Chương 2786 Người càng bất ngờ hơn

🎧 Đang phát: Chương 2786

Lý Vân Tiêu gật đầu, cùng Mục Trang trở lại cơ giới di động.Hắn nhìn chiến hạm của Long Nha sơn trang, tò mò không biết kẻ giả mạo mình là ai.
Mục Chinh lo lắng hỏi:
– Tộc trưởng, tình hình thế nào rồi?
Mục Trang đáp:
– Tùy cơ ứng biến thôi.Chúng ta chưa rõ luật mới của Thiên Tiệm Nhai, cũng không biết mười hai người mạnh nhất sẽ đối đầu ra sao.Nếu có cơ hội, hãy tìm cách hạ Cảnh Thất.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– E rằng người đáng lo nhất không phải Cảnh Thất đâu.
Mục Trang ngạc nhiên:
– Là ai? Trình Thanh Ti sao?
Mục Chinh nhanh chóng kể lại việc Tiểu Hồng xuất hiện và phán đoán của Lý Vân Tiêu.
Mặt Mục Trang biến sắc:
– Ngươi chắc chắn con bé đó mạnh ngang ngửa ngươi?
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Chắc là vậy, nhưng ta vẫn có thể thắng.
Mặt Mục Trang tối sầm:
– Sao có thể? Lúc nãy ta thấy nó, nhìn chỉ mười sáu tuổi, rõ ràng là Vũ Quân.
Lý Vân Tiêu đáp:
– Chuyện này phức tạp lắm, lại liên quan đến nhiều bí mật, xin thứ lỗi ta không thể nói rõ.Nhưng ta sẽ cố gắng giành lấy vị trí quán quân!
Lý Vân Tiêu tin rằng Bích Lạc tông cho Tiểu Hồng tham gia là vì họ đã nhận ra sức mạnh thật sự của cô bé.Rất có thể Đế Dạ đang ẩn náu bên trong Tiểu Hồng.Nếu gặp lại, hắn nhất định phải tìm cách cứu cô bé, dù phải phá luật hay đối đầu với Xa Vưu cũng không tiếc.Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến Ma Chủ, Linh Mục Địch chắc chắn sẽ không ngồi yên.
Trong Bích Lạc tông, Tiểu Hồng đang vui vẻ tận hưởng niềm hạnh phúc khi thăng cấp, miệng lẩm bẩm:
– Tiểu Hồng làm được rồi, Tiểu Hồng nhất định sẽ làm được!
Ân Trì gật đầu cười khổ:
– Đúng vậy, ta tin Tiểu Hồng sẽ làm được.
Mọi người xung quanh nhìn Ân Trì với ánh mắt kỳ lạ.Ngay cả Ân Trì cũng không tin lời mình vừa nói.
Các thành viên Bích Lạc tông khác thì mặt mày khó coi.Một người đàn ông có đôi mắt sắc bén hừ mạnh, bẻ tay răng rắc.Vốn dĩ người được chọn tham gia là gã, nhưng đột nhiên lại bị thay thế bởi một cô bé không rõ lai lịch.Mấy ngày nay, mọi người trong tông môn đều bàn tán xôn xao rằng cô bé là con riêng của tông chủ Ân Trì.Dù vậy, cũng không nên tùy tiện quyết định trong một cuộc thi quan trọng như thế này!
Ân Trì khổ không nói nên lời.Một nhân vật lớn đã tiến cử cô bé này cho ông, ông không thể từ chối.Ông biết những lời đồn đại trong tông môn, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Tiểu Hồng nắm chặt tay, kiên quyết gật đầu:
– Tiểu Hồng nhất định sẽ cố gắng! Tiểu Hồng biết mọi người không hài lòng về Tiểu Hồng, nhưng Tiểu Hồng nhất định sẽ cố gắng!
Ân Trì cười xoa đầu Tiểu Hồng để động viên, nhưng trong lòng lại nghĩ: “Ngươi mới chỉ là Vũ Quân, cố gắng có ích gì?”
Một ông lão đứng sau lưng Tiểu Hồng lên tiếng:
– Tông chủ, ta thấy chuyện Mục Trang vừa bàn không ổn chút nào.Lúc nãy nhìn cách bốc thăm là biết bọn họ quyết tâm giành lấy vị trí quán quân, nên mới không ngần ngại chọn số.Chúng ta…Khụ khụ, có lẽ hơi khó để giành hạng nhất…Khụ khụ…, không cần phải làm nền cho người khác, lại đắc tội Cảnh Thất.
Ân Trì mỉm cười:
– Ta chỉ bảo là tùy cơ ứng biến thôi.Nếu có cơ hội làm tên cương thi kia bị thương nặng thì cũng tốt, để hắn bớt vênh váo.Hơn nữa, Mục Trang hứa trả thù lao hậu hĩnh, ta cũng hơi động lòng.Tuy cuộc thi lần này chúng ta…A…Khụ khụ…hơi khó khăn…Khụ khụ…, nhưng như vậy cũng tốt, không bị áp lực tâm lý.Cứ xem họ tranh giành, rồi tìm cách kiếm lợi từ đó là được.
Ông lão gật đầu:
– Tông chủ nghĩ được như vậy thì ta yên tâm.Ta chỉ sợ Mục Trang lợi dụng chúng ta thôi.
Ân Trì cười:
– Bị lợi dụng hay không cũng chẳng sao, quan trọng là chúng ta phải có được lợi ích tương xứng.Nếu vậy, dù bị lợi dụng cũng đáng.
Ông lão đáp lời, lòng nhẹ nhõm:
– Tông chủ cao kiến.
Cuộc chiến bốc thăm diễn ra theo thứ tự, kéo dài suốt một ngày một đêm.Đến sáng hôm sau thì đến lượt Long Nha sơn trang ra sân.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía họ.Một người từ bên trong bay ra, đáp xuống đảo La Phù.
Lý Vân Tiêu tập trung nhìn kỹ, giật bắn người, kinh ngạc thốt lên:
– Là hắn! Sao…Sao có thể như vậy?
Lý Vân Tiêu há hốc mồm, người cứng đờ.Trên đảo La Phù, người đang đứng với vẻ mặt lười biếng, nụ cười tủm tỉm, đao vàng treo bên hông, châu quang bảo khí chính là Ngô Đại Thành, kẻ ngày xưa đã giả mạo hắn ở thành Vĩnh Tương để lừa gạt các cô gái.
Tim Mục Chinh như rớt xuống, lo lắng hỏi:
– Sao vậy? Vân thiếu gia quen người này à?
Mục Chinh chưa từng thấy Lý Vân Tiêu mất bình tĩnh như vậy, dù lúc Tiểu Hồng xuất hiện, hắn cũng chỉ hơi giật mình chứ không đến mức này.Trái tim của người nhà Mục gia như treo trên sợi tóc.
Mục Trang trầm giọng hỏi:
– Chẳng lẽ hắn lại là một cao thủ tuyệt thế?
Lý Vân Tiêu ngây người, không biết phải trả lời thế nào, đầu óc trống rỗng.Ngày đó, sau khi vạch trần Ngô Đại Thành ở thành Vĩnh Tương, hắn đã đánh cho gã gần chết, rồi giao cho thành chủ thành Vĩnh Tương xử lý.Đáng lẽ Ngô Đại Thành phải chết rồi mới đúng.Chẳng lẽ thành chủ thành Vĩnh Tương đã tha cho gã?
Tuyệt đối không thể nào! Khi đó, cả thành đều biết chuyện, thành chủ mất mặt lớn như vậy, chắc chắn muốn giết cả nhà Ngô Đại Thành, sao có thể tha cho gã được? Nếu Ngô Đại Thành đã chết, vậy Ngô Đại Thành này là ai?
Lý Vân Tiêu dụi mắt nhìn kỹ lại, Ngô Đại Thành trước mắt chắc chắn là Ngô Đại Thành ngày xưa.Vậy chỉ có thể chứng minh Ngô Đại Thành đã sống sót một cách kỳ diệu.
Lý Vân Tiêu nuốt khan một ngụm nước bọt:
– Ực ực!
Lý Vân Tiêu hiểu rằng đây là một kẻ cực kỳ đáng sợ.Ngày đó, những người cùng đi dự tiệc như Liễu Phi Yên, Huyền Hoa, La Thiên, ba lão Hồng Nguyệt Thanh, và cả chính hắn, đều đã nhìn lầm.Đó gần như là chuyện không thể nào.
Ngô Đại Thành ngông nghênh đứng trên đảo, phủi phủi bụi trên mũ, ngẩng cao đầu nói lớn:
– Tại hạ là Lý Vân Tiêu, đại diện cho Long Nha sơn trang tham gia cuộc thi.Tại hạ là con rể của Tuyệt Thiên Hàn trang chủ Long Nha sơn trang, Tuyệt Thiên Hàn trang chủ đã gả hai cô con gái song sinh cho ta!
Bốn phía vang lên tiếng cười nhạo, chửi rủa, khịt mũi.Nhưng vẻ mặt Ngô Đại Thành vẫn đắc ý, nhìn kỹ thì hắn có vài phần giống Lý Vân Tiêu thật.
Mục Trang nghi ngờ hỏi:
– Người này chỉ có thực lực Vũ Đế cao giai thất tinh, hắn đáng sợ đến vậy sao?
Mục Trang quay sang hỏi Mục Chinh.
Mục Chinh vận dụng Diệu Pháp Linh Mục nhưng không nhìn ra điều gì đặc biệt, đành lắc đầu.
Mục Trang nói:
– Vân thiếu gia, có lẽ Vân thiếu gia đã nghĩ nhiều rồi.Còn Tiểu Hồng lúc nãy, ta thấy vẻ mặt Ân Trì hơi bất đắc dĩ, dường như chính hắn cũng không xem trọng cô bé.
– Vậy sao?
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Đại nhân có chắc Ân Trì không xem trọng cô bé đó không?
Mục Trang trầm ngâm một lát rồi đáp:
– Ta thấy sắc mặt người của Bích Lạc tông rất tệ, nói chắc chắn thì không dám.

☀️ 🌙