Đang phát: Chương 275
“Sao cậu lại đến đây?” Hạ Thiên ngạc nhiên nhìn Phạm Tiến.
“Lão đại ở đâu thì em theo đó thôi.Em xin phép sư trưởng cho xuất ngũ tạm thời rồi.Sư trưởng hỏi em khỏi bệnh kiểu gì, em bảo ra ngoài gặp được thần y chữa cho.” Phạm Tiến rất biết ý, không hề tiết lộ chuyện Hạ Thiên biết y thuật, sợ gây phiền phức cho anh.
“Tốt, đã đến thì cùng huấn luyện với bọn Man Ngưu đi.” Hạ Thiên cười nói.
Trong tổ chức Bảy Chuôi Đao.
“Thủ lĩnh, nhiệm vụ ám sát Hạ Thiên thất bại rồi.” Ghi chép viên báo cáo.
“Thất bại? Sát thủ cấp S mà cũng thất bại?” Thủ lĩnh khó hiểu hỏi.
“Không rõ, sát thủ cấp S đã chết.Nhưng em nghe nói sát thủ cấp SSS Mạch Ly của Mafia đến Hoa Hạ, em nghi ngờ là cô ta ra tay.” Ghi chép viên nói.
“Khốn kiếp, Mafia định phá vỡ quy tắc à?” Thủ lĩnh giận dữ.
“Thủ lĩnh cũng biết, sát thủ cấp SSS Mạch Ly không thuộc về tổ chức nào cả.Cho dù chúng ta muốn truy cứu cũng chỉ có thể tìm cô ta, mà ai dám đi tìm chứ?” Ghi chép viên giải thích.
“Đáng ghét, bọn chúng rốt cuộc muốn gì? Nếu thật là Mạch Ly nhúng tay thì nhiệm vụ này căn bản không thể hoàn thành.” Thủ lĩnh bực bội nói.
“Tôi đi Hoa Hạ một chuyến.” Huyễn Thần Tham Lang, kẻ nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng.
“Anh muốn tự mình ra tay?” Thủ lĩnh ngạc nhiên hỏi.
“Số tiền cỏn con đó của bọn chúng mời được tôi chắc? Cứ phái người đi đi, tôi để mắt đến Mạch Ly là được.” Huyễn Thần Tham Lang lạnh lùng nói.
“Tốt, có anh để ý đến Mạch Ly thì nhiệm vụ này sẽ dễ hoàn thành hơn.” Thủ lĩnh gật đầu, rồi quay sang ghi chép viên: “Lần này phái hai sát thủ cấp S đi, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.”
“Vâng.” Ghi chép viên gật đầu.
Trong tổ chức Mafia.
“Bảy Chuôi Đao thất bại, còn mất một sát thủ cấp S.” Ghi chép viên báo cáo.
“Tuyệt vời, quá tốt rồi, xem ra là Mạch Ly ra tay.” Thủ lĩnh nghe tin Bảy Chuôi Đao thất bại, lại còn mất một sát thủ cấp S thì vô cùng vui mừng.Sát thủ cấp S là tinh anh của tinh anh, phải tốn bao công sức mới đào tạo được.Mất một người là tổn thất lớn của tổ chức.
“Thủ lĩnh, có một tin xấu.” Ghi chép viên nói.
“Tin gì?” Thủ lĩnh còn chưa hết vui sướng.
“Sát thủ cấp SSS Huyễn Thần Tham Lang của Bảy Chuôi Đao cũng muốn đến Hoa Hạ.” Ghi chép viên nói.
“Cái gì?” Thủ lĩnh nghe tin Huyễn Thần Tham Lang đến Hoa Hạ thì nhíu mày, tâm trạng tốt đẹp tan biến.Hắn hiểu rằng Huyễn Thần Tham Lang đến Hoa Hạ là để kiềm chế Mạch Ly.
“Vừa nhận được tin, cùng đi với hắn còn có hai sát thủ cấp S.” Ghi chép viên giải thích.
“Haiz, thôi được rồi, xem ra lần này bọn chúng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.Dù sao bọn chúng cũng mất một sát thủ cấp S rồi, đối với chúng ta mà nói vẫn là chuyện tốt.” Thủ lĩnh thở dài.
Hoa Hạ, thành phố Giang Hải.
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao tôi lại già đi thế này?” Ôn Triệu Hoa giận dữ đập phá mọi thứ trước mặt.Tóc hắn mỗi ngày một bạc đi, mà giờ nhìn hắn như một người hơn bốn mươi tuổi.
“Ôn thiếu, đây là báo cáo của bệnh viện, họ nói ngài bị lão hóa tự nhiên, giống như người bình thường sinh lão bệnh tử vậy.”
“Tại sao? Rốt cuộc là cái gì?” Ôn Triệu Hoa tức giận gào lên.
“Hồ thiếu bên kia cũng có dấu hiệu lão hóa, nhưng không nghiêm trọng bằng ngài.”
“Hồ thiếu cũng già đi? Chắc chắn là Hạ Thiên, chỉ có hắn đối phó chúng ta.Đáng ghét, nhất định phải giết hắn.” Ôn Triệu Hoa đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hạ Thiên.
“Có cần báo cho Tưởng thiếu không?”
“Đúng rồi, tôi liên lạc với Tưởng thiếu ngay.” Ôn Triệu Hoa như vớ được cọc.
Trong Ẩn Môn.
“Tưởng thiếu, có tin tức từ Ôn Triệu Hoa, hắn và Hồ Phương Dã đều đang già đi.” Vũ Hạc nhẹ nhàng phe phẩy quạt lông.
“Già đi là bình thường thôi, áo bào đen đâu phải thần tiên, chữa khỏi vết thương cho bọn chúng chắc chắn phải trả giá đắt.” Tưởng Thiên Thư thản nhiên nói.
“Ôn Triệu Hoa đổ tội cho Hạ Thiên.” Vũ Hạc tiếp tục.
“Đây là chuyện tốt, cứ để bọn chúng đấu đá nhau đi.Chỗ tôi phải mất cả năm mới xong việc.Cứ để bọn chúng cầm chân Hạ Thiên cho tôi đã.Không ngờ Hạ Thiên lại lợi hại đến vậy, ngay cả Hoa Vũ Liễu cũng bại.” Tưởng Thiên Thư đã nhận được tin Hoa Vũ Liễu chết.Chính hắn phái người đến giải quyết Hoa Vũ Liễu, sống sót còn khổ hơn chết.Áo bào đen đến không kịp, nên hắn bảo người gần đó cho Hoa Vũ Liễu một cái chết thống khoái.Dù sao Hoa Vũ Liễu cũng là chó của hắn, hắn có nghĩa vụ đó.
“Tưởng thiếu, vậy chúng ta cứ bỏ qua cho hắn như vậy sao?” Vũ Hạc hỏi.
“Trước giải quyết chuyện bên này, hắn trốn không thoát đâu.” Tưởng Thiên Thư nói.
Giang Hải hiện tại rất yên bình.Từ khi Tưởng Thiên Thư và Hạ Thiên rời đi, Giang Hải trở nên đặc biệt bình tĩnh, không còn cảnh máu đổ đầu rơi.Ngay cả Ôn Triệu Hoa cũng trở nên im hơi lặng tiếng.Chuyện lớn duy nhất là Đồng Sự hợp tác với Mã Vĩnh Trinh.
Mà Giang Hải cũng xuất hiện một công ty mới, Hạ Thị Tập Đoàn.Khi tập đoàn này ra mắt, toàn bộ giới danh lưu Giang Hải đều có mặt.Hạ Thị Tập Đoàn kinh doanh rất nhiều lĩnh vực.Đối tác của họ đều là những nhân vật lớn trong giới kinh doanh Giang Hải.
Ai cũng biết ông chủ đứng sau Hạ Thị Tập Đoàn là ai, chính là Hạ Thiên, kẻ dám đối đầu với Tưởng Thiên Thư.Hiện tại người điều hành Hạ Thị Tập Đoàn có bốn người: Hỏa lão gia tử, Mã Vĩnh Trinh, Từ Đức Xuyên và Tăng Nhu.
Khi Hạ Thị Tập Đoàn mới thành lập, Ôn Triệu Hoa đã đến gây chuyện, nhưng bị Cao Phi, đồ đệ của Hạ Thiên, cho một trận tơi bời.Cao Phi ra tay rất tàn nhẫn, cứ như muốn giết người đến nơi.Ngay cả Ôn Triệu Hoa cũng bị hắn trấn áp.
Ôn Triệu Hoa sợ Hạ Thiên, nhưng hắn biết Hạ Thiên sẽ không tùy tiện giết người, nên hắn vẫn cãi nhau với Hạ Thiên.Nhưng khi gặp Cao Phi thì hắn không dám hé răng.Vì Cao Phi hở ra là giết người.
Người của Thần Long Vũ Giáo đến Đại học Giang Hải tìm Hạ Thiên, nhưng không thấy.Sau đó nghe nói Hạ Thiên có quan hệ với đoàn văn nghệ, bọn chúng liền bao vây đoàn văn nghệ, bắt Diệp Thanh Tuyết giao người.
Cuối cùng, Diệp Húc, người của võ thuật, dẫn người đuổi bọn chúng đi.Diệp Húc chính là người bị đánh tàn phế trong trận đấu võ, sau được Hạ Thiên cứu chữa.Anh luôn muốn báo đáp Hạ Thiên.Vì vậy, khi nghe tin đoàn văn nghệ bị bao vây, anh lập tức dẫn người đến giải vây.
Đương nhiên, Hạ Thiên không hề hay biết chuyện này.Thời gian này, anh vẫn huấn luyện cùng Man Ngưu và Phạm Tiến.Mỗi ngày anh chỉ điểm công phu cho hai người.Phạm Tiến có nền tảng tốt, dù mấy năm không động tay động chân.Nhưng sau một thời gian luyện tập, anh đã củng cố được thực lực của mình.
“Haiz, cũng nên về thăm một chuyến.” Hạ Thiên đã ở trong quân đội gần hai tháng, không hề ra ngoài.
