Đang phát: Chương 2719
Cây Thần Thiên Mộc không cho phép ai đến gần, con cháu Bắc Cung gia tộc cũng không thể lĩnh hội được gì dưới gốc cây, lâu dần sẽ ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của gia tộc.
Bắc Cung Kình Thương suy đoán:
– Có lẽ Thần Thụ đang gặp phải một biến cố, có thể là đột phá.
Bắc Cung Nhất lo lắng:
– Tộc trưởng, Thần Thụ đã có linh tính từ lâu, nếu lại đột phá nữa thì sẽ đạt đến cảnh giới nào?
Bắc Cung Kình Thương lắc đầu:
– Ta cũng không biết, xưa nay chưa từng có ghi chép về việc một vật thể có linh tính sau khi đột phá sẽ trở nên như thế nào.
Đôi mắt Bắc Cung Kình Thương lóe lên một tia sáng, ông ta quay đầu nhìn chằm chằm vào Tam trưởng lão đang đứng sau lưng.Tam trưởng lão vẫn im lặng, không nói gì.
Bắc Cung Kình Thương thấy lạ, hỏi:
– Tam trưởng lão, ông có tâm sự gì sao?
Tam trưởng lão giật mình, nhìn mọi người xung quanh rồi đáp:
– Bẩm tộc trưởng, ta không có gì cả.
Bắc Cung Kình Thương nhìn sâu vào Tam trưởng lão:
– Tam trưởng lão, Thiếu Du nhờ ta nói với ông rằng chuyện tiền cược hôm trước chỉ là vui đùa, ông đừng để bụng.
Tam trưởng lão ngẩn người ra rồi gật đầu, nhỏ giọng nói:
– Vâng, ta hiểu rồi.
Sắc mặt Tam trưởng lão lúc xanh lúc trắng, mấy ngày nay ông ta không thể nào bình tĩnh được, trong đầu toàn là chuyện phải khỏa thân chạy quanh.
Trong dòng xoáy không gian, Lục Thiếu Du cảm nhận được những luồng khí hỗn loạn đang gào thét xung quanh, một lực lượng kỳ dị kéo hắn vào.Lục Thiếu Du thầm kinh ngạc, trách sao hắn không thể phát hiện ra thủ đoạn này, hóa ra nó có liên quan đến Mộc Hoàng chi khí của Bắc Cung gia tộc, chỉ có người của Bắc Cung gia tộc dẫn đường mới có thể tiến vào.
Chỉ trong chớp mắt, những luồng khí hỗn loạn biến mất, không gian rung động mạnh mẽ như thể vừa xuyên qua một bức tường vô hình.Vượt qua bức tường không gian này, Lục Thiếu Du nhìn quanh, thấy mình đang ở trong một không gian xa lạ rộng lớn.
Trước mắt hắn là những dãy núi trùng điệp kéo dài vô tận, sông ngòi uốn lượn, trời xanh mây trắng.Mây mù bao phủ các đỉnh núi, cây cối xanh tươi đến lạ thường, khắp nơi là những loài hoa cỏ kỳ lạ, tựa như một chốn tiên cảnh tràn đầy sức sống.
Đồng tử của Lục Thiếu Du co lại:
– Năng lượng ở đây thật đậm đặc.
Ngay khi bước vào không gian này, Lục Thiếu Du đã nhận ra không khí nơi đây chứa đựng một nguồn năng lượng vô cùng dồi dào, đậm đặc hơn nhiều so với bên ngoài Bắc Cung gia tộc.
Nguồn năng lượng này theo hô hấp của Lục Thiếu Du đi vào cơ thể, khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.Cẩn thận quan sát, Lục Thiếu Du phát hiện trong không khí có vô số những hạt năng lượng nhỏ li ti đang lơ lửng trôi nổi.
Lục Thiếu Du thầm kinh ngạc:
– Đây là…
Nguồn năng lượng này không giống với Địa Tâm linh mạch.Thông thường, năng lượng trong không gian tập trung nhiều hay ít phụ thuộc vào Địa Tâm linh mạch, nhưng nguồn năng lượng này chắc chắn không chỉ đơn thuần sinh ra từ Địa Tâm linh mạch mà còn có liên quan lớn đến thuộc tính mộc, khiến Lục Thiếu Du cảm thấy nó có liên hệ mật thiết với Mộc Hoàng chi khí.
– Nguồn năng lượng này mang lại rất nhiều lợi ích!
Nguồn năng lượng này đi vào cơ thể khiến Lục Thiếu Du cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống.Nếu trên người có vết thương, với khí thể này chắc chắn sẽ nhanh chóng phục hồi.Nếu được đắm mình trong khí thể này lâu dài, Lục Thiếu Du có cảm giác như mình sẽ được thay da đổi thịt một lần.
Bắc Cung Vô Song giải thích:
– Đây là hơi thở từ cây Thần Thiên Mộc.Tổ tiên của Bắc Cung gia tộc khi xưa lĩnh ngộ thuộc tính mộc, đạt đến đại thành cũng có liên quan lớn đến Thần Thiên Mộc này.Mỗi loại thuộc tính đều có đặc tính riêng, vốn dĩ đã tồn tại trong thiên địa.Việc có thể lĩnh ngộ và sử dụng nó hay không phụ thuộc vào khả năng ngộ đạo của mỗi người.Thuộc tính mộc của Bắc Cung gia tộc thường bị người đời cho là kỳ dị và xảo quyệt, nhưng thực chất đặc tính lớn nhất của thuộc tính mộc không phải như vậy.
Lục Thiếu Du suy nghĩ.Mỗi loại thuộc tính đều có đặc tính riêng.Trong năm thuộc tính Địa, Thủy, Hỏa, Phong, Thổ, thuộc tính Thổ mang đặc tính dày nặng và liên tục, thuộc tính Phong nhanh chóng và biến ảo, thuộc tính Hỏa nóng cháy và cuồng bạo.Thuộc tính Kim của Lục Thiếu Du thì sắc bén và tiêu diệt.Lục Thiếu Du cảm nhận được rằng ngoài sự kỳ dị và xảo quyệt mà người đời thường gán cho, thuộc tính Mộc còn có nhiều đặc tính khác, ví dụ như khả năng phục hồi.Những người tu luyện thuộc tính Mộc khi bị thương sẽ dễ dàng hồi phục hơn những người tu luyện thuộc tính khác.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Chẳng lẽ là tốc độ phục hồi? Chắc chắn có liên quan?
Bắc Cung Vô Song gật đầu:
– Coi như là vậy, nhưng không hoàn toàn.Đặc tính lớn nhất của thuộc tính Mộc, ngoài sự kỳ dị và xảo quyệt, chính xác hơn phải là sức sống.
Lục Thiếu Du lẩm bẩm:
– Sức sống.
Lục Thiếu Du cảm nhận không gian xung quanh, hơi thở liên kết với thuộc tính Mộc trong cơ thể hắn, khiến hắn cảm nhận được một nguồn sức sống mãnh liệt.
Bắc Cung Vô Song nói:
– Đúng vậy! Lĩnh ngộ thuộc tính Mộc đến một mức độ nhất định có thể khống chế sự sống trong không gian, giúp bản thân nhanh chóng phục hồi, đồng thời khiến đối thủ hao tổn sinh mệnh.Nghe nói rằng, khi lĩnh ngộ thuộc tính Mộc đến một trình độ cao, thậm chí không cần Linh Giả tấn công linh hồn, đôi khi còn đáng sợ hơn cả tấn công linh hồn.
Lục Thiếu Du gật gù:
– Hình như đúng là như vậy.
Trong trận chiến với Đại trưởng lão Bắc Cung Hùng, vào thời khắc cuối cùng, Bắc Cung Hùng đã thi triển Tử Vực Không Gian, một vũ kỹ thiên giai có sức công kích đáng sợ.Khống chế sự sống trong không gian, giúp bản thân nhanh chóng phục hồi, đồng thời khiến đối thủ hao tổn sinh mệnh.Hèn gì mà Bắc Cung Hùng lại có thể hồi phục nhanh đến vậy.Nếu Lục Thiếu Du không có thuộc tính Kim, có lẽ đã bị hút cạn sinh lực.Cảm giác giống như một người bình thường ở trong không gian kín bị thiếu dưỡng khí, sự sống không được kéo dài mà dần cạn kiệt.Sức công kích kỳ dị và đáng sợ đó khiến người ta không biết phải làm sao để chống đỡ.
Bắc Cung Vô Song nói:
– Được rồi, chúng ta đi thôi.Cây Thần Thiên Mộc còn ở phía trước, muốn có được Mộc Hoàng chi khí từ Thần Thụ thì phải đến đó.
Lục Thiếu Du gật đầu:
– Ừm!
Hai người nhảy lên không trung, hóa thành hai luồng sáng biến mất tại chỗ.
Trong không gian tràn ngập sức sống, với tốc độ của Lục Thiếu Du và Bắc Cung Vô Song, chẳng mấy chốc họ đã vượt qua những dãy núi bao la.Trước mắt họ là một bình nguyên rộng lớn.
Bắc Cung Vô Song đáp xuống bên rìa bình nguyên:
– Thiếu Du, chúng ta đến rồi.
Lục Thiếu Du cũng đáp xuống theo.Bình nguyên vô cùng bao la, tràn đầy sức sống.Cỏ xanh mọc đầy trên mặt đất, hơi thở năng lượng thuộc tính Mộc đậm đặc khuếch tán trong không gian.Hơi thở này còn đậm đặc hơn nhiều so với bên ngoài.
– Đây là…
Lục Thiếu Du ngước mắt nhìn về phía xa.Giữa bình nguyên có một vật thể khổng lồ, to lớn như một ngọn núi, hình dạng giống như một chiếc ô, vươn thẳng lên trời, toàn thân một màu xanh biếc, giống như một cột trụ chống trời nối liền trời đất.Không ai biết nó lớn đến mức nào, che khuất hoàn toàn không gian phía trước.
Vật thể to lớn đứng sừng sững trên bình nguyên, xung quanh là một không gian rộng lớn vô bờ.Xung quanh tĩnh lặng đến lạ thường, năng lượng nguyên không gian khuếch tán vô tận từ vật thể đó.
Hơi thở từ vật thể đó khiến Lục Thiếu Du cảm thấy vô cùng thoải mái nhưng cũng bị áp chế, khiến hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé.
