càng lúc càng dài, Hoắc Vũ Hạo khó tránh khỏi sai sót.Vì thế, hắn đã bị hai chân Vương Đông quét trúng vài lần, khiến khắp người đau nhức.Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ, hắn vốn chưa sử dụng thành thạo, giờ phút này lại càng trở nên tán loạn, dần dần rơi vào thế bị động.
Không được, tiếp tục như thế, nhất định hắn sẽ bị đánh bại! Hoắc Vũ Hạo càng lúc càng lùi nhanh về phía sau.Đến khi không còn cách nào tránh khỏi thế tấn công của Vương Đông nữa, hắn đột nhiên ngẩng đầu.Động tác mạnh mẽ của hắn khiến Vương Đông giật mình nhìn sang.Ánh kim quang trong mắt Hoắc Vũ Hạo chợt biến mất, thay vào đó là một tia sáng màu tím.Đúng lúc này, đầu Vương Đông đột nhiên trống rỗng, đại não như bị kim châm, đau nhức kinh khủng.
Hoắc Vũ Hạo nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt trước mắt.Hắn bước nhanh về phía trước, cả người nhảy lên, hai tay tóm lấy hai tay của Vương Đông, hai chân thì quấn quanh người, đẩy mạnh Vương Đông ngã xuống đất.
Hoắc Vũ Hạo thấy Vương Đông luôn dùng cả hai chân để tấn công, cho nên trong lúc cấp bách đã nhảy lên, dùng chân quấn lấy người y.Như vậy, làm sao y có thể phát lực được nữa? Chỉ cần như thế là tóm được y rồi!
Cơn đau nhức trong đại não khiến Vương Đông nhíu mày.Nhưng cơn đau này chỉ thoáng xuất hiện trong hai giây rồi biến mất.Khi y tỉnh táo lại, thì cả người đã bị Hoắc Vũ Hạo đè dưới đất.Chân và tay đều bị Hoắc Vũ Hạo khóa chặt.Hai người kề sát bên nhau, đến tiếng thở cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

☀️ 🌙