Chương 2790 Lông tơ cũng không có (1)

🎧 Đang phát: Chương 2790

Không có thanh âm nào nữa, Lý Vân Tiêu cảm thấy phong ấn trước ngực càng thêm mạnh mẽ, không rõ Ma Chủ Phổ đã bị phong ấn hoàn toàn hay do quá tức giận mà mặc kệ hắn.
Nhờ vậy, thực lực của Lý Vân Tiêu đột phá tăng vọt, vốn đã có năng lực lĩnh ngộ quy tắc hơn người, nay lại có thêm thời gian gấp năm lần, chỉ cần tích lũy và lắng đọng thêm một chút nữa là có thể bước vào cảnh giới siêu phàm nhập thánh.
Mục Trang cẩn thận gọi:
– Vân thiếu gia, Vân thiếu gia?
Thấy Lý Vân Tiêu tỉnh táo lại sau đột phá rồi nở nụ cười khổ, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Lý Vân Tiêu lắc đầu, nói:
– Ta không sao, đa tạ các vị trưởng lão Mục gia đã hộ pháp giúp ta.
Mục Trang cười lớn:
– Ha ha ha! Vân thiếu gia khách sáo quá.Chúng ta thân thiết như người một nhà mà!
Tâm trạng Mục Trang rất tốt, nói:
– Ta thấy Vân thiếu gia sau khi đột phá thì nguyên lực tràn đầy, dường như không cần ổn định cảnh giới.
Mục Chinh cười nói:
– Lần này đám con cháu Mục gia nhờ phúc của Vân thiếu gia mà thực lực tăng tiến rất nhiều.
Lý Vân Tiêu nhìn quanh, thấy ai nấy trong gia tộc Mục gia đều vui mừng, cảm kích.Biểu tình của Mục Uyển Sơn lại cực kỳ phức tạp, khi Lý Vân Tiêu nhìn qua, nàng có vẻ rất căng thẳng.
Nhưng rất nhanh, lòng Mục Uyển Sơn lại chìm xuống, vì Lý Vân Tiêu chỉ liếc qua một cái bình thường như quét mắt qua mọi người, hầu như không nhìn nàng lâu hơn.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Đây là cơ duyên của chính các vị.
Mục Trang nói:
– Vân thiếu gia khiêm tốn rồi.Hy vọng sau vũ quyết, chúng ta vẫn có thể giao lưu thân thiết với nhau.
Lần đột phá này tạo ra khác biệt quá lớn, ngay cả Mục gia vốn luôn tự phụ cũng phải nịnh nọt Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta rất hứng thú với các loại cơ quan khôi lỗi, hy vọng có thể học hỏi Mục gia nhiều hơn.
Mục Trang cười nói:
– Ha ha ha! Về cơ quan khôi lỗi, Mục gia ta tự tin đứng đầu thiên hạ, không hề khiêm tốn đâu!
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy khi nào có thắc mắc, ta sẽ không khách sáo xin chỉ dạy.
Mục Trang nói:
– Vô cùng hoan nghênh!
Quả nhiên, Lý Vân Tiêu không hề khách sáo, lần lượt hỏi những thắc mắc của hắn khi nghiên cứu Lục Đinh Lục Giáp.
Đám người Mục gia ngạc nhiên, vì Lý Vân Tiêu hỏi toàn những câu cực kỳ thâm ảo, rất nhiều người trong gia tộc đầu óc hoang mang.
Ngay cả Mục Trang cũng phải suy nghĩ cẩn thận mới trả lời được, gã cười khổ:
– Thì ra Vân thiếu gia có tạo nghệ cao siêu như vậy về thuật khôi lỗi, thật khó tin.
Điều này càng khiến người Mục gia thêm phần nghiêm túc.
Trên đảo La Phù, ba người Thiên Tiệm Nhai dần tỉnh táo lại sau khi lĩnh ngộ.
Hữu Cầm Phi chắp tay, lớn tiếng nói:
– Đa tạ vị bằng hữu Mục gia này đã cho ba chúng ta được nhiều lợi ích.
Giọng điệu của Hữu Cầm Phi hết sức chân thành.Ông Dương Vũ và Vương Thiên Lộ hơi khom người bái tạ.
Với trình độ tu vi như ba người họ, việc tiến bộ dù chỉ một chút cũng vô cùng khó khăn, nay lại được lợi lớn như vậy nên mừng rỡ khôn nguôi, vô cùng cảm kích.
Trên khu vực biển, các đại tông môn cũng hành lễ hướng về phía cơ khôi di động.Tiếng đa tạ, cảm tạ, bái tạ vang lên không ngớt.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đây là cơ duyên của các vị, không liên quan đến ta, không cần đa lễ.
Hữu Cầm Phi nghe ra giọng của Lý Vân Tiêu, dù đã sớm có suy đoán, nhưng việc xác nhận điều này vẫn khiến lão thầm giật mình.
Hữu Cầm Phi nói:
– Lần này, tất cả những người tham gia vũ quyết đều không uổng công, có được một trận tạo hóa cơ duyên, suốt đời khó cầu.
Ông Dương Vũ nói:
– Lão phu tham ngộ được rất nhiều điều, vô cùng cảm kích, ta sẽ ghi nhớ ân tình này.
Vương Thiên Lộ cười nói:
– Lão phu cũng vậy, nhưng đừng chỉ lo tham ngộ quy tắc, vũ quyết vẫn quan trọng hơn.
Hữu Cầm Phi gật đầu, nói:
– Vũ quyết tiếp tục đi.
Hồ Ngọc Cung vẫn luôn tĩnh tọa trên đảo La Phù, lúc này mới rời đi.
Thang Huy Dạ của Phi Long tông mỉm cười nói với một đệ tử của mình:
– Thánh Kiệt, lần này xem ngươi thể hiện thế nào.
Vu Thánh Kiệt nhếch mép, lộ ra vẻ châm chọc, nói:
– Xin tông chủ đại nhân yên tâm, ta sẽ không làm bị thương tiểu nữ hài kia đâu, ha ha ha ha ha ha!
Vu Thánh Kiệt lắc mình đáp xuống đảo La Phù, mắt chứa ý cười nhìn về phía Bích Lạc tông.
Lý Vân Tiêu ngừng hỏi về thuật khôi lỗi, đưa mắt nhìn xuống dưới.
Người Mục gia cẩn thận xem xét, Mục Trang không thấy Tiểu Hồng có gì kỳ lạ, rất nghi ngờ lời nói của Lý Vân Tiêu.
Tiểu Hồng từ chiến hạm chậm rãi bay ra, đáp xuống trước mặt Vu Thánh Kiệt.
Tiểu Hồng chắp hai tay hành lễ:
– Xin chỉ giáo.
Vu Thánh Kiệt mỉm cười:
– Tiểu muội muội khách sáo quá, ca ca sẽ nương tay.
Bốn phía rộ lên tiếng cười chế nhạo.
– Ha ha ha!
Tiểu Hồng có vẻ khá căng thẳng, mặt đỏ bừng.
Trong Bích Lạc tông, Bế Nguyệt Tu một tay vịn trán, không nỡ nhìn.
Các đệ tử mặt mày xanh mét, hai mắt bốc lửa, hận không thể xông lên đảo xé nát khuôn mặt cười đáng ghét của Vu Thánh Kiệt.
Ân Trì nói:
– Các ngươi xem cho kỹ, tuyệt đối đừng để Tiểu Hồng bị thương.
Một trưởng lão đứng phía sau không kiềm được lên tiếng:
– Tông chủ, thứ lỗi cho ta nhiều lời, vũ quyết này…
Ân Trì ngắt lời:
– Đã biết mình nhiều lời thì đừng nói.Các ngươi giám sát kỹ chút, đừng để nàng bị thương là được.
Trưởng lão bị nghẹn lại, đành buông tiếng thở dài, lắc đầu ngao ngán.
Một đệ tử nói:
– Tông chủ đại nhân yên tâm đi, dù Phi Long tông có to gan đến đâu cũng không dám làm bị thương người của Bích Lạc tông ta.
Trên đảo La Phù, Hữu Cầm Phi không kiềm được nhìn Tiểu Hồng vài lần rồi mới nói:
– Bắt đầu đi.
Tiểu Hồng bày tư thế, căng thẳng nhìn đối phương.
Vu Thánh Kiệt nhìn bộ dạng của Tiểu Hồng không kiềm được ôm bụng cười lớn:
– Ha ha ha!
Mặt Tiểu Hồng đỏ như máu, mắt lóe lên tia tức giận quát to:
– Không được cười nhạo ta!
Tiểu Hồng giơ hai nắm tay nhỏ nhắn, sải bước vọt tới, nhảy lên.Một bộ quyền pháp đánh ra biến thành mấy trăm tàn ảnh trùng kích.
Vu Thánh Kiệt nhịn cười đến đau bụng:
– Ha ha ha! Rồi rồi, không cười, ta không cười.
Một tay Vu Thánh Kiệt không ngừng chặn lại những nắm đấm không chút sức lực, tay kia vẫn ôm bụng cười.
Đầu Tiểu Hồng bốc khói, hai tay ngừng đánh quyền pháp, nhanh chóng bấm quyết trước mặt:
– Cho ngươi cười nhạo ta, cho ngươi cười nhạo ta!
Bùm!
Một đóa hoa trong suốt to cỡ bàn tay hiện ra trong lòng bàn tay Tiểu Hồng, như lửa như khói.
Mục Chinh trợn to mắt, hét thất thanh:
– Cái gì?!
Mục Trang và mấy vị trưởng lão biến sắc mặt.Đóa hoa này chính là thứ mà Mục Bạch Vanh khiêu khích Lý Vân Tiêu đã thấy, bị khôi lỗi Thần Luyện Cương một đấm đánh vào đầu cũng xuất hiện đóa hoa nhỏ màu trắng này.
Đóa hoa của Tiểu Hồng còn to hơn lúc khôi lỗi Thần Luyện Cương đánh ra.
Mục Chinh lần thứ ba gặp được nó, lần đầu tiên là trong tay Linh Mục Địch, trong lòng luôn nặng trĩu nỗi ám ảnh về ngọn lửa này:
– Rốt cuộc đây là lửa gì mà khủng bố như vậy?
Trên đảo La Phù, Tiểu Hồng tức giận, sắc mặt âm trầm, hai tay kết ấn đánh ra Băng Sát Tâm Diễm, vỗ tới trước.

☀️ 🌙