Đang phát: Chương 277
Trên đài Dẫn Lôi, Mục Trần vuốt ve viên Bạch Long Linh Châu bóng loáng trong tay, ánh mắt không giấu nổi vẻ mừng rỡ, nhưng hắn lập tức trấn định lại, không vội vàng khám phá bí ẩn của nó, cất ngay vào.
Trên bầu trời, lôi hà vẫn gầm thét điên cuồng, giáng xuống những ngọn đồi xung quanh.Mục Trần lập tức rời khỏi đỉnh núi, bám sát mặt đất, phi nhanh như tên bắn.
Động tĩnh nơi này quá lớn, chắc chắn sẽ có không ít kẻ hiếu kỳ tìm đến, hắn không thể nán lại thêm nữa, đành phải tìm một nơi khác để tiếp tục tu luyện.
Mục Trần lướt sát mặt đất, tránh né những dòng lôi đình đang chảy, rời khỏi khu vực bị lôi đình tàn phá.
Áp lực giảm bớt, Mục Trần thở phào nhẹ nhõm, dốc toàn lực rời khỏi nơi này, tìm một khu vực vắng vẻ, khuất tầm mắt rồi đáp xuống.
Một ngọn đồi thấp, Dẫn Lôi đài ở đây không mấy nổi bật, lại có những ngọn núi lớn hơn che chắn, khó có thể phát hiện nếu không quan sát kỹ.
Mục Trần lơ lửng trên đỉnh đồi, cẩn thận quan sát xung quanh rồi mới an tâm hạ xuống, khoanh chân ngồi.Bạch Long Linh Châu lại xuất hiện trong tay hắn.
Giờ mới là thời điểm tốt nhất để xem xét kỹ lưỡng viên Bạch Long Linh Châu sau khi giải trừ phong ấn.
Về hình dáng bên ngoài không có gì thay đổi, chỉ là những đường long văn đã biến mất hoàn toàn, bên trong linh châu dường như có sương mù tràn ra, mờ ảo huyền bí.
Cảm nhận được linh lực hùng hậu ẩn chứa trong viên linh châu, Mục Trần tập trung tinh thần, hai tay hợp lại, Bạch Long Linh Châu lơ lửng giữa lòng bàn tay.
Linh lực hắc ám tuôn trào, bao bọc lấy viên linh châu.
Bất ngờ, Bạch Long Linh Châu bùng nổ ánh sáng chói lòa, nuốt chửng lấy hắn, khiến Mục Trần ù tai hoa mắt, rồi cảnh tượng trước mắt đột ngột biến đổi…
Núi non trùng điệp tan biến, trước mắt Mục Trần chỉ còn một màu trắng xóa, mênh mông vô tận, sương mù cuồn cuộn mang theo linh lực nồng đậm.
– Đây là đâu…?
Mục Trần nhìn thế giới trắng xóa, vẻ mặt trầm ngâm, đây chính là không gian bên trong viên Bạch Long Linh Châu? Trước kia khi phong ấn chưa bị phá, hắn từng cố gắng tiến vào nhưng đều bị ngăn cản, giờ thì đã có thể.
Đảo mắt nhìn xung quanh, hắn mờ mịt bước về phía trước trong thế giới đầy sương trắng, mỗi bước chân hắn đặt xuống, sương trắng tan đi.
Chỉ vừa bước được vài bước, cảnh tượng xung quanh lại thay đổi, một con sông xuyên núi hiện ra, sương tan dần, mở ra một không gian bao la.
Mục Trần đứng ở chân trời nhìn xuống thế giới xa lạ, phía xa xa dường như có một màu đỏ sẫm, rồi ngay lập tức một đợt sóng đỏ ngầu mang theo sự lạnh lẽo vô tận cuồn cuộn kéo đến, nơi nó đi qua, sinh linh bị nuốt chửng, thậm chí mọi loại năng lượng trong thiên địa cũng bị nhuốm màu đỏ…
Phía trước thủy triều đỏ, vô số người bay lên không trung cố gắng ngăn cản, nhưng sức mạnh của họ quá nhỏ bé.
Những tiếng kêu tuyệt vọng vang vọng, cảnh tượng khủng khiếp như ngày tận thế, một cuộc diệt chủng đáng sợ.
Màu đỏ lan tràn, nhuốm đỏ mọi thứ, mọi sinh linh đều bị nuốt chửng, mọi năng lượng đều bị ô nhiễm…
Thế giới tràn đầy sinh khí bỗng chốc trở nên hoang tàn.
Mục Trần mồ hôi nhễ nhại, kinh hãi tột độ.Cái thủy triều đỏ kia là cái gì? Sao lại đáng sợ đến vậy?
Mục Trần chăm chú nhìn vào thủy triều đỏ, huyết quang tụ lại thành một vật thể mờ ảo phủ đầy vảy đỏ, trông giống như một pho tượng ma thần, đôi mắt tà ác bất ngờ nhìn thẳng về phía Mục Trần.
Ánh mắt đáng sợ khiến Mục Trần giật mình, rồi đột ngột không gian trước mắt biến đổi, thế giới gần như tuyệt diệt lại nổi lên một đỉnh núi cao vút, vài bóng người xé toạc không gian lao ra ngoài chạy trốn.
Mục Trần nhìn thấy những người đó, trong đó có một người tóc trắng, dáng vẻ quen thuộc như đã gặp ở đâu đó…
– Đó là…Bạch Long Chí Tôn?
Mục Trần chấn động, kinh hãi thốt lên.
Rồi trước mắt mờ dần, thời gian trôi qua nhanh chóng, đến khi hắn định thần lại, cảnh tượng xung quanh đã trở về một màu trắng xóa.
Mục Trần mồ hôi đầm đìa, cảnh tượng vừa rồi vẫn còn rõ mồn một trong đầu.Thật là đáng sợ, sinh vật quỷ dị đỏ ngầu kia là cái gì vậy?
Còn những người trốn khỏi thế giới bị diệt vong kia, có cả Bạch Long Chí Tôn?
– Đúng vậy…ta đã trốn khỏi nơi đó…
Đột nhiên một giọng nói vang vọng từ đâu đó, Mục Trần giật mình ngẩng đầu nhìn xung quanh, ngay trước mặt hắn, sương trắng tụ lại, hóa thành một con bạch long bay lên cao trong tiếng long ngâm vang vọng.
Bạch Long xoay quanh rồi hạ xuống trước mặt Mục Trần.Ánh sáng lóe lên, một người đàn ông tóc trắng như tuyết đang ngồi xếp bằng, làn da trắng như thiếu niên, đôi mắt trắng dã không có tròng thật quỷ dị.
Đôi mắt trắng dã nhìn Mục Trần.
– Ha ha! Thật đáng mừng, phong ấn của bản tọa trong Bạch Long Linh Châu đã bị ngươi phá giải rồi…
Người kia cười nhẹ, giọng điệu ôn hòa.
– Bạch Long Chí Tôn?
Mục Trần nhìn người kia, trong lòng vô cùng kinh ngạc.Trong không gian linh tàng hắn đã từng thấy bóng dáng này, nhưng lúc đó còn mơ hồ lắm, so với bây giờ thì không thể rõ ràng bằng.
Cũng vì vậy mà hắn cảm nhận được uy áp đáng sợ của Chí Tôn còn sót lại càng thêm mãnh liệt.Người kia đã khuất, vậy mà uy áp vẫn còn tồn tại theo thời gian.
– Vãn bối Mục Trần, may mắn đoạt được Bạch Long Linh Châu, mạo muội phá giải phong ấn, quấy nhiễu nơi an nghỉ của tiền bối, mong tiền bối thứ lỗi.
Mục Trần chắp tay, cẩn trọng thật thà nói.
Cường giả như Bạch Long Chí Tôn dù đã chết, chỉ cần để lại một thủ đoạn tùy ý nào đó cũng có thể khiến hắn gặp nguy hiểm đến tính mạng, do đó khiêm nhường một chút cũng chẳng thừa.
Bạch Long Chí Tôn nhìn Mục Trần, mỉm cười:
– Ngươi có thể đoạt được Bạch Long Linh Châu của ta, tức là giữa chúng ta có duyên phận.
Mục Trần gật đầu, do dự một chút rồi không kìm được hỏi:
– Cảnh tượng lúc nãy ta thấy là gì vậy?
Với thứ đáng sợ kia, hắn rất muốn biết điều gì đã khiến một thế giới đầy sinh cơ bị diệt vong.
– Đó chỉ là những gì ta đã từng trải qua mà thôi.Đại Thiên thế giới rộng lớn vô tận, nơi vô số vị diện giao nhau, sự hung hiểm tàn khốc của nó ngươi không thể nào tưởng tượng nổi đâu.
Mục Trần im lặng, quả thật hắn chưa từng trải qua những chuyện kinh hoàng như vậy, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được sự đáng sợ của nó.
– Huyết triều kia là cái gì vậy?
Mục Trần tò mò hỏi về sinh vật mà chỉ cần một ánh nhìn đã khiến hắn sợ hãi tột độ.
– Đó là một chi của Tà tộc ngoại vực, chúng ta gọi chúng là Huyết Tà tộc.Thế giới mà ngươi thấy bị chúng tiêu diệt kia chính là quê hương của ta.Ha ha! Ta cũng chỉ là một kẻ đến từ hạ vị diện trốn đến Đại Thiên thế giới…
Bạch Long Chí Tôn cười lớn, trong tiếng cười mang theo sự thê lương sầu khổ.
– Tà tộc ngoại vực…là cái gì?
Mục Trần lẩm bẩm.
Bạch Long Chí Tôn khẽ lắc đầu:
– Ta cũng không biết nhiều về chúng.Ngươi sinh ra ở Đại Thiên thế giới, xem như thuộc về nội vực Đại Thiên thế giới, nếu không có gì bất ngờ, có lẽ cả đời cũng không tiếp xúc với những thứ đó…
– Nhưng đối với một số hạ vị diện, chúng là thứ khủng khiếp nhất, một khi bị chúng phát hiện thì sẽ là đại kiếp, diệt vong thế giới, giống như những gì ngươi vừa thấy…
– Chuyện như vậy nghe có vẻ không thể xảy ra, nhưng nó thật sự tồn tại…Ngươi đã nghe nói về Võ Tổ chưa?
Bạch Long Chí Tôn nhìn Mục Trần, hỏi.
– Võ Tổ Lâm Động?
Mục Trần kinh ngạc.
Bạch Long Chí Tôn gật đầu:
– Võ Tổ cũng đến từ hạ vị diện, hơn nữa quê hương của hắn cũng đã bị Tà tộc ngoại vực tấn công.Dù vậy, Võ Tổ còn mạnh hơn ta rất nhiều, hắn không chỉ đuổi chúng đi mà còn càn quét cả Hoàng đô Tà tộc.
– Dù chỉ là một chi trong Tà tộc ngoại vực, nhưng sức mạnh của chúng vượt xa khả năng chống đỡ của những hạ vị diện.Võ Tổ có thể làm được như vậy thật khiến người ta bội phục.Hắn so với ta còn mạnh hơn rất nhiều.
Mục Trần rung động, Đại Thiên thế giới cao hơn hạ vị diện, có rất nhiều ưu thế, cấp bậc cường giả cũng cao hơn nhiều.Vị Võ Tổ kia năm xưa chỉ với tài nguyên ở hạ vị diện đã có thành tựu xuất sắc như vậy, không hổ là người mở ra Võ cảnh ở Đại Thiên thế giới này…
– Ha ha! Đã nhiều năm phải im lặng, nhất thời ta nói quá nhiều rồi…
Bạch Long Chí Tôn cười, hắn dần khôi phục lại vẻ bình tĩnh, bởi vì bây giờ hắn cũng chỉ là một tia ý thức yếu ớt, nhìn Mục Trần:
– Gặp mặt là duyên, nếu ngươi đã có được Bạch Long Linh Châu của ta, lại còn có thể phá giải phong ấn, vậy thì bản tọa cũng nhân dịp này giúp ngươi một tay!
Vừa dứt lời, hắn vung tay lên, trong thế giới trắng xóa đột nhiên vô tận sương trắng cuồn cuộn kéo đến, tràn ngập linh lực tinh khiết và hùng hậu.
Bạch Long Chí Tôn mỉm cười, ngón tay chỉ một cái, sóng linh lực cuồn cuộn, gió cuốn mây bay ào ào đổ vào người Mục Trần.
– Ngươi có thể hấp thụ được bao nhiêu sức mạnh ta để lại, còn phải xem vào bản lĩnh và vận mệnh của ngươi!
