Chương 2784 Người ngoài dự đoán (1)

🎧 Đang phát: Chương 2784

Đầu đà béo gầy định mắng chửi nhưng bị Ngạo Vô Tâm ngăn lại.Đầu đà gầy xấu hổ, mặt đỏ bừng.
Hữu Cầm Phi nói tiếp:
– Ai mang số bốn, mời lên đảo đấu, không sẽ bị coi là bỏ cuộc.
Một người đàn ông ném thẻ số bốn xuống đảo La Phù, vỡ tan.
Gã hừ lạnh:
– Bỏ cuộc thôi, đánh đấm gì được.
Gã này thấy số bốn thuộc về Thi Sát tông thì biết thua chắc nên bỏ cuộc cho xong.
Cảnh Thất lạnh lùng:
– Nhận thua thì im đi, lắm lời.
Gã kia biến sắc, cảm thấy nguy hiểm, định bỏ chạy.
Cảnh Thất giơ tay lên, vung chưởng từ xa:
– Im lặng là vàng, sao ai cũng không hiểu nhỉ?
Gã vừa chạy được trăm trượng thì nổ tung thành thịt vụn.
Người các tông môn tái mặt.
Đệ tử dự thi run rẩy, nghĩ bụng gặp Cảnh Thất thì nhận thua luôn cho lành, không thì ăn chưởng chết không kịp ngáp.
Mục Trang lạnh lùng:
– Cảnh Thất, ngươi giết người vô cớ, người ta nhận thua rồi còn giết, phạm luật rồi.Hữu Cầm Phi đại nhân, xử hắn đi!
Cảnh Thất cười lớn:
– Mục Trang, đừng mơ.Luật là cấm giết người sau khi đối phương nhận thua.Nhưng gã kia nhận thua rồi rời khỏi đảo, hết thời gian đấu rồi, ta giết là chuyện cá nhân, liên quan gì đến đấu.Hay là gã nhận thua thì ta không được giết gã nữa?
Hữu Cầm Phi gật đầu:
– Đấu xong rời khỏi khu vực đấu thì không bị luật chi phối.
Mặt Mục Trang khó đăm đăm, bóp nát tay vịn.
Mục Trang hỏi:
– Vân thiếu gia có chắc thắng hắn không?
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt:
– Đấu rồi biết.
Mặt Mục Trang âm trầm, mắt lóe lên không biết tính gì.
Trong cơ khôi của Mục gia nặng nề, vốn tưởng nhất định hạng nhất, giờ lại thêm đối thủ.
Mục Trang chợt cười lạnh:
– Yên tâm, chúng ta vẫn nhất!
Mọi người ngạc nhiên không hiểu tại sao Mục Trang tự tin vậy.
Mắt Mục Trang lóe sát khí, lạnh lùng:
– Hữu Cầm Phi nói ngoài thời gian đấu thì không bị luật chi phối.Cảnh Thất giết hai trưởng lão Mục gia, ta phải tính sổ với hắn trước vòng chung kết.
Mọi người giật mình rồi hiểu ra.
Mục Chinh mừng rỡ:
– Giết Cảnh Thất trước vòng chung kết!
Lý Vân Tiêu câm nín.Mưu sâu kế hiểm, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Thế giới này chỉ có sức mạnh thì không đủ.
Mục Trang lạnh lùng:
– Giết hắn khó, nhưng phải làm hắn trọng thương! Chắc nhiều người cũng muốn thấy cảnh này.Ta đi rồi về.
Mục Trang biến mất trong cơ khôi.
Lý Vân Tiêu biết Mục Trang đi tìm người giúp, một mình Mục Trang thì Cảnh Thất né tránh không đánh cũng chịu.Nhưng có thêm hai cao thủ siêu phàm nhập thánh thì có thể làm Cảnh Thất trọng thương.
Sau chuyện của Cảnh Thất, cuộc đấu tiếp tục.
Đến lượt Bích Lạc tông, một cô gái áo trắng bay ra khỏi chiến hạm, đáp xuống đảo La Phù.
Cô gái mặt mày thanh tú non nớt, ai cũng thấy lạ mặt.
Ba người Hữu Cầm Phi nhìn nhau ngạc nhiên, thực lực cô gái chỉ cỡ Vũ Quân.
Trên cơ khôi, Lý Vân Tiêu run rẩy nhìn cô gái, lắp bắp:
– Cái gì? Nàng…nàng…!
Người Mục gia vốn thấy lạ, giờ thấy Lý Vân Tiêu vậy càng lạ hơn.
Mục Chinh hỏi:
– Vân thiếu gia biết cô bé này?
Lý Vân Tiêu gật đầu mạnh.
Mục Chinh hỏi:
– Ai vậy, thực lực chỉ là Vũ Quân thôi sao? Bích Lạc tông định làm gì?
Mục Chinh dùng Diệu Pháp Linh Mục thấy cô gái chỉ có thực lực Vũ Quân, không sai được.
Lý Vân Tiêu nhìn cô gái rồi chậm rãi:
– Đúng là Vũ Quân, nhưng sức chiến đấu của nàng ấy không kém ta.
– Cái gì?!
Người Mục gia trợn mắt há mồm.
Mục Chinh lau mồ hôi lạnh, ngượng ngùng:
– Vân thiếu gia đùa à?
Thấy Lý Vân Tiêu nghiêm trọng, người Mục gia biết hắn không đùa, ai nấy đều nặng trĩu.
Mục Chinh kêu lên:
– Không thể nào! Sức chiến đấu không kém Vân thiếu gia, chẳng phải là siêu phàm nhập thánh? Một Vũ Quân mà có sức chiến đấu siêu phàm nhập thánh?
Tim Mục Uyển Sơn rung lên, nhìn Lý Vân Tiêu kinh ngạc.Chẳng lẽ thiếu niên này là siêu phàm nhập thánh?
Lý Vân Tiêu nói:
– Nói rõ thì khó, đợi vòng sau nàng ấy đấu với người Phi Long tông sẽ rõ.
Lý Vân Tiêu không muốn nói nhiều mà chỉ nhìn cô gái.
Vì ngày xưa trên Đông hải, cô gái này là Tiểu Hồng, hồng thạch chi linh nhận Lý Vân Tiêu là ca ca.
Khi đó Tiểu Hồng thu nạp nghê thạch, kết hợp thành thân nghê hồng hoàn mỹ, sau đó bị Đế Dạ nhập xác bắt đi, mất tích.Không ngờ nàng xuất hiện ở đây, còn là thí sinh của Bích Lạc tông.
Đột nhiên có tiếng cười lớn:
– Tốt quá, tốt quá!
Thang Huy Dạ bay về cơ khôi, vui vẻ:
– Phi Long tông ta có thể vào top 12 rồi, Bích Lạc tông lại phái một cô nhóc Vũ Quân ra sân.
Thang Huy Dạ thấy mặt người Mục gia khó coi thì ngạc nhiên:
– Sao vậy? Mục Trang đại nhân đâu?
Mục Chinh lắc đầu:
– Tộc trưởng có việc đi một lát.Huy Dạ đại nhân đừng mừng vội, không thấy Bích Lạc tông phái một cô bé dự thi là lạ sao? Có khi cô bé này là Vũ Quân nhưng sức chiến đấu mạnh mẽ.
Thang Huy Dạ nói:
– Đúng là hơi lạ, nhưng tu vi Vũ Quân thì dù sức chiến đấu mạnh cỡ nào cũng có hạn.Chắc Bích Lạc tông muốn bồi dưỡng người thừa kế nên mới cho cô bé này cơ hội.
Mục Chinh nhíu mày im lặng, nghĩ giống Thang Huy Dạ.Nhưng Lý Vân Tiêu nói vậy thì Mục Chinh phải tin, dù không tin cô gái có sức mạnh siêu phàm nhập thánh nhưng chắc chắn nàng ta không đơn giản.

☀️ 🌙