Đang phát: Chương 277
Tiểu Thế Giới Tinh này tổ chức đấu giá ít nhất cũng mất hai ngày, nhưng Địch Cửu chỉ cần Uẩn Chân Quyết Quả là chuồn ngay.
Về phần linh thạch thì khỏi lo, trước khi đi Huyễn Minh Tử đã dúi cho hắn hai trăm triệu thượng phẩm linh thạch, bảo là Tinh La Sơn với Thiên Dược Cốc biếu.Nhạc Quỳnh Ngọc của Tinh La Sơn với Tân Khải Luân bên Thiên Dược Cốc mỗi người còn nợ hắn trăm triệu, cơ mà Địch Cửu cũng chả thèm đòi.Tại trước ổng hét giá trên trời, mấy người kia cũng chả dám hó hé gì, hoặc là cũng chả có ý định trả thật.
Chắc là Tinh La Sơn với Thiên Dược Cốc nghe ngóng được vụ hắn thịt Tam điện chủ Hoàng Truyền Luân ở Phủ Vương điện, sợ hắn tìm tới cửa nên mới chủ động đem linh thạch tới nộp.Đã đưa tới tận mồm thì tội gì nhả ra.Trăm triệu linh thạch đối với tông môn thất tinh cũng là một khoản không nhỏ, hai tông môn này chủ động nộp tiền, rõ ràng là sợ rồi.
Phòng đấu giá dựng tạm ngoài quảng trường Tiểu Thế Giới Tinh, Địch Cửu chỉ cần mua Uẩn Chân Quyết Quả thôi, dại gì bỏ tiền làm khách quý cho tốn kém.
Khi Địch Cửu tới thì đấu giá chưa bắt đầu, vé vào cửa thì sắp cháy hàng.Cũng may hắn tới không quá muộn, vớ được một cái vé ngồi tít hàng sau.
Ngồi đợi gần nửa canh giờ thì có một lão già bước lên đài.Với thần niệm cấp mười một của Địch Cửu, hắn dễ dàng nhận ra lão này tu vi Hóa Chân tầng bốn.
Xem ra lần này có vài món linh thảo đỉnh cấp xuất hiện đây, nếu không thì đâu cần phải phái một cường giả Hóa Chân tầng bốn ra chủ trì.
“Đáng lẽ lần này là Thiên Cơ Các chủ trì, cơ mà dạo này Thiên Cơ Các bận nhiều việc, nên để lão phu thay mặt.Chắc nhiều vị đạo hữu cũng biết lão phu, ta là Mẫn Vĩnh Lượng, trưởng lão Ngũ Lục Các.Đấu giá lần này chủ yếu là linh thảo, ngoài vài món trân quý cấp tám ra thì toàn bộ là cấp chín.Ai muốn gửi đấu giá thì cứ tìm ta.Không dài dòng nữa, đấu giá bắt đầu!”
Mẫn Vĩnh Lượng nói năng dứt khoát, vài câu dạo đầu xong là lôi ra một cái hộp ngọc tinh xảo, giơ lên: “Món đầu tiên là một gốc Tủy Nguyên Cô.Giá trị của Tủy Nguyên Cô thì ai cũng biết, đây là linh thảo luyện chế Chân Tủy Đan.Giá khởi điểm là một trăm ngàn thượng phẩm linh thạch, mỗi lần tăng không dưới năm ngàn, bắt đầu!”
“Một trăm mười ngàn…”
“Một trăm hai mươi ngàn…”
Kẻ tranh Tủy Nguyên Cô nhiều như kiến, nếu không phải Địch Cửu có vài gốc trong người thì hắn cũng nhào vô rồi.Tủy Nguyên Cô là linh thảo chính để luyện Chân Tủy Đan.Mà Chân Tủy Đan thì không phải dạng vừa, đây là linh đan cấp chín dùng để chữa thương với hồi phục chân nguyên cho tu sĩ Hóa Chân.
Tiểu Trung Ương Giới này không có Cửu phẩm Đan Vương, nếu có thì chắc giá Tủy Nguyên Cô này phải đội lên chục lần ấy chứ.
Cuối cùng gốc Tủy Nguyên Cô kia bị người ta vớt với giá hai trăm sáu mươi ngàn thượng phẩm linh thạch.
Ai cũng biết giá trị Tủy Nguyên Cô không chỉ có thế, nhưng rõ ràng là không có Cửu phẩm Đan Vương, giá linh thảo cấp chín cũng giảm đi nhiều.
Mẫn Vĩnh Lượng thu về hai trăm sáu mươi ngàn cho một gốc Tủy Nguyên Cô, xem như hài lòng, lại xòe tay lấy ra hộp ngọc thứ hai từ trong hư không, giơ lên: “Món thứ hai là linh thảo cấp chín, Huyết Thiên Quả…”
Địch Cửu dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, hắn đi ra từ Tiểu Trung Ương Tinh, ngoài mấy loại linh thảo trân quý hiếm có ra thì linh thảo cao cấp hắn có cả đống.
Đám tới đấu giá phần lớn là chưa từng tới Tiểu Thế Giới Tinh, hoặc là đại diện cho mấy thương lâu thôi.Địch Cửu chả thèm để ý, đám kia thì tranh nhau đổ máu.Cứ mỗi loại linh thảo cấp chín xuất hiện là bị đẩy giá lên mấy lần.
“Tiếp theo đây là một vé dự thi Vòng loại Chân Vực…”
Nghe đấu giá linh thảo chán chê cả hai canh giờ, giờ thì đổi món rồi.Địch Cửu cũng không định mua cái vé này, Huyễn Minh Tử đã bảo hắn đại diện Thiên Cơ Các dự thi, vậy là hắn có tư cách rồi.
…Khoan đã, Địch Cửu chợt nhớ ra, Thiên Cơ Đảo gặp chuyện, giờ Huyễn Minh Tử còn tư cách đại diện Thiên Cơ Các hay không còn chưa biết.
“Tuy cái vé này không có tác dụng mấy với Tiểu Trung Ương Giới, nhưng nếu có thể nhờ nó mà tới Chân Vực mở mang kiến thức thì cũng tốt.Giá khởi điểm là một trăm ngàn thượng phẩm linh thạch, mỗi lần tăng không dưới mười ngàn…”
“Một trăm mười ngàn!” Vừa nghĩ tới việc Huyễn Minh Tử có thể không lấy được danh ngạch dự thi Chân Vực, Địch Cửu không chút do dự ra giá.
Vé dự thi Chân Vực đúng là không có tác dụng mấy với Tiểu Trung Ương Giới.Thiên tài lợi hại nhất ở đây có mà tham gia cái giải đó cũng khó mà lọt vào top một ngàn.Chân Vực chỉ có top mười mới đáng giá thôi.Ngay cả top một ngàn còn chả lọt được, có vé dự thi cũng vô dụng.
Cho nên sau khi Địch Cửu hô một trăm mười ngàn thì không ai ra giá nữa.
Thấy con số trên bảng vẫn im lìm, Mẫn Vĩnh Lượng đành nói: “Nếu không ai ra giá thì ta xin phép hô lần cuối…”
“Một triệu!” Một giọng khàn khàn vang lên, trên bảng báo giá hiện lên một con số mới to tướng.
Đừng nói Địch Cửu, người khác cũng thấy khó hiểu.Cái danh ngạch tham gia thiên tài chiến Chân Vực của Tiểu Trung Ương Giới đáng gì đến thế, có đi cũng vô ích.Như Mẫn Vĩnh Lượng nói, có cái vé này thì cùng lắm là tới Chân Vực mở mang kiến thức thôi.
Còn đám thiên tài Chân Vực thì thiếu gì vé dự thi? Gã này mở miệng một triệu, chắc là nhiều tiền quá hóa rồ rồi.Muốn cái vé này thì nhiều nhất hai trăm ngàn là xong.
“Một triệu mười ngàn!” Địch Cửu không chút do dự tăng giá, nếu đi dự thi thì cứ lấy cái vé cho chắc ăn.
“Hai triệu!” Giọng khàn khàn kia mang theo một tia khinh thường.
“Hai triệu mười ngàn!” Địch Cửu lười cả nói, trực tiếp gõ con số đó lên bảng.
Lúc này đám người mới vỡ lẽ, đừng nói hai trăm ngàn, hai triệu cũng chưa chắc mua được cái vé này.
…
Đấu giá hội bỗng sôi nổi hẳn lên.Một cái vé gà mờ mà đội lên mấy triệu, lẽ nào Tiểu Trung Ương Giới thật sự có thiên tài? Mà không đúng, nếu có hai người đấu giá, chẳng lẽ là hai thiên tài?
“Mười triệu!” Cái giọng khàn khàn kia bị Địch Cửu mỗi lần tăng mười ngàn chọc cho bốc hỏa, đập bàn một cái hét thẳng mười triệu, rồi gằn giọng: “Ta xem ai dám lên giá nữa!”
Dù chỉ là một cái đấu giá tạm bợ, cái loại không coi ai ra gì, phá vỡ quy tắc này, đấu giá hội phải đứng ra quát cho một trận chứ.Địch Cửu thấy Mẫn Vĩnh Lượng không có ý định ngăn cản thì hiểu ra.Hoặc là Mẫn Vĩnh Lượng biết thân phận kẻ này không đơn giản, hoặc là cái loại đấu giá tạm bợ này chả quan tâm khách khứa làm gì, miễn là có tiền là được.
“Mười triệu mười ngàn.” Địch Cửu lại tăng giá.
Đấu giá hội này chỗ nào cũng có cấm chế thần niệm, dù là thần niệm cấp mười cũng không thể do thám người khác.Mấy cái cấm chế đó nhằm vào người khác chứ không nhằm vào Địch Cửu.Trong mắt hắn mấy cái cấm chế đó chẳng khác gì đồ trang trí, thần niệm hắn dễ dàng xuyên qua mấy cái rào cản đó, rơi vào người kia đang giận tím mặt.
Cái giọng khàn khàn kia lại phát ra từ một thằng nhóc mặt đầy râu, thật khó tin.Dưới thần niệm của Địch Cửu, gã mặt râu kia đích thị là một thiếu niên.Với thần niệm của Địch Cửu, hắn khẳng định gã râu ria này chưa tới hai mươi, rất có thể chỉ mười sáu tuổi.
Mà tu vi của gã đã là Hóa Chân tầng năm…
Địch Cửu hít một ngụm khí lạnh, hắn khẳng định thằng nhóc này bị người đoạt xá.Bị đoạt xá có được tham gia thiên tài chiến Chân Vực không? Địch Cửu hơi nghi ngờ, nếu cứ bị đoạt xá là được tham gia thiên tài chiến thì cái giải này đầy sơ hở mất.
“Bất kể ngươi là ai, chỉ cần ngươi dừng lại, ta có thể bỏ qua.Còn dám tăng giá nữa thì đừng trách ta vô tình.” Gã thiếu niên râu ria nhìn ra ngoài, nhưng không biết ai đang tranh vé với hắn.
Nói xong câu đó, con số trên màn hình nhảy lên mười một triệu.
Địch Cửu không chút do dự tăng lên mười một triệu mười ngàn.Đừng nói là đối phương không biết hắn là ai, biết thì sao? Một thằng Hóa Chân tầng năm bị đoạt xá, hắn chả thèm để vào mắt.
Con số trên bảng im re, gã thiếu niên râu ria kia cũng không nói gì nữa.Địch Cửu thấy rõ hắn đang nhắm mắt dưỡng thần, như thể vừa rồi lên cơn không phải hắn vậy.
Đám tu sĩ trong phòng thầm cảm thán Địch Cửu gan to, đừng tưởng loại đấu giá này không tiết lộ thông tin người đấu giá.Chỉ cần có lợi thì cái gì cũng bán được.Sau khi đấu giá xong, rất có thể thông tin của Địch Cửu sẽ bị bán cho gã đang tranh vé với hắn.
Mẫn Vĩnh Lượng vẫn không đổi sắc mặt, sau khi cái vé kia được giao dịch xong, ông ta mới lấy ra một cái hộp ngọc màu cam, nói: “Tiếp theo đây là một loại linh quả cấp chín, Uẩn Chân Quyết Quả…”
Địch Cửu mừng rỡ, thứ hắn cần cuối cùng cũng tới.Vừa rồi tranh cái vé dự thi Chân Vực chỉ là tiện tay, Uẩn Chân Quyết Quả mới là thứ hắn muốn nhất.
“Giá khởi điểm của Uẩn Chân Quyết Quả là một triệu thượng phẩm linh thạch, mỗi lần tăng không dưới mười ngàn, bắt đầu…”
Vừa dứt lời của Mẫn Vĩnh Lượng, con số trên bảng đã bắt đầu nhảy múa.
Xét về giá trị, Uẩn Chân Quyết Quả có cao hơn mấy loại linh thảo cấp chín khác, nhưng cũng không tới mức cao hơn cả chục lần.Giá của Uẩn Chân Quyết Quả liên tục bị đẩy lên là vì nó không cần luyện thành đan dược, có thể dùng trực tiếp.
Một gốc linh thảo cấp chín muốn thể hiện giá trị thì phải biến thành linh đan cấp chín, mà trước đó cần phải có một Cửu phẩm Đan Vương.
Hiện tại Tiểu Trung Ương Giới không có Cửu phẩm Đan Vương, Uẩn Chân Quyết Quả không cần luyện thành đan dược đương nhiên là nước lên thuyền lên.
