Chương 269 Mười Đạo Linh Trận

🎧 Đang phát: Chương 269

– Mục Trần!
Tiếng reo hò vang lên khi đám đông nhận ra bóng dáng thanh niên đang đứng trên đỉnh tòa kiến trúc cao vút.
Đám người Lạc Thần hội thở phào nhẹ nhõm, mấy ngày Mục Trần bặt vô âm tín khiến ai nấy đều lo lắng.Cuối cùng, hắn cũng xuất hiện.
“Hừ, cuối cùng cũng mò mặt ra.Để xem ngươi giải quyết cục diện này thế nào, danh tiếng vất vả gây dựng coi như tan thành mây khói!” Từ Thanh Thanh nghiến răng nguyền rủa.
Từ Hoang nheo mắt nhìn Mục Trần, vẻ mặt không hề hoảng hốt, nhưng lại phảng phất nét mệt mỏi.
“Hắn…đã làm gì?” Từ Hoang lẩm bẩm, đôi mày nhíu chặt.
Trên quảng trường, Hạc Yêu liếc nhìn Mục Trần, giọng điệu lạnh lùng: “Cuối cùng cũng chịu bò ra rồi sao?”
Mục Trần cười nhạt: “Có qua có lại mới toại lòng nhau.Yêu Môn đã cất công đến thăm Lạc Thần hội, ta cũng phải đáp lễ chứ.”
“Ồ? Ngươi muốn gì?”
“Đơn giản thôi.Bắt đám tép riu hôm trước đến Lạc Thần hội quấy rối phải công khai xin lỗi.Mặt khác, kính mong Hạc học trưởng khai trừ Dương Hoằng khỏi Yêu Môn.Kẻ này tâm thuật bất chính, ở lại chỉ tổ gây họa.” Mục Trần cười khẩy.
Đám đông lập tức xôn xao.
“Đừng hòng!” Trần Hậu và đám tùy tùng sau lưng Hạc Yêu tái mặt quát lớn.Dương Hoằng nghiến răng, hắn đã phải giải tán Phi Long hội để nương nhờ Yêu Môn, giờ mà bị đuổi đi thì còn mặt mũi nào nhìn ai.Yêu cầu của Mục Trần quả thật quá tàn nhẫn.
Hạc Yêu nhìn Mục Trần bằng ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên vẻ khinh miệt: “Đầu ngươi bị úng nước à? Dám ra điều kiện với Yêu Môn? Một tên tân sinh như ngươi, Trần Hậu đến Lạc Thần hội chẳng qua là dạy dỗ vài quy tắc cho đàn em thôi.Không biết cảm kích thì thôi, còn dám đuổi người ta về.Ta còn chưa tính sổ, ngươi lại dám chủ động tìm tới cửa?”
Đám người Lạc Thần hội tức đến nghẹn họng, không ngờ một cường giả như Hạc Yêu lại có thể tráo trở đến vậy.
Mục Trần cười khẩy: “Vậy ngươi muốn tính sổ kiểu gì? Đến Lạc Thần hội của ta diễn trò khỉ à? Dạy dỗ quy tắc? Ngươi có tư cách sao?”
Không gian im lặng đến đáng sợ.Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mục Trần, miệng ai nấy đều giật giật.Tên này quả nhiên không phải hạng vừa, dám ăn nói ngông cuồng trước mặt Hạc Yêu, chẳng kiêng nể gì cả.
Sắc mặt Hạc Yêu tối sầm lại, linh lực cuồng bạo dao động quanh thân.Hắn chợt phá lên cười, rồi ngồi phịch xuống ghế: “Có gan đấy! Được thôi, ta cho ngươi biết, không một yêu cầu nào của ngươi được chấp nhận.Hơn nữa, hôm nay Lạc Thần hội các ngươi mới là kẻ phải xin lỗi Yêu Môn.”
Hắn cười gằn nhìn Mục Trần: “Nếu không chịu, hôm nay đến đây thế nào, ta cho các ngươi bò về như thế!”
Nói xong, hắn ngả người ra ghế, vẻ mặt đầy nham hiểm.Hắn muốn xem Mục Trần có bản lĩnh gì mà dám kiêu ngạo trước cửa Yêu Môn.
Trong Lạc Thần hội, may ra chỉ có Mục Trần và cô gái tên Lạc Li kia là có chút thực lực, nhưng chỉ bằng hai người bọn họ mà muốn khiến Hạc Yêu phải e sợ thì quả là chuyện hoang đường.
Sau lời tuyên bố của Hạc Yêu, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Mục Trần.Hạc Yêu đã dứt khoát từ chối, vậy tiếp theo, Mục Trần sẽ làm gì?
Mục Trần chỉ nhàn nhạt nhìn Hạc Yêu, nở một nụ cười nhẹ.Nụ cười ấy ẩn chứa sự nguy hiểm tột độ.
“Nếu đã vậy…”
Giọng nói khẽ vang lên trong không khí, đôi mắt Mục Trần chậm rãi nhắm lại.
Mọi người kinh ngạc nhìn Mục Trần, không hiểu hắn định làm gì.
Hạc Yêu thì lạnh lùng thờ ơ, nhưng đám thành viên Yêu Môn lại cảnh giác cao độ.Biểu hiện của Mục Trần quá kỳ lạ, không biết hắn còn giấu thủ đoạn gì lợi hại.
Không khí bỗng trở nên ngột ngạt.
Sự im lặng bao trùm cả khu vực, nhưng mãi một lúc sau, Mục Trần vẫn không có động tĩnh gì…
Ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hắn đang làm gì vậy?” Tô Linh Nhi ngơ ngác hỏi Tô Huyên.
Tô Huyên nhíu mày, mắt không rời Mục Trần, mơ hồ cảm nhận được những dao động kỳ lạ, dường như không phải phát ra từ quanh người hắn.
Nàng hướng mắt về phía tổng bộ Yêu Môn, nơi những dao động ấy xuất phát.
“Ầm!”
Một tiếng chấn động nhỏ phá vỡ sự tĩnh lặng.Mọi người lập tức nhìn về phía đó.Cách chỗ Mục Trần không xa, không gian đột nhiên nứt ra, một tòa tháp sừng sững hiện ra.
Hào quang từ tháp lâu tỏa sáng, linh lực lan tỏa trên không trung.
“Ầm!”
Một tòa tháp xuất hiện, rồi lại thêm một tòa tháp khác trồi lên.
“Ầm!”
“Ầm!”
Những tiếng động kinh hoàng vang lên liên tục, chỉ trong chốc lát, mười tòa tháp cao vút đã sừng sững bao quanh.
Ánh sáng chói lòa tỏa ra, vây hãm lấy tổng bộ Yêu Môn.
“Đó là cái gì?”
Ánh mắt mọi người tràn ngập nghi hoặc khi nhìn mười tòa tháp từ đâu xuất hiện.
Rồi từng tòa tháp kia bắt đầu tỏa ra linh lực cuồng bạo.
“Đó là…”
Tô Huyên và Từ Hoang, những đệ tử hàng đầu, trừng mắt nhìn những luồng sáng lan tỏa, kinh hãi thốt lên:
“Linh trận?”
“Tất cả đều là linh trận!” Tô Huyên hít sâu một hơi.
“Linh trận?” Tô Linh Nhi thất thanh: “Không thể nào! Mục Trần làm sao có thể bố trí nhiều linh trận như vậy? Cần bao nhiêu linh ấn mới khống chế được?”
Với quy mô của những linh trận này, ít nhất cũng phải là linh trận cấp 3.Muốn cùng lúc bố trí mười linh trận cấp 3, ít nhất phải là Linh Trận Sư cấp 5! Mục Trần chắc chắn không thể đạt đến cảnh giới đó được, bởi Linh Trận Sư cấp 5 chẳng khác nào một cường giả Thông Thiên Cảnh! Nếu thật như vậy, chẳng phải hắn đã trở thành đệ nhất đệ tử Bắc Thương Linh Viện?
“Không đúng…dường như đây chỉ là những Sồ Hình Minh Khắc Linh Trận…”
Tô Huyên nhíu mày, nhìn Mục Trần vẫn đang nhắm chặt mắt.Hóa ra những linh trận này được khắc trên mấy tòa tháp.Mấy ngày nay hắn biến mất, chẳng đi đâu xa, chỉ trốn ở đây để chuẩn bị trận đồ.Đến lúc cần, hắn chỉ cần thúc giục linh ấn điều khiển là có thể kích hoạt chúng.
Mười đạo linh trận cấp 3 cùng lúc khởi động, uy lực sẽ khủng bố đến mức nào?
Nhưng…Mục Trần có thật sự có thể điều khiển mười đạo linh trận cấp 3 cùng lúc?
“Tên kia đúng là có bản lĩnh…”
Từ Hoang nhìn những linh trận đang thành hình quanh tổng bộ Yêu Môn, vẻ mặt nghiêm trọng: “Mấy ngày nay hắn biến mất, căn bản không phải là trốn tránh, mà là tiềm phục ở gần tổng bộ Yêu Môn để khắc những trận đồ này…từ đầu hắn đã có chủ ý này.”
“Sồ Hình Minh Khắc Linh Trận thì có ích gì? Thực lực hắn đến đâu chứ? Muốn ngưng tụ ra mười đạo linh trận cấp 3 cần bao nhiêu linh ấn, không phải là đang nằm mơ sao?”
Từ Thanh Thanh bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi, nhưng vẫn cố mạnh miệng phản bác.
Từ Hoang khẽ gật đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Mục Trần, chẳng lẽ tên kia đã đạt đến trình độ đó rồi sao?
Sự biến đổi bất ngờ khiến quảng trường trở nên náo loạn, đám người Yêu Môn mặt xanh như tàu lá, lộ rõ vẻ bất an.
Mười vòng sáng khổng lồ bao quanh, áp lực vô cùng lớn.
Linh trận cấp 3, bình thường chỉ có thể đối phó với cường giả Dung Thiên Cảnh, nhưng mười linh trận cấp 3 cùng lúc xuất hiện thì dù cường giả Hóa Thiên Cảnh sơ kỳ cũng khó thoát thân.
Ngay cả Hạc Yêu cũng nghiêm trọng nhìn những quang đoàn lơ lửng trên cao.Hắn không ngờ tên tân sinh mà hắn khinh thường lại có thể bố trí những thứ này mà hắn không hề hay biết…
“Hừ, ta không tin với thực lực Dung Thiên Cảnh trung kỳ của ngươi có thể điều khiển được chừng đó linh trận cấp 3!”
Hắn vẫn lạnh lùng cười.
“Oang oang!”
Linh lực cường đại dao động quanh thân Mục Trần.Hắn vẫn nhắm chặt hai mắt, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, chìm đắm trong trạng thái Tâm Trận hoàn mỹ.
Giờ đây, hắn đã hiểu sâu hơn về trạng thái Tâm Trận.Đôi mắt không nhìn thấy gì, nhưng khung cảnh xung quanh vẫn như được khắc sâu vào tâm trí hắn, thậm chí cả những cơn gió vô hình hay linh khí dao động trong thiên địa cũng được hắn nắm rõ.
Nhưng dù vậy, trạng thái Tâm Trận vẫn chưa thể giúp hắn ngưng tụ đủ số lượng linh ấn để điều khiển và kích hoạt mười linh trận kia…
Lượng linh lực của hắn hiện tại không đủ để làm việc đó.
Thế nhưng…
Khóe môi Mục Trần khẽ nhếch lên, hào quang trong tay áo lóe lên, một viên châu màu trắng mượt mà hiện ra trong tay hắn, bên trong nó dường như có một con bạch long đang uốn lượn.
Đây chính là Bạch Long Linh Châu mà hắn đoạt được trong Linh Tàng Bạch Long Chí Tôn.
Linh lực ẩn chứa trong Bạch Long Linh Châu vô cùng khổng lồ, mượn nguồn năng lượng đó, chắc chắn hắn có thể ngưng tụ ra được số lượng linh ấn cần thiết!

☀️ 🌙