Đang phát: Chương 2782
Thao Ưng lão tổ trầm giọng nói.
Bên ngoài Cự Giang thành, núi non trùng điệp kéo dài đến tận chân trời.
Vút vút!
Hai bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, nhanh chóng rời khỏi Cự Giang thành, lặng lẽ đáp xuống vùng núi.
Một người khoảng năm mươi tuổi, mặc áo tía, tay cầm quạt xếp; một người sáu, bảy mươi tuổi, mặc áo trắng, chân khí hòa quyện vào không gian.Đó chính là Gia Cát Tây Phong của Lan Lăng sơn trang và Phong Đao tôn giả.Đêm khuya, cả hai bí mật rời khỏi Cự Giang thành, không rõ vì mục đích gì.
– Tây Phong!
Một bóng người đột ngột xuất hiện bên cạnh hai người, là một lão già mặc áo xám, khuôn mặt nhăn nheo nhưng lại ửng hồng, chân khí ẩn giấu nhưng vẫn khiến người ta kinh sợ.
– Bái kiến Lan Mộc thái sư thúc!
Gia Cát Tây Phong cung kính cúi chào, Phong Đao tôn giả cũng khom người hành lễ.
– Vạn Thú tông Lam Linh phản bội, ả ta có biết kế hoạch của chúng ta không?
Lão già áo xám hỏi.
– Duẫn Ngạc không hề tiết lộ kế hoạch cho tiện tỳ đó!
Gia Cát Tây Phong đáp.
– Vậy thì tốt, không ngờ thần nữ của Bắc Cung gia tộc và Độc Cô gia tộc cũng đến!
Sắc mặt lão già trầm xuống, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng.
– Lan Mộc thái sư thúc, người của Độc Cô gia và Bắc Cung gia đều tới, chúng ta phải làm sao?
Gia Cát Tây Phong hỏi.Những người khác họ không cần e ngại, nhưng hai gia tộc này thì phải dè chừng.
– Không cần lo lắng, đến lúc đó chỉ cần không đụng đến người của họ là được!
Lão già hạ giọng nói.
Phong Đao tôn giả khẽ run lên, lộ vẻ lo lắng:
– Quan hệ giữa Lục Thiếu Du và hai gia tộc kia rất tốt, nếu chúng ta giết chết Lục Thiếu Du, sợ rằng họ sẽ không bỏ qua!
Ánh mắt lão già áo xám trở nên âm trầm, sát khí bùng lên:
– Chúng ta đã bàn bạc rồi, giết chết Lục Thiếu Du, Bắc Cung gia và Độc Cô gia chắc chắn sẽ không bỏ qua, nhưng có Thiên Địa minh ở đây, chỉ cần không động đến hai thần nữ kia thì hai gia tộc cũng sẽ không làm gì.Nếu không giết Lục Thiếu Du, Thiên Địa minh của chúng ta sẽ tổn thất nặng nề hơn.Hiện tại Lục Thiếu Du đã gây ảnh hưởng đến căn cơ của các sơn môn lớn, cho nên hắn phải chết!
Phong Đao tôn giả gật đầu, không nói gì thêm.Hắn hiểu đạo lý này, dù giết hay không giết Lục Thiếu Du đều là tai họa, vì vậy chỉ cần chọn bên nào ít thiệt hại hơn.Giết hắn vẫn tốt hơn là để hắn sống, Lục Thiếu Du còn sống chắc chắn sẽ không tha cho Thiên Địa minh.
– Ta hiểu rồi!
Gia Cát Tây Phong gật đầu.
Lão già áo xám nhìn hai người, nói:
– Ngày mai đàm phán, tự các ngươi liệu mà làm, cố gắng không động thủ trong Cự Giang thành, dù sao cũng phải nể mặt Thiên Địa các.
– Vâng!
Hai người đồng thanh đáp.
– Về đi, ở đây lâu sẽ bị nghi ngờ, dù sao đây cũng là địa bàn của Thiên Địa các, không nên để họ biết chuyện này!
Lão già áo xám nói.
Phong Đao tôn giả và Gia Cát Tây Phong biến mất trong dãy núi xa xăm.
– Lục Thiếu Du, thằng nhãi ranh, không biết trời cao đất rộng, ta xem ngươi sống được bao lâu!
Lão già ngước nhìn bầu trời, ánh mắt tràn ngập sát ý.
Trong một đình viện tĩnh mịch, ánh trăng bao phủ.
Nguyên Nhược Lan ngước nhìn bầu trời, lẩm bẩm:
– Ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi, có ích hay không thì phải xem vận may của ngươi.
Trong phòng Lục Thiếu Du, không khí lại tràn ngập sắc xuân.
Thân hình Lục Thiếu Du nhẹ nhàng tiến vào.
– Ưm!
Thân thể người con gái tuyệt mỹ run lên, hàng mày thanh tú khẽ cau lại, hàm răng cắn nhẹ.
Đêm khuya, Cự Giang thành vẫn sáng đèn như ban ngày, nơi nơi ồn ào náo nhiệt.Câu chuyện xảy ra ban sáng đã trở thành đề tài bàn tán của mọi người.
– Không ngờ tông chủ Vạn Thú tông Lam Linh lại có quan hệ với Lục Thiếu Du, thảo nào ta nghe nói Công Tôn Xuân Thu bị Lục Thiếu Du giết chết trong Tử Vong thâm uyên!
– Hóa Võ tông thật xui xẻo, đúng là mất cả chì lẫn chài!
– Lục Thiếu Du đúng là có số hưởng, toàn mỹ nhân tuyệt sắc, cho ta một người, dù ngày mai phải chết ta cũng cam lòng!
Một gã say rượu nói.
– Thôi đi, ngươi tưởng ngươi là Linh Võ chiến tôn Lục Thiếu Du chắc!
– Ngày mai là ngày đàm phán giữa hai minh, ta cảm thấy có lẽ sẽ có một trận chiến lớn, không biết bên nào sẽ thắng!
– E rằng khó đấy, trong Cự Giang thành có lệnh cấm không cho phép động thủ!
– Ngày mai sẽ biết thôi, đến lúc đó cứ xem, nếu hai minh giao chiến, đại lục sẽ không còn ngày yên bình!
Sáng sớm, mọi âm thanh đều tĩnh lặng, ánh nắng ban mai chậm rãi đánh thức mọi vật khỏi giấc ngủ say.Giữa mùa hè lại có một cơn gió mang theo chút mát lạnh hiếm thấy.
Bên ngoài Cự Giang thành, dòng sông bao quanh bốc lên một làn sương mù dày đặc, bao phủ không gian bằng một lớp sương trắng mờ ảo, khiến mọi thứ trở nên mông lung và huyền ảo.
Trên quảng trường, từ sáng sớm, đệ tử Thiên Địa minh đã chuẩn bị sẵn sàng, toàn thân tỏa ra chân khí sắc bén, khiến người khác không dám đến gần.
Từ sáng sớm đã có vô số người đổ về quảng trường, kết quả đàm phán sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự thay đổi trên đại lục, mọi thế lực lớn nhỏ đều dồn sự chú ý vào cuộc đàm phán lần này.
– Thiếu Du, cẩn thận một chút, hay là để muội và Vô Song tỷ cùng huynh đi!
Độc Cô Cảnh Văn nói.
Trong sảnh, mọi người đã có mặt.
– Hai nàng là người của Độc Cô gia và Bắc Cung gia, đây là chuyện giữa Đế Đạo minh và Thiên Địa minh, nếu hai nàng cùng đi thì không hay lắm.Nếu có biến cố gì, ta cũng có thể ứng phó được, yên tâm đi!
Lục Thiếu Du nói.
– Chủ nhân!
Hắc Hùng vội vã bước vào sảnh, đưa một khối ngọc giản cho Lục Thiếu Du, nói:
– Vừa rồi có người đến nói cần giao ngọc giản này tận tay chủ nhân!
– Ngọc giản tin tức!
Lục Thiếu Du dùng tâm thần cảm nhận, một đạo quang mang bay vào ấn đường của hắn.
– Có nguy hiểm, nhanh chóng bí mật rời khỏi Cự Giang thành!
Một giọng nói khàn khàn vang lên trong đầu Lục Thiếu Du, trong ngọc giản chỉ có một câu nói ngắn ngủi này.
Lục Thiếu Du mở mắt, khẽ nhíu mày.Giọng nói kia cố ý thay đổi, nhưng hắn vẫn nhận ra đó là giọng của một cô gái.
Rốt cuộc là ai báo tin cho hắn? Lục Thiếu Du mơ hồ cảm thấy giọng nói này quen thuộc.Hắn suy tư một lát, không phải Tử Yên, nếu là Tử Yên có lẽ đã nói thẳng mà không sợ gì.
– Thiếu Du, sao vậy?
Thấy sắc mặt hắn không đúng, Bắc Cung Vô Song hỏi.
Lục Thiếu Du giãn mày, kể cho mọi người nghe về tin tức vừa nhận được.
