Đang phát: Chương 2737
Bọn họ mắt sáng lên, tán thưởng:
– Quá tốt!
– Nghe nói Thi Sát Tông luyện thi khôi có thể giữ lại chín phần thực lực.Nếu luyện chế thành công ba xác chết này, thực lực của ba phái ta sẽ tăng lên đáng kể.
Mọi người xung quanh mừng rỡ, trận chiến này quá khốc liệt, họ chưa từng trải qua chuyện kinh khủng như vậy kể từ khi sinh ra.
Hạ Kình lo lắng:
– Hai người kia đều là cường giả Cửu Tinh đỉnh phong, thi thể mạnh mẽ như vậy, e rằng Thi Sát Tông sẽ chiếm mất.
Long Nguyên Vũ nói:
– Giờ không lo được nhiều như vậy, dù Thi Sát Tông muốn, chúng ta cũng phải đòi được giá tốt để bù đắp tổn thất hiện tại.
Quy Lục gật đầu:
– Đúng vậy, như vậy cũng có thể gia tăng vị thế của chúng ta trong Thiên Minh, để sau này khi thống trị đại lục sẽ có nhiều lợi ích hơn.
Long Nguyên Vũ tán thành:
– Ta cũng nghĩ vậy.
Quy Lục buồn bã nói:
– Vốn ta tin mười phần vào việc xưng bá đại lục.Với thực lực của ba tông chúng ta, dù không địch lại Thánh Vực và Hóa Thần Hải, ít nhất cũng ngang hàng với bảy siêu cấp thế lực.Ai ngờ trận chiến này đã làm hao tổn hơn nửa lực lượng, ngay cả tông chủ quý tông…
Long Nguyên Vũ căm hận:
– Tông chủ chưa kịp thi triển tài năng đã bất hạnh qua đời, thật đáng tiếc.
– Ha ha ha!
Trần Thiến Vũ không nhịn được cười lớn, chế giễu:
– Với chút lực lượng của các ngươi mà đòi xưng bá đại lục? Ha ha ha, cười rụng răng ta rồi! Nói thật cho các ngươi biết, bất kỳ ai trong bảy đại tông môn cũng có thể diệt các ngươi cả trăm lần trong nháy mắt.Ha ha ha, đúng là ếch ngồi đáy giếng!
Sắc mặt đám người Long Nguyên Vũ biến đổi, lửa giận và hận ý ngập trời.
– Muốn chết!
Long Nguyên Vũ tung ra một chưởng, chưởng ảnh biến hóa trên không trung đánh trúng ngực Trần Thiến Vũ.
“Phốc!”
Trần Thiến Vũ vốn đã bị thương, giờ càng phun máu tươi rồi ngất đi.
Hạ Kình vội nói:
– Đại trưởng lão ra tay nhẹ thôi, giết hắn thì chẳng đáng tiền.
– Hừ, ai bảo hắn ăn nói xằng bậy! Trước khi bán cho Thi Sát Tông thì cắt lưỡi hắn đi!
Long Nguyên Vũ lạnh lùng nói.
Thủy Tiên lớn tiếng:
– Cái gì mà ăn nói xằng bậy, Trần Thiến Vũ nói có sai đâu.Thực lực của các ngươi căn bản không đáng nhắc tới.
Hạ Kình thấy sắc mặt mọi người khó coi, vội điểm vào cổ họng Thủy Tiên, phong bế á huyệt của nàng.
Hắn vẫn rất hài lòng về cô con dâu này, sợ làm mọi người tức giận mà giết nàng.
Thủy Tiên lo lắng, giãy giụa nhưng không thể nói được lời nào.
Quy Lục lạnh lùng:
– Bọn võ giả đại lục này quá ngông cuồng, đúng là không biết trời cao đất rộng, cho rằng Thiên Vũ đại lục là đỉnh phong, đáng cười nhất chính là bọn chúng.
Long Nguyên Vũ gật đầu:
– Theo ta suy đoán, đánh giá về Thiên Vũ đại lục là: song siêu thất đại.Thánh Vực và Hóa Thần Hải là hai thế lực siêu cấp, thực lực hơn hẳn ba phái chúng ta, nên cố gắng tránh, không nên dễ dàng trêu chọc.Còn về bảy đại tông môn, thực lực tuy không bằng chúng ta nhưng cũng không kém nhiều, cần phải cẩn thận.
Hạ Kình nói:
– Đại trưởng lão nói đúng.Ba phái chúng ta đã suy yếu nhiều, không thể chiếm đoạt tông môn nào, cứ theo Thiên Minh kiếm chút lợi lộc, chờ hồi phục rồi tính tiếp.
Viên Cao Hàn kinh hãi hỏi:
– Các ngươi muốn làm gì? Muốn xưng bá Thiên Vũ đại lục? Không phải các ngươi lánh đời sao?
– Hừ, lánh đời? Chẳng lẽ phải ẩn nấp cả đời? Tài nguyên hải ngoại ngày càng ít, dựa vào cái gì mà đám yếu kém như các ngươi lại chiếm được nhiều tài nguyên như vậy?
Quy Lục cười lạnh:
– Thiên Vũ đại lục giờ chỉ là nồi nước sôi luộc ếch, các ngươi sẽ sớm biết được thực lực của chúng ta.Đến lúc đó chỉ có hai lựa chọn: thần phục hoặc là chết.
Viên Cao Hàn kinh sợ, không ngờ hải ngoại lại chuẩn bị gây ra phong ba lớn như vậy.
Mà giờ phút này, trưởng ty tình báo của Thánh Vực là Bạch Lăng Nguyệt đã chết, ty tình báo không có người lãnh đạo, không biết có nắm được tin tức gì về hải ngoại hay không.
Viên Cao Hàn hỏi:
– Đây là ý của Thiên Tiệm Nhai sao?
Đám người Long Nguyên Vũ biến sắc, hừ nhẹ:
– Thiên Tiệm Nhai siêu nhiên, không quan tâm đến những chuyện này.
Viên Cao Hàn lại hỏi:
– Vậy ngươi vừa nói Thiên Minh là tổ chức gì?
Quy Lục thấy Long Nguyên Vũ định trả lời, vội ngăn lại:
– Đại trưởng lão không cần nói nhiều với chúng, cứ bán cho Thi Sát Tông, để chúng làm ma quỷ không đầu đi.
Viên Cao Hàn mắng:
– Mẹ kiếp, các ngươi quá độc ác rồi.
Long Nguyên Vũ gật đầu:
– Ừm, chờ ta hút hết chân nguyên của chúng rồi nhốt lại, sau đó tra tấn để khai ra thân phận và mục đích.
Trên xiềng xích không ngừng có phù văn bay lên, nghiền ép lực lượng của họ.
Viên Cao Hàn cười khổ:
– Không cần tra tấn đâu, các ngươi muốn hỏi gì cứ hỏi, ta nhất định nói hết.
– Hừ, đồ nhu nhược!
Long Nguyên Vũ khinh thường cười lạnh, tiếp tục thi triển bí thuật.
Rất nhanh, nguyên lực của bốn người bị hút sạch, trên người bị dán phù lục kỳ lạ, không thể thi triển chút lực lượng nào, bị giam trong lồng kim loại treo trên cao.
Nửa canh giờ sau, trên bầu trời có hào quang lôi điện màu xanh lóe lên, Lý Vân Tiêu xuất hiện.
Thần thức của hắn quét qua đáy biển sâu thẳm, bao phủ ngàn dặm, sắc mặt đại biến.
– Hỏng bét, con rắn kia đi rồi.
Rắn đã xuống biển thì khó mà tìm được dấu vết.
– Lão Viên có sao không?
Lòng Lý Vân Tiêu nặng trĩu.Dù Trần Thiến Vũ và Tô Liên Y không yếu, nhưng đây là địa bàn của người khác, thật khó đoán.
– Tham Cật Xà biến mất không dấu vết, không có vết máu, hẳn là tự rời đi.Biển rộng thế này, phiền toái rồi.
Hắn trầm ngâm rồi biến mất trong ánh sáng xanh.
Cùng lúc đó, ngoài ngàn dặm, sâu dưới ngàn mét nước.
Trong cung điện nguy nga, khí tức cường đại bao phủ, trên nóc điện có hung thú canh gác mặt biển.
Đột nhiên hào quang xanh lóe lên, xuyên qua cung điện.
Hộ vệ hai bên nhíu mày, nhìn nhau.
– Vừa rồi…Có cái gì đó bay vào phải không?
– Ngươi cũng thấy? Nhanh quá, không thể tin được.Chắc không phải đâu?
– Ừm…Chắc là ảo giác thôi.
– Đúng, chắc hôm qua ngươi uống nhiều, còn ta thì thức trắng đêm nên tinh thần không ổn định, chắc là ảo giác.
Đột nhiên trong đại điện vang lên tiếng kêu thảm thiết, rồi đến tiếng binh khí gãy vỡ.
