Đang phát: Chương 27
Sau gần một tháng tĩnh dưỡng, cuối cùng ta cũng hồi phục hoàn toàn.
“Trường Cung, con đã gần bình phục, hôm nay chúng ta bắt đầu học tập.”
“Vâng, thưa sư phụ, người định dạy con điều gì?”
“Trước hết, ta muốn xem trình độ hiện tại của con đến đâu rồi.”
“Con cũng không rõ mình đã đạt tới cảnh giới nào nữa.”
“Vậy ma pháp lực của con khi minh tưởng đã đạt tới trình độ nào?”
“Ma pháp lực của con đã đình trệ từ lâu, con cảm thấy nó đã bão hòa, dù minh tưởng thế nào cũng không đột phá được.”
“Vậy là ma pháp lực của con đã đạt đến đỉnh cao của trung cấp ma pháp sư rồi.Rất tốt, con có biết tại sao ma pháp lực của mình không thể tiến bộ không?” Địch sư phụ mỉm cười hỏi.
Ta gãi đầu: “Con không biết ạ.”
“Ta cho con một ví dụ nhé.Một cái bình có thể chứa bao nhiêu nước, bao nhiêu không khí?”
“Trong bình không gian lớn bao nhiêu thì chứa được bấy nhiêu chứ.” Câu hỏi của sư phụ thật ngớ ngẩn.
“Vậy một cái bình có thể chứa được thể tích nước và không khí bằng nhau sao?”
“Đương nhiên là bằng nhau rồi.Không gian như nhau mà, chỉ là đựng hai thứ khác nhau thôi.” Việc dễ như vậy mà cũng hỏi ta?
Địch sư phụ gật đầu tán thưởng: “Con nói rất đúng, cùng một cái bình thì chứa được lượng nước và không khí có thể tích giống nhau.Vậy nếu đem nước đun thành hơi, bình sẽ chứa được bao nhiêu?”
Đến đây, ta mơ hồ hiểu được ý sư phụ muốn nói.
Thấy ta trầm tư, sư phụ không quấy rầy.
“Được rồi, đây là nội dung học hôm nay, cũng là bài tập của con.Hãy suy nghĩ thật kỹ nhé.Liên hệ các vấn đề lại với nhau.Ma pháp tri thức chủ yếu dựa vào sự lĩnh ngộ của bản thân.Sư phụ chỉ có thể dẫn đường, còn lĩnh ngộ bao nhiêu là tùy thuộc vào con.Ta đi trước, học kỳ còn hai tháng nữa, con ở đây tập huấn một tháng, sau đó trở lại lớp học cùng mọi người.Mục đích chính của việc tập huấn này là để con tham gia giải đấu cuối học kỳ của toàn học viện.”
“A! Tham gia thi đấu? Sư phụ, con có làm được không?” Sau khi lĩnh giáo Hải Nhật, ta mất hết tự tin vào bản thân.
“Sao lại không được? Con là học sinh của ta mà.Không thể để ta mất mặt được, tập luyện cho tốt vào.” Nói rồi, Địch sư phụ quay người bước đi.
“Con có thể không tham gia thi đấu lần này được không ạ, sư phụ?”
“Đương nhiên là không được.Thi đấu lần này là kỳ thi học kỳ của tất cả học viên.Nếu thành tích quá kém thì phải lưu ban đó.” Hừ! Thằng nhóc này lại muốn trốn tránh, không có cửa đâu.Ta sẽ đi sửa giáo quy! Địch sư phụ thầm nghĩ.
Nhìn nụ cười có chút gian xảo của sư phụ, ta cảm thấy mình đang bị lừa.Dù sao cũng phải bắt đầu luyện tập ma pháp thật tốt thôi.Đến lúc đó tính sau.
Sau khi sư phụ rời đi, ta bắt đầu suy nghĩ về bài tập vừa rồi.
Nước – hơi nước – không khí – cái bình.Chúng có mối quan hệ gì?
Nước đun sôi có thể biến thành hơi nước.Một cái bình có thể đựng nhiều nước thế này, đồng thời cũng có thể đựng được chừng đó hơi nước, nếu hơi nước biến thành nước…
A! Hiểu rồi, thì ra là như vậy.Ví như ta bây giờ là một cái bình, còn ma pháp lực chính là hơi nước, ma pháp lực không thể tăng trưởng thêm nữa, nếu ma pháp lực như hơi nước có thể nén lại thành nước, vậy là có thể chứa được nhiều ma pháp lực hơn! Ta thật thông minh!
Nghĩ thông suốt, ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.Được, bây giờ ta thử xem sao.
Ta bắt đầu minh tưởng, lúc này không thể ngủ được.Ta cố giữ cho đầu óc tỉnh táo, “nhìn” vào ma pháp lực trong cơ thể, ta chợt nghĩ ra một chuyện.Làm thế nào để nén ma pháp lực? Mặc kệ, cứ thử xem sao.
Ta dùng tinh thần lực tách ma pháp lực ra làm năm phần, tản ra toàn thân, còn lại một phần năm thì chuyển đến đan điền (mi tâm) rồi bắt đầu dùng tinh thần lực đè nén chúng.
Thật vất vả, chúng giống như không muốn bị nén lại, liều mạng chống đối, dù thế nào cũng không giảm thể tích.Tại sao vậy? Trong lòng ta nói với quang nguyên tố: “Các vị lão đại, thúc thúc, a di, mọi người xa nhau thế này buồn quá, ở cùng một chỗ náo nhiệt hơn nhiều.Mau giúp ta một chút đi, gần nhau thêm chút nữa được không?”
Quang nguyên tố trong cơ thể dường như hiểu được lời ta, bắt đầu dần dần nén lại, hình thành một tiểu quang cầu, đại khái chỉ bằng một phần năm thể tích ban đầu.
Thành công rồi! Ta thành công rồi! Thành công nén quang nguyên tố khiến ta vô cùng hưng phấn.Ngay lập tức ta chìm vào giấc ngủ say.(Nén ma pháp nguyên tố quả là hao tổn tinh thần lực.Tinh thần lực của ta đã đạt đến cực hạn, không thể cố thêm được nữa, ngủ là điều tất yếu.)
Sáng sớm hôm sau, ta cảm thấy quang nguyên tố trong cơ thể dồi dào hơn rất nhiều.Ma pháp lực tại đan điền ngày hôm qua bị ta nén lại đã tự động được lấp đầy (Công phu Ngủ Minh Tư của ta đã đạt tới lô hỏa thuần thanh rồi, hắc hắc).Cảm giác này thật tuyệt!
Địch sư phụ đẩy cửa bước vào.Ông không nói gì, chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt ta.Một lát sau, ta cảm thấy ngượng ngùng.
“Sư phụ, người sao vậy, sao lại nhìn con như thế?” Ta hỏi.
“Trường Cung, con thật không làm ta thất vọng.Con là người lĩnh ngộ ‘nén ma pháp’ nhanh nhất ta từng biết, hơn nữa còn nhỏ như vậy.Tiền đồ của con sau này vô lượng a, ha ha ha.Ta bắt được bảo bối rồi, ha ha!” Địch sư phụ đột nhiên như một đứa trẻ, phấn khích nhảy cẫng lên.
“Cái gì vậy, làm sao người biết con lĩnh ngộ phương pháp nén ma pháp lực?” Ta ngạc nhiên hỏi.
“Ngốc tiểu tử, tự soi gương xem đi.”
“A, phải không, để con xem.”
Bước tới trước gương, ta có chút chấn động.Đây là ta sao? Sắc mặt ta trước kia tuy tốt, nhưng còn kém xa bây giờ, hiện tại trên mặt ta có một tầng sáng bóng, da thịt như có quang hoa lưu chuyển, giống như ngọc thạch, đẹp đến ngây người.
“Đây là tại sao vậy, sư phụ?”
