Chương 274 Nhiệm vụ mới

🎧 Đang phát: Chương 274

Xung Hi biết thừa ý đồ của Lâm Vân, nhưng vẫn vờ như không hiểu, tiếp tục: “Tôi muốn mời anh làm bảo tiêu kiêm tài xế riêng.Về phần thù lao…anh cứ ra giá.À mà trước đó, anh có thể giới thiệu qua về bản thân được không? Ít ra tôi cũng phải biết chút lai lịch của anh chứ.”
“Tôi tên Mộc Vân, người Liễu Gia ở Vịnh Liễu.Lên thành phố làm thuê kiếm tiền cưới vợ.” Lâm Vân buột miệng nói địa chỉ của Liễu Nhược Sương cho Xung Hi.Trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên muốn tìm đến Mộ Dung gia cũng không khó với cô ta.Việc cô ta muốn thuê mình làm bảo tiêu cũng vừa hay hợp ý mình muốn tìm hiểu xem cô ta có phải người của Xung gia hay không.Chỉ có điều, cô nàng này keo kiệt thật! Mình muốn thêm một ly rượu cũng không gọi.Thứ rượu này chắc không rẻ, nếu mình tự bỏ tiền ra mua, có khi cô ta lại nghi ngờ thân phận tài xế của mình mất.
“Tôi đồng ý với đề nghị của cô.Còn tiền lương thì tùy cô định.” Lâm Vân không chút do dự đáp.Hắn chẳng quan tâm lương lậu bao nhiêu, nhưng nhìn cô nàng này có vẻ giàu có, chắc cũng không đến nỗi bóc lột.
“Vậy thì tốt.Tháng đầu tạm ứng năm ngàn tệ nhé.” Xung Hi nói, hỏi lai lịch của Lâm Vân cũng chỉ là thuận miệng, cô không nghĩ hắn có ý đồ gì xấu.Thứ nhất, việc cô đến buổi tụ họp này là hoàn toàn ngẫu nhiên, chỉ có cha và chị Nam biết.Thứ hai, Lâm Vân đã cứu cô vài lần rồi, nếu hắn muốn hại, cô đã sớm toi mạng.
“Cái gì…?” Lâm Vân nghẹn họng, tức giận đến á khẩu.Làm tài xế kiêm bảo tiêu mà chỉ có năm ngàn tệ một tháng, đúng là quá bủn xỉn! Sớm biết thế đã tự ra giá rồi.Dù Lâm Vân không thiếu tiền, nhưng không phải lúc nào cũng có thể vung tiền trước mặt Xung Hi được.Với sự khôn khéo của cô ta, nếu thấy hắn tiêu xài quá tay, chắc chắn sẽ nảy sinh nghi ngờ.Đến lúc đó lại mất công tự mình dò la, chẳng phải lãng phí thời gian sao?
Thấy vẻ mặt nhăn nhó của Lâm Vân, trong lòng Xung Hi bỗng trào dâng một cảm giác sảng khoái khó tả.Từ lúc gặp hắn đến giờ, lúc nào cũng thấy cái bộ mặt vô sỉ đó, giờ mới được chứng kiến vẻ mặt đau khổ này, thật sự thoải mái vô cùng.Cô nhấc ly rượu lên, nhấp một ngụm, như đang thưởng thức lắm vậy.Loại rượu này lần trước đi cùng chị Nam, được chị ấy giới thiệu, uống một lần là mê ngay.Mỗi khi uống thứ rượu này, cô lại có thể quên đi mọi phiền muộn trong khoảnh khắc.
Lâm Vân nhìn Xung Hi chậm rãi nhấm nháp ly rượu, thầm nghĩ, “Kiểu gì mình cũng phải lén mua vài chai Diễm Dương Băng này về uống mới được.”
Định bụng chỉ uống nửa ly, nhưng khi thấy Lâm Vân nuốt nước miếng ừng ực khi mình uống rượu, Xung Hi đột nhiên muốn trêu chọc hắn.Cô dứt khoát uống cạn ly Diễm Dương Băng.
“Anh đang ở đâu?” Xung Hi thỏa mãn vì đã trả thù được Lâm Vân, liền hỏi.
“Nhà trọ.” Lâm Vân mặt không đổi sắc đáp.
“Từ hôm nay trở đi, anh chuyển đến nhà tôi ở.Tôi tin rằng anh sẽ cảm thấy thoải mái ở đó.” Xung Hi nói xong, liền đứng dậy đi về phía quầy bar.
“Đợi chút, tôi còn có một điều kiện.Đó là khi tôi làm bảo tiêu cho cô, không được phép dẫn theo bất kỳ bảo tiêu nào khác.Như vậy sẽ khiến tôi mất mặt.” Lâm Vân gọi Xung Hi lại rồi nói, trong đầu thì đang suy nghĩ, “Nhà cô thì có gì mà khiến ta thỏa mãn chứ?”
“Cũng được.Tôi vốn không thích có nhiều người đi theo sau.Ủa, không đúng…” Xung Hi chợt nhớ ra mình không mang theo tiền, thẻ ngân hàng cũng không có.Cái này thì xong rồi!
Lâm Vân nhìn biểu lộ của Xung Hi liền biết cô ta không mang theo tiền, nhưng vẫn ra vẻ thờ ơ, đi theo phía sau.
“Anh có tiền không? Lát về tôi trả lại gấp đôi.” Xung Hi xoay người, nhỏ giọng nói với Lâm Vân.
Lâm Vân ra vẻ phòng bị, lùi lại phía sau hai bước, như thể Xung Hi muốn giở trò lưu manh vậy.Trong lòng lại rất khó chịu, lúc mình muốn uống thêm một ly thì cô ta không gọi, giờ lại đòi mình trả tiền.
Khuôn mặt Xung Hi lập tức đỏ bừng, đột nhiên lớn tiếng: “Anh có phải đàn ông không vậy? Uống rượu mà để con gái trả tiền!” Vừa dứt lời, tất cả mọi người trong quán rượu đều đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Vân.Khuôn mặt Xung Hi càng đỏ hơn, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
“Được rồi, tôi sợ cô.Vài đồng tiết kiệm của tôi chắc đến ngày nào đó cũng bị cô lột sạch mất.” Lâm Vân khẽ cắn môi, đi tới trước quầy bar hỏi: “Hết bao nhiêu?”
“526 tệ.Tiên sinh muốn quẹt thẻ hay trả bằng tiền mặt?” Giọng cô thu ngân vẫn rất nhẹ nhàng.
“Tôi trả bằng tiền mặt.” Lâm Vân đưa năm trăm tệ mà Giang Á đã cho lúc trước, lại lấy thêm vài đồng xu từ trong túi áo đưa cho cô gái tính tiền.Sau đó do dự một hồi, mới đưa mười tệ tiền xu cho cô ta.
“Đây là tiền boa cho cô.”
Cô gái sững sờ một chút, nhưng ngay lập tức hiểu ra, vội nhận lấy tiền nói: “Cảm ơn anh, anh là người tốt.”
“Không cần khách sáo vậy đâu, lần sau tôi tới, có lẽ sẽ cho cô nhiều tiền boa hơn hôm nay.” Lâm Vân nói xong, kéo tay Xung Hi đi ra khỏi quán bar.Lập tức phía sau vang lên rất nhiều tiếng cười.
Xung Hi vốn đã xấu hổ muốn độn thổ, lại thấy Lâm Vân trả bằng cả đống tiền xu, rồi còn boa thêm mười tệ nữa, quả thực đúng là một tên dở hơi.Vì quá sững sờ nên khi bị Lâm Vân kéo ra ngoài còn không hay biết, một lúc lâu sau mới phát hiện tay mình bị nắm chặt.Sờ sờ bàn tay có chút nóng, trong đầu không biết phải hình dung cái tên nhà quê này như thế nào.
Xung Hi và Lâm Vân đi ra ven đường chờ taxi.Vì chuyện vừa rồi, nên Xung Hi im lặng không nói gì với Lâm Vân, chỉ đứng chờ ở ven đường.
“Tiểu Hi, sao em lại ở đây?” Một chiếc xe màu đỏ dừng lại ngay chỗ Lâm Vân, một người phụ nữ trạc ngoài ba mươi bước xuống.Lâm Vân nhận ra ngay, người phụ nữ này chính là người đi cùng Xung Hi lúc vào cửa.
“Chị Nam, chúng ta về rồi nói.” Nói xong, Xung Hi mở cửa xe bước vào.Lâm Vân đương nhiên không chút do dự, mở cửa xe ngồi bên cạnh cô ta.
“Tiểu Hi, anh chàng này là ai vậy?” Cô gái tên chị Nam nhìn Lâm Vân, vội vàng hỏi.Cô ta đã nhận ra hắn chính là tên tài xế bị chặn ở cửa lúc trước.
“Đây là tài xế kiêm bảo tiêu mới của em, tên Mộc Vân.Vừa nãy chính là nhờ hắn cứu em.Mộc Vân, đây là chị Nam.” Xung Hi giới thiệu qua loa hai người.
Cô gái tên chị Nam nhìn chằm chằm vào Lâm Vân hồi lâu, cuối cùng không nói gì.Nhưng đến khi khởi động xe, lại nói: “Gia gia mất rồi, Tiểu Hi, em phải…”
“Cái gì…?” Xung Hi còn chưa nghe hết lời của chị Nam, sắc mặt đã tái mét, lập tức ngất xỉu.Lâm Vân nắm lấy tay cô ta, truyền một chút tinh lực vào người, Xung Hi liền tỉnh lại.
“Tại sao có thể như vậy? Chị Nam, chị mau lái xe về đại viện để em gặp gia gia!” Xung Hi kinh hoàng kêu lên.Sao có thể trùng hợp như vậy? Mình vừa suýt bị ám sát, gia gia lại qua đời?
“Buổi sáng sức khỏe của gia gia vẫn còn tốt, sao đột nhiên lại…” Xung Hi có chút rối loạn, thậm chí đã khóc thành tiếng.
“Chị cũng không biết.Chị vừa mới nghe tin này không lâu nên vội đi tìm em.” Chị Nam vừa lái xe vừa trả lời.
Chiếc xe đi đến một khu nhà khá cổ kính, nhưng có vẻ đã được sửa sang lại, nên trông rất rộng lớn và sang trọng.Xe đi vào sân rồi dừng lại.
Xuống xe, Xung Hi lập tức chạy vào một căn nhà ở bên trái.Lâm Vân đương nhiên đi theo phía sau.Thần thức của hắn đã quét tới một lão nhân đang nằm trong phòng.Lão nhân nằm bất động trên giường, bên cạnh có một người phụ nữ trung niên đang đốt một nén hương.Vừa thấy nén hương này, Lâm Vân đã biết sự quỷ dị của nó, cười lạnh một tiếng.Trong lòng thầm nghĩ, “Gia tộc này quả nhiên đã thối rữa từ bên trong.Biết đâu lão già kia bị mấy đứa cháu làm gì đó.”
“Tiểu thư đã về.” Bảo vệ và một người hầu đi lên chào đón.
“Tiểu Hi, em về rồi à.Mau vào nhìn mặt gia gia đi.Lúc gia gia sắp mất, ông ấy vẫn muốn gặp em lần cuối.Haizz…” Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mắt híp lại, thấy Xung Hi, vội vàng đau xót nói, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia âm lãnh.
Xung Hi chỉ vội vàng chạy vào phòng của gia gia.Vì quá sốt ruột nên cô không để ý đến vẻ khác lạ của người anh họ.Nhưng Lâm Vân đã sớm nhìn ra tia âm lãnh trong mắt y, cũng không chào hỏi mà tiếp tục đi theo sau Xung Hi.
“Cậu là bảo tiêu à? Vậy thì ở bên ngoài chờ.” Người đàn ông đột nhiên ngăn cản Lâm Vân.
Xung Hi lúc này mới nhớ đến Lâm Vân, thấy hắn bị ngăn cản, lập tức nói: “Anh họ, đây là bảo vệ của em, cứ cho hắn vào đi.”
“Sao được.Bảo vệ thì đứng ở bên ngoài là được, ở trong nhà còn lo gì nữa.Mà người ngoài sao có thể vào quấy rầy sự yên nghỉ của gia gia được?” Người đàn ông vẻ mặt thành thật nói, lúc nói đến “người ngoài” thì khinh miệt liếc nhìn Xung Hi một cái.

☀️ 🌙