Chương 2734 Xưa đâu bằng nay (2)

🎧 Đang phát: Chương 2734

– Hả? Giảng đạo lý, đạo đức? Cái đó là cái gì vậy?
Mục Chinh ngơ ngác, nhíu mày khó hiểu.
– Chính là cái này!
Lý Vân Tiêu lóe mình, hóa thành kim thân đánh thẳng tới.
Lửa cháy rực trên mặt biển, quyền kình áp xuống thiêu đốt không khí, nước biển tách ra, tạo thành một rãnh lớn.
– Ồ! Nói đánh là đánh, ta sợ ngươi chắc?
Mục Chinh hừ một tiếng, cánh tay chuyển động, da hắn phát ra ánh sáng xanh, biến thành những trận pháp xoay tròn.
Lực lượng khủng khiếp không ngừng chồng chất, phóng đại.
Nước biển dưới chân hắn nổ tung, tạo thành một vòng xoáy lớn.
Lý Vân Tiêu đánh tan sóng biển, một quyền tiếp tục lao tới.
Ầm ầm!
Hai quyền va chạm, năng lượng kinh thiên sinh ra, biển cả khô cạn trong phạm vi ngàn dặm, một lực lượng khủng bố bao phủ khu vực.
Mục Chinh kinh hãi, tâm tình còn mãnh liệt hơn cả sóng biển.
– Chết tiệt!
Mục Chinh giận dữ quát, tay trái đánh vào tay phải.
Ầm ầm!
Hai tay va chạm, sóng xung kích quét qua, thân ảnh hai người ẩn hiện trong nước biển, liều mạng với nhau.
Lý Vân Tiêu giật mình, thực lực Mục Chinh từng ẩn giấu ở Lưỡng Giới Sơn, nhưng giờ quá mạnh, chắc chắn đã có cơ duyên lớn.
– Hắc hắc, hai tay ngươi bị chặn rồi, xem ngươi đỡ chiêu này của ta thế nào.
Mục Chinh cười dữ tợn, hai cánh tay cong lên, khuỷu tay dính vào cánh tay thành hình đinh, da hắn biến thành màu kim loại.
Keng!
Âm thanh kim loại vang lên, leng keng không ngừng.
Sóng âm chồng chất, âm luật hỗn loạn, ai nghe cũng thấy bực bội.
– Hắc, đỡ được chiêu mới chế này của ta đã! Kim Kích Thạch!
Keng keng keng keng…
Âm thanh khủng bố truyền ra, không gian vỡ ra.
Ống tay áo Lý Vân Tiêu hóa thành tro bụi, da có tiếng ken két, lực lượng gia tăng như bão quét qua người.
Cùng lúc đó, hai tay Mục Chinh tăng lực đánh ra, muốn hắn không nhúc nhích để chịu sóng âm như bão tố.
– Buồn cười! Nếu vậy mà làm khó được ta, sau này còn mặt mũi nào lăn lộn ở Thiên Võ Giới!
Mi tâm Lý Vân Tiêu lóe lên, đồ án hình chuông hiện ra, Hoàng Triêu Chung xuất hiện, áp thẳng lên người Mục Chinh.
Sóng âm quét qua Hoàng Triêu Chung, các âm phù cổ quái sinh ra.
Tiếng chuông vang lên, sóng âm áp chế khu vực, đồng thời phản chấn ra, Hoàng Triêu Chung tập trung bộc phát, âm thanh tăng lên gấp mấy lần!
– A!!
Mục Chinh kêu thảm, sóng âm chấn vỡ bàn tay, bị Hoàng Triêu Chung ép tăng lực gấp đôi, lực phản chấn dồn vào tay.
Thân thể hắn nứt ra, không chịu được phải thu hồi quyền thế.
Hai đấm Lý Vân Tiêu xuất hiện, áp xuống.
Biển cả sôi trào, quyền thế đánh lên người Mục Chinh, đánh vào thân thể khôi lỗi.
Ầm ầm!
Mục Chinh như thuyền nhỏ trong biển cả, bay đi như đạn pháo, biến mất.
Hoàng Triêu Chung rơi vào tay Lý Vân Tiêu, hắn nhìn theo, lạnh lùng nói:
– Muốn đi?
Trong gió lốc, một bóng dáng lóe lên, xuất hiện dưới mặt biển trăm trượng.
Ngực Mục Chinh nát bét, huyết nhục mơ hồ, thấy cả vật liệu thép, không thật sự tổn thương chân thân, chỉ tái nhợt lui ra sau.
– Ta và ngươi quen biết ở Lưỡng Giới Sơn, lẽ nào muốn hạ độc thủ vậy sao?
Mặt hắn đầy hận ý.
Lý Vân Tiêu cười:
– Đại nhân nghĩ nhiều, từ đầu đến cuối ta chỉ muốn mượn Vô Tình Chung dùng một lát, là ngươi bức ta ra tay.
Mục Chinh nói:
– Ta cho ngươi Vô Tình Chung, ngươi không giết ta?
Lý Vân Tiêu nói:
– Đương nhiên không giết.
Mục Chinh trầm mặc, nói:
– Tộc trưởng phái ta tới Vô Tình Tông chiếm Vô Tình Chung, nếu bị ngươi cướp đi, sợ là chọc vào đại địch.Nếu ngươi thật sự muốn, theo ta về Mục gia, tự mình mượn tộc trưởng.
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Đại nhân đùa sao, cái chuông này là của các ngươi lúc nào? Muốn mượn cũng phải mượn của Vô Tình Tông.
– Hắc hắc, chuông này đang ở trong tay ta.
Mục Chinh cười.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Ý của đại nhân là bức ta giết ngươi sao?
Mục Chinh biến sắc, cảnh giác:
– Ngươi không dám.
– Hả? Sao đại nhân tự tin vậy?
Lý Vân Tiêu hỏi.
Mục Chinh nói:
– Vì ngươi không dám đắc tội Mục gia ta.Đắc tội Mục gia, dù chạy tới chân trời góc biển cũng bị đuổi giết tới chết, chưa ai mạo hiểm như vậy.
Lý Vân Tiêu thấy mình thật nhàm chán, nói nhảm nhiều vậy làm gì?
– Niệm tình xưa, giao Vô Tình Chung ra thì vô sự, nếu không ngươi đang gieo gió gặt bão, chỉ có đường chết.
Lý Vân Tiêu nhắc nhở, lóe lên trước mặt hắn, năm ngón tay như móc câu đâm vào vai phải Mục Chinh, thân thể Mục Chinh là kim loại cứng rắn.
Răng rắc!
Dùng sức, cả cánh tay phải bị tháo xuống, bên trong là cấu kiện khôi lỗi, cả kinh mạch khống chế cũng bị Lý Vân Tiêu cắt đứt.
Chi!
Mục Chinh vẫn thấy đau đớn, kinh hãi:
– Ngươi, ngươi dám giết ta, thật sự muốn đối nghịch với Mục gia.
– Kệ ngươi.
Lý Vân Tiêu cười, tiếp theo là tay trái…
Mục Chinh giật mình lần nữa, hắn làm thật, kinh hãi:
– Tên điên! Tên điên mười phần, dám là địch với Mục gia! Dừng tay, mau dừng tay, ta cho ngươi Vô Tình Chung.
Đối mặt sự thật, hắn vứt bỏ cảm giác ưu việt của đệ tử Mục gia, vội vàng thỏa hiệp.
Lý Vân Tiêu thu hồi móng vuốt, cười thầm:
– Mọi người đều quen biết, cần gì phải tới lúc sắp chết mới tỉnh ngộ, nhưng hơi muộn.Nhưng giao tình giữa ta và ngươi không nông cạn, thêm Mục gia mạnh mẽ, ta cũng không dám chọc vào, ngươi nên thỏa hiệp đi.
Mục Chinh xanh mặt, nói:
– Cướp Vô Tình Chung đi, Lý Vân Tiêu ngươi đang chọc đại họa đấy.
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Còn dong dài?
Mục Chinh nói:
– Ta chỉ hảo ý nhắc nhở, ngươi không phải có huyền khí hình chuông sao, vừa rồi phá tan chiến kỹ sóng âm của ta, uy lực không cạn, còn không dưới Vô Tình Chung đâu.

☀️ 🌙